Làng ta nằm ở nơi bình nguyên phẳng lặng, khác hẳn cái thung lũng heo hút nơi hắn từng ở. Thế nhưng trên chuyến xe buýt nông thôn, mùi phân gà vịt vẫn nồng nặc đến khó thở. Ta không nói gì, chỉ hơi nhăn mũi, còn ngươi thì cười trừ, mắt lim dim như thể chẳng để tâm. Suốt dọc đường, khách cứ liếc nhìn ngươi, tài xế cũng mải ngắm gương chiếu hậu, thành ra hai lần phanh gấp suýt đâm người. Xuống xe, ta dặn: “Sau đừng đi loại xe này nữa, mạng chơi với thần chết.”
Ngươi chỉ cười, mắt híp thành hai vầng trăng khuyết.
Thị xã không lớn, nhưng tiệm tạp hóa đến cây xăng đều đủ. Bốn giờ chiều, nắng xiên vàng trên phố. Tiệm váy cưới nằm cuối con đường lát gạch, bên trong chỉ có một cô bán hàng. Ngươi lặng lẽ ngắm những tấm voan mỏng, cô chủ liền tinh mắt bước tới giới thiệu. Ta để ngươi tự chọn, rồi hỏi: “Nếu muốn chụp gấp, nhanh nhất khi nào?”
Cô chợt giật mình: “Chụp nội cảnh lẫn ngoại cảnh… ít nhất hai ngày.”
Ta gậng đầu tính: đám cưới sẽ tổ chức ở nhà, bà con trong thôn làm chủ hôn. Nhưng có một điều ta trót bỏ quên: ngươi không thể dùng tên “Chung Di”. Khuôn mặt này là của Lưu Hân, chứng minh thử cũng thế; cái tên “Chung Di” đã chết một lần rồi. Trước khi lên đường, phụ thân đã nhét vào tay ta cả hộ khẩu, ngầm bảo: “Nhớ đem giấy đăng ký về.” Ở quê, cái sổ đỏ ấy quan trọng hơn cả lễ nghi.
Chọn váy đến sáu giờ, vì gấp nên chỉ kịp gói gọn vài bộ. Ngày mai phải đến cục dân chính, nên buổi chụp đành hẹn hôm kia. Điện thoại ta vỡ, tạm dùng máy của ngươi, tối đó lại sắm thêm cái mới, đổi sim. Không về nhà nữa, hai đứa thuê khách sạn ven đường.
Phòng nhỏ, ánh đèn vàng vọt. Trên tủ đầu giường, đốt danh thiếp mát-xa, “tiếp khách”, “bán thuốc”… ta vốc hết ném ngăn kéo. Ngươi nằm quẫy chân lên nhìn trần, bảo: “Không ngủ được, nghĩ váy cưới thôi.” Ta cởi áo, chợt giật mình: chứng minh thư để quên quầy. Mất cái này, mai lấy vợ với không khí! Ta vội nói với ngươi, ngươi hối: “Mau đi, kẻo đêm khuya nó đóng cửa.”
Ta chạy vội. Ngoài hành lang, một bé gái đang đi lùi, tóc xõa dài che kín lưng. Nó lùi tới cửa phòng đối diện, lạch cạch mở khóa rồi biến vào trong. Ta chỉ kịp nhìn lướt. Lấy chứng minh xong, trên đường về, thấy dưới đất có mặt dây chuyền màu vàng, bằng thủy tinh nhân tạo. Ta cúi nhặt, quay đầu không thấy ai. Định bụng: “Để mai ai báo mất thì trả.”
Về phòng, ngươi hỏi: “Có tìm được không?” Ta lắc thẻ trước mặt ngươi. Ngươi thở phào, chỉ vật trong tay ta: “Vật này của ai?” Ta kể lại. Ngươi gật đầu, trùm chăn nằm nghiêng.
Đúng lúc ấy, hành lang vang tiếng bước chân. Cách vách mỏng, tiếng gõ cửa lộp cộp, rồi lặng, rồi lại gõ. Ta trằn trọc, bực dọc bật dậy. Đúng lúc đó, cửa phòng ta cũng “cốc cốc”.
Nhìn qua mắt mèo, bé gái lúc nãy đang đứng ngoài, mắt tròn xoe. Nó ngẩng lên: “Chú ơi, con đánh mất đồ, chú có nhặt được không?” Ta liền nhớ đến mặt dây chuyền. Hỏi lại, nó mô tả chính xác. Ta bảo nó đợi, quay vào lấy trả. Nhắc: “Lần sau giữ cẩn thận.” Nó cười tít, quay lưng lùi bước. Ta ngáp, vẫy: “Đi chậm thôi, kẻo ngã.” Khép cửa, trở lại giường. Ngươi chưa hề trở mình.
Sáng hôm sau, hai đứa lên cục dân chính. Tấm thẻ đỏ ghi rõ: Lưu Hân. Ngươi vẫn cười, bảo: “Dù tên nào, người cưới vẫn là ta.” Quyển sổ này, chỉ để phụ mẫu ta yên lòng.
Ra khỏi cục, ghé tiệm trang sức. Ngươi chẳng chọn gì, để ta quyết. Chiều lại thử váy, được tin sáng mai tám giờ bắt đầu chụp nội cảnh. Hôm ấy về khách sạn sớm, nhưng ngoài cửa đã thấy xe cảnh sát.
Chủ khách sạn đang nói chuyện với cảnh sát, thấy chúng ta liền im bặt. Viên cảnh sát hỏi vài câu rồi rút. Nhân viên lễ tân tái mặt, ông chủ quát khẽ: “Kinh doanh bình thường!” Ta nghe có người chết trong khách sạn, liền quyết đổi chỗ. Không đồ đạc gì, trả phòng xong đi ngay. Ông chỉ thở dài: “Khách lạ nào đó, đứng trước cửa phòng rồi gục, tim ngừng đập.”
Lúc ra đến cầu thang, gặp hai cha con: người cha chừng ba mươi, mặt xám ngoét, dắt bé gái hôm qua. Nó cười toe toét, kéo tay áo hắn. Mái tóc nó dày và xoăn tít, như đội tóc giả. Ta gật đầu chào. Họ cũng đi trả phòng. Chuyện chết người thế này, khách sạn chắc ế dài.
Tìm khách sạn mới, vừa mở cửa phòng đã thấy hai cha con ấy từ hành lang bước tới. Ta không buồn nói, kéo ngươi vào nghỉ. Ngươi ngủ sớm, sáng sau đi chụp nội cảnh cả ngày, đến hôm sau lại chụp ngoại cảnh.
Phụ thân gọi báo: nhà đã lo xong, họ hàng đến gần hết. Ta bảo ngươi đừng kể chuyện xui xẻo, kẻo mẹ ta lại mê tín. Nhưng bà vẫn nhăn trán suốt bữa cơm, ta nhìn mà chạnh lòng.