Antifan Của Crush Chính Là Tôi

Chương 2



Lần này mất mặt lớn rồi, Thẩm Miên Miên lập tức đứng ra giải thích thay tôi.

[Thật xin lỗi anh đẹp trai, em gái em vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần không lâu, đầu óc không được bình thường lắm.]

[Rất xin lỗi vì đã quấy rầy anh! Em đưa nó về xích lại ngay đây ạ!]

Thẩm Miên Miên điên cuồng nháy mắt với tôi, tôi còn đang cân nhắc xem có nên phối hợp với cậu ấy làm một màn biến dị mất trí, bò lồm ngồm âm u hay không.

Số nhà 25

Kết quả chàng trai tóc bạc lười biếng ngồi xuống ghế sofa, nhìn chiếc cà vạt dưới đất và chiếc sơ mi nhăn nhúm trên người, ngước mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi hiểu, bảo tôi đền chứ gì.

Tôi vừa định móc ví, lấy ra mấy tờ "Mao đại thúc" đỏ rực của mình, anh ta đột ngột buông một câu.

[Cà vạt mười nghìn tệ, sơ mi hai nghìn năm trăm tệ, quẹt thẻ hay tiền mặt?]

Tim tôi thót lại một cái, trời đất quỷ thần ơi!

Anh bạn à, anh trực tiếp khoác cả tháng sinh hoạt phí của tôi lên người đấy à?

Tôi lại ngượng ngùng nhét mấy tờ tiền đỏ vào lại, giờ có bán thân tôi đi cũng đền không nổi.

Phải làm sao đây? Đêm nay tôi không thoát được rồi phải không.

Thế là tôi biểu diễn một màn "mãnh nữ rơi lệ", thút thít trông thật đáng thương.

[Thật sự xin lỗi anh trai, em... đầu óc em có bệnh, cứ mê trai đẹp, thấy anh đẹp trai là em muốn nhào tới.]

[Đặc biệt là thích những anh mặc sơ mi, bác sĩ bảo em phải ôm sơ mi của các anh ngủ thì mới khỏi được.]

Tôi cố nặn ra vài giọt nước mắt, dù sao giờ tôi cũng là "con điên", chẳng lẽ anh ta lại đi chấp nhặt với một người tâm thần sao.

Chàng trai tóc bạc nhìn tôi chằm chằm, cười hừ một tiếng: [Thế à?]

Tiếp đó, dưới bàn dân thiên hạ, anh ta chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, cơ n.g.ự.c, cơ bụng, cơ bắp tay, mẹ ơi, nhìn mà tôi chảy nước miếng "xì xụp".

Giây tiếp theo, anh ta ném chiếc sơ mi đó vào mặt tôi, tỏ vẻ vô cùng hào phóng.

[Vậy tặng cô đấy, nhớ mang về đóng khung mà thờ.]

Tôi: ???

Tôi cầm chiếc sơ mi đứng ngẩn ngơ, sau đó thấy anh ta vỗ tay một cái, mấy anh bảo vệ mặc vest đen đột nhiên vây quanh tôi.

[Đuổi hai con điên này ra ngoài.]

Chớp mắt một cái, tôi và Thẩm Miên Miên đã đứng cô đơn ở cửa.

Trong tay tôi vẫn còn cầm chiếc sơ mi "vật mẫu" đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ừm, chất liệu chạm vào cũng tốt phết.

Được không hai nghìn rưởi, về nhà tôi giặt sạch sẽ, rồi quay sang treo lên sàn đồ cũ.

Caption: Phụ kiện chuẩn soái ca, hai trăm rưỡi một chiếc.

Mấy ngày trước mất mặt quá, để an ủi trái tim nhỏ bé mong manh, tôi chạy đến tiệm net gần trường quẩy một trận ra trò.

Tiệm net này làm ăn phát đạt vô cùng, chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì anh chàng lễ tân là một cậu em "chó con" cực non.

Khi tôi đang ngậm kẹo, vắt chân chữ ngũ chơi cực hăng, cậu em ch.ó con bỗng dẫn một người đến trước mặt tôi.

[Anh Vọng, chỗ tốt nhất chỉ còn lại bên cạnh chị gái này thôi ạ.]

Tôi thấy cậu em ch.ó con đi tới, hớn hở ngẩng đầu nhìn, sắc mặt đại biến, nụ cười vụt tắt.

Viên kẹo trong miệng "pạch" một cái rơi xuống đất vì hoảng sợ, tai nghe vẫn còn phát âm thanh trò chơi.

[You have been killed.]

(Bạn đã bị đối phương hạ gục.)

Giây đó, tôi nhìn thấy anh chàng "kẹo sắc màu" ở quán bar xuất hiện trước mặt mình

Thẩm Vọng thấy tôi cũng đờ người một giây, quay sang nói với cậu em lễ tân một câu: [Anh không ngồi cùng chỗ với người tâm thần]

Cậu em lễ tân khó xử nhìn tôi, không biết phải làm sao

Thấy vậy, tôi dựa vào khuôn mặt b.úp bê của mình, lại giả vờ làm "bạch liên hoa" yếu đuối: [Anh trai, anh.. sao anh có thể nói người ta như thế!]

[Người ta rõ ràng không quen anh mà, hu hu em đi, em đi là được chứ gì?]

Lần này đến lượt cậu em lễ tân lúng túng nhìn Thẩm Vọng

Tôi nghe thấy anh ta thở dài bất lực, sau đó đi thẳng đến máy bên cạnh tôi ngồi xuống, đeo tai nghe lên, cách biệt hoàn toàn với thế giới.

Dù có một cái đầu màu bạc ngồi cạnh, nhưng tôi vẫn lẳng lặng chơi game của mình.

Giống như gặp phải sao chổi, anh ta vừa đến là tôi chưa thắng nổi ván nào, toàn gánh "tạ".

Kết thúc một ván, tôi nghe thấy lời "khen ngợi" của anh ta: [Chơi tốt đấy.]

Nhìn lại KDA: 2-5-0

Tốt cái lông gà nhà anh!

Rõ ràng là đang mỉa mai tôi.

Tôi quay sang lườm anh ta, thấy anh ta nhướng mày cười với tôi: [Cô vừa từ "bệnh viện tâm thần" ra mà đ.á.n.h được thế này, cũng khá xứng đôi với chỉ số thông minh của cô đấy.]