Antifan Của Crush Chính Là Tôi
Tôi tức đến mức muốn ném con chuột vào mặt anh ta, nhưng lại liếc thấy hình ảnh trên màn hình máy tính của hắn.
Là một sàn giao dịch đồ cũ, bài đăng đang mở, chính là cái bài tôi treo chiếc sơ mi hai nghìn rưởi của hắn.
Không sao đâu, không sao đâu, áo sơ mi nhiều như thế, anh ta cũng chẳng nhận ra là chiếc của mình đâu.
Nhưng thấy dáng vẻ đờ đẫn của tôi khi nhìn màn hình, anh ta đột nhiên tung đòn chí mạng sát mặt tôi.
[Cô thích con số 250 (đồ ngốc) này lắm à?]
[Chẳng phải bảo cô mang về đóng khung sao? Sao lại không nghe lời thế?]
Anh ta nở nụ cười đểu cáng: [Lát nữa phát bệnh thì tính sao đây?]
Lần này tôi thực sự ném con chuột vào đầu anh ta, gây ra một động động không nhỏ.
Chẳng phải là hai nghìn rưỡi thôi sao, chị đây nỗ lực một chút vẫn thừa sức đền nổi.
Đúng lúc này, cô bạn thân Thẩm Miên Miên đột nhiên dội điện thoại "oanh tạc" tôi, vừa nhấn nghe, giọng loa phường của cậu ấy suýt làm nổ màng nhĩ tôi.
[Ôn Dạng! Nhà mày sập rồi! Mau xem tin nhắn tao vừa gửi đi!]
Tôi cúp máy, mở WeChat ra, nhấn vào tin nhắn xem thử.
Đó là ảnh một cặp trai tài gái sắc tay trong tay chuẩn bị tham gia một show hẹn hò thực tế, sao Thẩm Miên Miên lại kích động thế nhỉ?
Bởi vì gã đàn ông trong ảnh chính là thằng người yêu cũ đã cắm sừng tôi.
Vài tháng trước, hắn chê tôi hống hách, không có chút nữ tính nào, rồi sau lưng lén lút câu dẫn một cô em hot girl "thỏ trắng yếu đuối" cùng trường.
Quay ngoắt một cái hắn chia tay tôi kiểu "cắt đứt mọi liên lạc", ngày hắn xóa kết bạn với tôi, tôi còn đang làm bánh kem kỷ niệm một năm yêu nhau.
Tức đến mức tôi đang làm dở bánh, điên cuồng trét hết kem lên, hằm hằm chạy đến dưới lầu ký túc xá của hắn.
Đợi hắn vừa ló mặt ra, tôi trực tiếp úp thẳng vào mặt hắn.
Dám tặng bà đây "mũ xanh", bà cô đây tặng lại mày cái bánh kem!
Lần này còn tham gia show hẹn hò cái nỗi gì, chắc là muốn kiếm thêm lượt theo dõi cho cô em hot girl kia đây mà.
Tôi đầy bụng lửa giận định tìm Thẩm Miên Miên để trút ra, kết quả nó lại hiến kế cho tôi.
Số nhà 25
[Mày cũng tìm một đối tượng cùng lên show đó đi, cho anh ta tức c.h.ế.t!]
[Tốt nhất là tìm đứa nào đẹp trai nổ trời vào!]
Vấn đề là, tôi biết tìm ở đâu bây giờ?
Vụ úp bánh kem lần đó đã khiến tôi "nổi tiếng" một phen trong trường rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đang suy tính, một cái đầu màu bạc cứ lắc lư trong tầm mắt của tôi.
Đàn ông? Phải là trai đẹp!
Chẳng phải "vật tận chân trời, gần ngay trước mắt" đây sao!
Tôi lập tức trưng ra bộ mặt nịnh bợ nhìn anh ta cười: [Trai đẹp ơi~]
Người anh ta run lên một cái: [Bình thường chút đi.]
Xí, cho mặt mũi mà không biết nhận
Tôi: [Anh cũng là sinh viên trường A đúng không?]
Thẩm Vọng: [Ừm.]
Tôi: [Yêu nhau với tôi đi]
Thẩm Vọng: [???]
Tôi giải thích đơn giản tiền căn hậu quả cho anh ta, chỉ cần phối hợp với tôi lên chương trình đó một tháng là được, xong show thì chúng ta "bye bye".
Để báo đáp, tôi có thể đưa toàn bộ tiền cát-xê mình kiếm được cho anh ta, coi như tiện thể đền luôn chiếc sơ mi kia
Anh ta chỉ cười nhẹ một tiếng: [Tại sao lại là tôi?]
Màu tóc bạc làm da anh ta trông trắng trẻo hồng hào hơn, càng khiến tôi muốn chinh phục anh ta.
Tôi dõng dạc, mặt không đỏ tim không đập mà thốt ra một câu:
[Bởi vì tôi phát bệnh rồi, mà anh chính là t.h.u.ố.c của tôi!]
[Thẩm Vọng, cao 188cm, đang học thạc sĩ, top 3 bảng xếp hạng trai đẹp trường A.]
[Ngoài đẹp trai ra thì không còn gì để nói.]
Thẩm Miên Miên kéo tôi gào thét trong phấn khích: [Đù! Ôn Dạng, mày đạp phải đại vận cứt ch.ó rồi à!]
[Cực phẩm trai đẹp này mà lại đồng ý yêu cầu không não của mày sao!]
Tôi cũng không ngờ Thẩm Vọng lại đồng ý, chắc là đúng lúc "nữ thần kinh" gặp phải "nam thần kinh" rồi.
Một ngày trước khi chuẩn bị cho chương trình, tôi đi nộp một số tài liệu, không ngờ lại "đụng độ tình yêu".
Dù là tình cũ.
Tề Lương đầy vẻ kinh ngạc khi thấy sự xuất hiện của tôi, hắn nhìn tôi với ánh mắt mỉa mai, châm chọc.
[Ồ, chẳng phải Ôn Dạng đây sao, gì thế? Không buông được tôi nên đuổi theo đến tận đây à?]
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com