Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 211



 

"Hả? Tôi á?" Du Thanh Lam không dám tin, chỉ tay vào chính mình. Khoai Tây Nhỏ là cái quỷ gì vậy, cô lùn đến thế sao?

 

Nhìn quanh những người xung quanh một vòng, cô đành ngậm ngùi chấp nhận cái biệt danh này.

 

Đúng là lùn thật, nhìn bọn họ toàn phải ngước cổ lên.

 

"Tôi từng ra ngoài rồi, nhưng không đi xa, chỉ quanh quẩn gần đây thôi. Các người định ra ngoài à? Cho tôi lập nhóm cùng được không?" Du Thanh Lam có chút kích động, liên tục "phóng điện" về phía Lý Phái Bạch.

 

"Xin lỗi, tôi chỉ hỏi chút thôi. Muốn biết với cái thân hình nhỏ bé này cô c.h.é.m tang thi kiểu gì." Thẩm Uyên thực sự rất tò mò. Ngay cả em gái hắn, sau một thời gian dài luyện tập, lúc c.h.é.m tang thi vẫn thường xuyên bị chúng đẩy ngã lộn nhào.

 

Bây giờ ngày nào hắn cũng trói vài con tang thi mang về sân, cho em gái luyện tập.

 

Hắn cho rằng "trăm hay không bằng tay quen", c.h.é.m tang thi cũng giống như mổ lợn thôi, làm nhiều sẽ quen tay.

 

"À... Thường thì tôi dựa vào việc đ.á.n.h lén. Tôi mua hơn hai mươi con d.a.o gọt dưa hấu, giờ cũng hỏng gần hết rồi."

 

Nhắc đến chuyện này, Du Thanh Lam lại thấy bực mình. Sao cô vẫn chưa thức tỉnh dị năng chứ. Nếu chỉ có thiên tai thì với cái không gian này, cô vẫn có thể sống ung dung. Nhưng bây giờ có tang thi, người bình thường không có dị năng sống sao nổi!

 

"Ồ, thế này đi. Cô mang rau củ quả của cô đến tìm tôi, tôi sẽ sửa v.ũ k.h.í cho. Giá mỗi lần là 50 cân rau củ tươi." Hứa Diệp nổi hứng. Thực ra sống trong mạt thế cũng chẳng khác gì trước đây là mấy.

 

Du Thanh Lam há hốc mồm, thầm nghĩ ông này c.h.é.m giá đắt thật. Phải biết rằng 50 cân rau củ quả tươi ở mạt thế không phải là con số nhỏ. Đã lâu như vậy rồi, kiếm cọng rau còn khó.

 

Thế mà hắn mở miệng đòi hẳn 50 cân, đúng là đại lão có khác.

 

"Dạ, chờ em trồng được rau củ, chắc chắn sẽ đến tìm. Chúng ta trao đổi phương thức liên lạc nhé." Du Thanh Lam dự định sẽ tìm cơ hội nhờ vị đại lão này thiết kế riêng cho mình một món v.ũ k.h.í.

 

Trong tiểu thuyết, nhân vật này được miêu tả nhiều nhất là qua các loại v.ũ k.h.í và trình độ điều khiển dị năng tinh vi của hắn.

 

"Biệt thự số 8. Chỉ cần cô cung cấp đủ vật tư, tôi có thể chế tạo cho cô một bộ chiến giáp luôn."

 

Hứa Diệp lại bắt đầu lải nhải mớ lý thuyết mà cả hai bên đều chẳng hiểu gì. Lý Phái Bạch nghe thấy quen tai, biết ngay lại có thêm một người bị lừa.

 

Hắn lừa người khác mà chẳng thèm thay đổi lời thoại lấy một chữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy nhiên, Lý Phái Bạch cũng biết thực lực của vị đại lão này, đắt thì đắt, cô sẽ không so đo những chuyện vặt vãnh này.

 

Đặc biệt là chiếc xe tải nhỏ của cô, được hắn gia cố lại vô cùng chắc chắn, đạn b.ắ.n cũng không thủng.

 

Lý Phái Bạch nhớ lại mục đích chuyến đi này, bèn theo Bán Tiên về nhà ông. Trong sân có không ít d.ư.ợ.c liệu vừa hái. Sau khi hỏi rõ tên các loại thảo d.ư.ợ.c, cô lấy vật tư giao dịch từ không gian ra và cất vào nhà kho của Bán Tiên.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nhưng ngoài gà, vịt, ngỗng ra, trong sân của ông còn có thêm thỏ, dưới ao còn có cá giống.

 

Xung quanh cũng trồng rất nhiều loại rau cô không biết tên.

 

Nhưng cô vẫn cảm giác nhiệt độ ở đỉnh núi nhà Bán Tiên (biệt thự số 11) thấp hơn đỉnh núi nhà cô.

 

Lấy nhiệt kế ra đo thử, 25 độ, một nhiệt độ rất mát mẻ, dễ chịu.

 

"Đạo trưởng, chỗ ông mùa đông có lạnh hơn bình thường không, tôi thấy bình thường nhiệt độ ở đây đã khá thấp rồi." Lý Phái Bạch vẫn đưa ra thắc mắc của mình. Điều này không hợp lý chút nào. Dù đỉnh núi này có cao đi chăng nữa, thì sự chênh lệch nhiệt độ cũng không thể lớn đến vậy.

 

"Cũng tàm tạm, không chênh lệch nhiều lắm. Cô nhắc tôi mới nhớ, tôi phải đi c.h.é.m ít củi. Tôi có linh cảm thời tiết dạo này... rất bất thường!" Trương Thiên Huyền lắc đầu, vẻ mặt không mấy khả quan, "Nếu bần đạo có thể luyện ra túi càn khôn thì không cần lo lắng nữa, nhưng vẫn cần phải nghiên cứu thêm."

 

Lý Phái Bạch rùng mình một cái. Túi càn khôn, chẳng phải đó là bảo bối trong tiểu thuyết huyền huyễn sao.

 

Dù hiện tại có không gian, nhưng không thể nào thực sự xuất hiện loại bảo bối đó được, quá sức huyền ảo.

 

Chắc thần kinh của Bán Tiên lại có vấn đề rồi.

 

"À này đạo hữu, khi nào rảnh cô dắt con ch.ó, à nhầm, thằng nhóc nhà tôi đi dạo một vòng với nhé. Nó là người học hỏi nhanh nhất mà tôi từng gặp, chỉ tội thiếu kinh nghiệm."

 

Trương Thiên Huyền ngồi dưới giàn nho, pha một bình trà, đẩy một chén về phía Lý Phái Bạch, mời cô thưởng thức.

 

"Đạo trưởng, ông có vẻ đặc biệt quan tâm đến Roy nhỉ." Lý Phái Bạch không hiểu. Có lẽ ban đầu ông ấy chỉ vô tình kéo cậu ta vào hội, sau đó lại phát hiện ra...

 

Có lẽ đầu óc cậu nhóc này thực sự không bình thường. Nhớ lại cái vụ "đồ ăn cho lợn" của cậu ta, cô chỉ muốn đè cậu ta ra đ.ấ.m một trận.