Nhân viên tuần tra là dị năng giả nghe tiếng động liền chạy tới. Thấy nhóm Lý Phái Bạch, hắn tức giận quát: "Trong khu giao dịch cấm đ.á.n.h nhau, các người không biết luật à?"
"Nói nhiều làm gì, tóm cổ bọn chúng đi."
"Phiền c.h.ế.t đi được." Gương mặt Lý Phái Bạch lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Cô liếc nhìn xác của tên dị năng giả tép riu, hiếm khi mở miệng giải thích: "Hắn theo dõi chúng tôi trước."
"Đừng ngụy biện, cấm gây rối ở đây." Tên dị năng giả tuần tra diễn đúng vai hung thần ác sát, nhưng thực chất hai chân đang run lẩy bẩy.
Nhóm Lý Phái Bạch cũng không thèm đôi co, ngoan ngoãn theo họ đến một căn phòng của ban quản lý, nơi tạm thời giam giữ những kẻ gây rối. Người phụ trách xử lý ở đây chính là Lý Sùng.
Lý Sùng quay đầu nhìn lại. Trong lòng thầm c.h.ử.i một câu "Đệch mợ"!
Nhìn thêm lần nữa, hắn quỳ rạp xuống đất, điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho hai tên dị năng giả kia.
Nhóm Lý Phái Bạch tìm chỗ ngồi. Trong mắt Du Thanh Lam toàn là những ngôi sao lấp lánh. Đời này được vào tù cùng với các vị đại lão, bản thân mình cũng oai phong phết đấy chứ.
"Đại, các vị đại lão!" Lý Sùng nói năng lắp bắp. Mới sáng nay đại tỷ vừa dặn dò bọn họ tuyệt đối không được đụng chạm đến khu biệt thự và bệnh viện tâm thần, thế mà chiều nay đàn em đã tóm ngay người ta vào phòng tối.
Sao mình lại xui xẻo thế này. Mấy ngày nay có lẽ không nên ra ngoài, lúc nào cũng thấy vận đen bám lấy.
"Ừ, tên kia bảo bọn tôi gây rối nên bọn tôi vào đây." Roy ngồi ngoan ngoãn trên ghế, nhìn Lý Sùng bằng ánh mắt ngây thơ đáng yêu. Nhưng nụ cười mỉm luôn túc trực trên môi cậu lại khiến Lý Sùng có cảm giác cậu ta muốn lấy mạng mình.
Lý Sùng nhảy dựng lên, giáng một cú tát như trời giáng vào mặt tên dị năng giả kia, tức giận gầm lên: "Làm ăn kiểu gì thế hả! Không biết các đại lão đang bận trăm công nghìn việc sao, các người dám làm lỡ thời gian của họ à!"
Bốp bốp bốp!
Lý Sùng đ.á.n.h cho tên dị năng giả kia choáng váng cả đầu óc.
Lúc này tên dị năng giả mới nhận ra, đám người này chắc chắn là bệnh nhân tâm thần. Hiện tại Căn cứ Núi Quỷ chia thành ba hạng người: dị năng giả, người bình thường và bệnh nhân tâm thần.
Trong đó, đám bệnh nhân tâm thần là không thể đắc tội nhất. Tính khí thất thường, dị năng lại bá đạo. Đã thế mình còn chẳng hiểu chúng nó đang nghĩ cái quái gì. Gặp được thì tốt nhất là tránh xa, và cũng phải dặn những dị năng giả khác đừng có bén mảng lại gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Sùng bồi thêm một cước, đạp bay tên dị năng giả kia ra khỏi phòng tối. Trước khi đi, tên đó còn ngoái lại nhìn Lý Sùng với ánh mắt đầy biết ơn.
"Xin lỗi, bọn mới tới, không hiểu chuyện, hắc hắc hắc... Cái đó, thưa các vị đại lão, chuyện này... xin hãy coi như hắn vừa đ.á.n.h rắm đi ạ!"
Lý Sùng xoa xoa hai bàn tay như ruồi bọ, lưng túa đầy mồ hôi lạnh. Giờ phút này hắn thấy nhớ thằng em trai Kiều Thanh có vấn đề về đầu óc kia vô cùng. Nếu nó ở đây, ít nhất còn biết được các đại lão này đang muốn gì.
"Căn cứ của các anh xây đến đâu rồi?" Lý Phái Bạch chống cằm hỏi.
"Bắt đầu tuyên truyền về căn cứ Núi Quỷ, chiêu mộ dị năng giả, và thiết lập các khu y tế, chợ giao dịch, đội bảo an trong căn cứ." Lý Sùng tuôn một tràng báo cáo tình hình hiện tại của căn cứ.
"Vậy còn tang thi thì sao? Không dẫn người đi diệt tang thi à? Tiền tệ giao dịch là gì?" Lý Phái Bạch nhớ lại cảnh trao đổi hàng hóa tại chợ hôm nay, thắc mắc không biết họ dùng gì làm tiền tệ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ba tháng này tạm thời dùng vàng thỏi để giao dịch. Còn về việc diệt tang thi, đại tiểu thư nhà chúng tôi và chú Hải đang luân phiên dẫn người ra ngoài."
Bởi vì Lý Sùng không có dị năng, nên bình thường hắn chỉ quản lý các sự vụ lớn nhỏ trong căn cứ, không tham gia tiêu diệt tang thi.
Thực ra hắn cảm thấy như vậy không ổn lắm. Dù sao hắn cũng đâu phải loại liễu yếu đào tơ như Lâm Đại Ngọc. Tuy không có nhiều chiêu trò như dị năng giả, nhưng hắn vẫn có thể c.h.é.m tang thi được.
"À, anh cũng nên đi đi, tang thi sẽ ngày càng mạnh lên đấy."
Lý Phái Bạch tốt bụng nhắc nhở một câu. Cô cảm thấy ngày tận thế này thật sự quá thoải mái. Vừa quay người định rời đi, cô chợt dừng bước.
"À đúng rồi, tôi thấy anh cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Đám nào ngang ngược, gây chuyện, không an phận thì cứ xử lý hết đi."
Cả nhóm người hùng hổ bước vào phòng tối, rồi lại hùng hổ kéo nhau ra ngoài.
Du Thanh Lam từ nãy giờ vẫn giữ im lặng, nhưng trong lòng thì như có hàng vạn con ngựa đang phi nước đại, sóng cuộn biển gầm. Nếu không phải đang ở nơi công cộng, chắc cô ta đã nhảy cẫng lên lộn nhào vài vòng rồi.
"Khoai Tây Nhỏ, cô từng ra ngoài bao giờ chưa?" Thẩm Uyên chằm chằm nhìn Du Thanh Lam với ánh mắt sâu thẳm. Hắn luôn cảm thấy ánh mắt con bé này nhìn bọn họ có gì đó không ổn.