Ác Nữ Hồi Kinh, Làm Loạn Cả Kinh Thành

Chương 9



Ta nhìn nàng càng lún càng sâu.

Ban đầu ta chỉ muốn giả tạo chuyện nàng lén lút tư thông với người ngoài.

Nhưng ta không ngờ gan nàng lại lớn đến thế.

Tên thư sinh nói: “Thôi Thù nói muốn cùng ta bỏ trốn.”

Thôi Thù trước sau vẫn không chịu gả cho một viên tiểu quan bị điều đến nơi nghèo khó xa xôi.

Nàng thà đánh cược một phen.

“Nếu nàng muốn cùng ngươi bỏ trốn, vậy ngươi cứ đồng ý với nàng.”

Ta treo bút luyện chữ, đầu bút không cẩn thận nhỏ mực xuống.

Làm hỏng cả một tờ chữ.

“Nhưng ta đâu phải thư sinh xuất thân nhà giàu gì, ta chỉ là một kẻ giang hồ lừa người kiếm sống mà thôi.”

Tên thư sinh khó hiểu: “Nếu nàng phát hiện ta lừa nàng thì sao?”

Ta nói: “Ta bảo ngươi đồng ý cùng nàng bỏ trốn, chứ đâu có nói muốn ngươi thật sự đưa nàng đi.”

Ngày thành hôn của Thôi Thù.

Thôi phủ náo nhiệt vô cùng.

Bởi vì Thôi Thù đã biến mất.

Thôi phụ và Thôi mẫu tìm khắp cả nhà, chỉ tìm được một bức thư nàng để lại, nói rằng nàng muốn cùng người bỏ trốn.

Trong thư là toàn những lời oán hận Thôi mẫu.

“Các người nói gì mà cũng xem ta như con gái ruột, toàn là lời giả dối, các người thiên vị Thôi Minh Nguyệt.”

“Các người chỉ coi ta là một quân cờ, các người căn bản chưa từng yêu thương ta.”

“Con đường sau này, ta muốn tự mình bước đi.”

Thôi phụ thoáng chốc như mất hết tinh thần.

Giống như già đi mười tuổi.

Thôi mẫu chỉ biết khóc.

Ta an ủi họ: “Thôi Thù nhất thời nghĩ quẩn cũng là chuyện có thể xảy ra.”

“Con đã sai người đi tìm rồi.”

“Bọn họ nhất định sẽ đưa Thôi Thù trở về.”

Đương nhiên những lời này đều là giả.

Tối qua Thôi Thù đã chạy theo địa chỉ tên thư sinh đưa cho nàng mà trốn đi rồi.

Nhưng nơi đó không có tình lang muốn đưa nàng bỏ trốn.

Chỉ có bà mối buôn người mà ta đã tìm sẵn từ trước.

Hiện giờ e rằng Thôi Thù còn chẳng biết đã bị bán đến nơi nào rồi.

Đời này nàng chỉ có thể sống không bằng chết trong bùn lầy mà thôi.

Sau cú sốc Thôi Thù bỏ hôn.

Thôi phụ và Thôi mẫu không còn tâm trí tiếp đãi khách khứa nữa.

Là ta bước ra nói với họ:

“A Thù bỏ hôn, quả thật là chuyện chúng ta không ngờ tới.”

“Chỉ là đã làm phiền chư vị hôm nay phải đến một chuyến.”

“Là Thôi Thù không có phúc, không thể thành hôn với Tạ lang quân, nhưng a phụ a mẫu đều rất yêu thích Tạ lang quân.”

“Hôm nay không tính là tiệc đính hôn, vậy hãy xem như tiệc nhận thân của Thôi phủ ta, chúc mừng phủ chúng ta có thêm một vị thiếu gia.”

Nhận vị quan viên bất hạnh bị điều ra ngoài kia làm nghĩa thân.

Chính là cách kết thúc thể diện nhất.

Đương nhiên hắn cũng vui vẻ.

Vốn dĩ trên triều chẳng có bất kỳ chỗ dựa nào.

Giờ không công có thêm một mối nghĩa thân đang lúc quyền thế như Thôi phủ.

Đối với tiền đồ làm quan của hắn mà nói cũng là chuyện vô cùng tốt.

Vì thế, cuối cùng bữa tiệc cũng xem như mọi bên đều vui.

Trong tiệc, Triệu vương và Duệ vương đương nhiên cũng đến.

Bọn họ xem hết vở kịch hay này.

Rồi bước lên chào hỏi ta.

“Mới xa ba ngày đã phải nhìn bằng con mắt khác, Thôi đại tiểu thư bây giờ càng lúc càng lợi hại rồi đấy.”

Duệ vương cũng khen ta gặp biến không loạn, có phong thái của bậc đại tướng.

Chúng ta vừa trò chuyện.

Ta vừa cố ý thăm dò xem dạo này Duệ vương thế nào.

“Trước đó vài ngày phụ thân có nói, bệ hạ dường như không hài lòng với những việc điện hạ làm, hiện giờ điện hạ đã khá hơn chưa?”

Trong mắt Duệ vương thoáng hiện mấy phần u ám.

Hắn kể cho ta nghe những chuyện trong thời gian này.

Đầu tiên hoàng thượng bắt bẻ Duệ vương làm việc không thỏa đáng.

Sau đó lại phạt Duệ vương cấm túc.

Mãi đến mấy hôm trước mới khó khăn lắm mới được thả ra.

Duệ vương hỏi ta nên làm thế nào.

“Điện hạ, nếu đã như vậy, ngài có từng nghĩ tới chuyện dâng thứ gì đó lấy lòng bệ hạ chưa?”

Ta chậm rãi dẫn dắt:

“Điện hạ là con, để bệ hạ được hưởng niềm vui sum vầy cha con, nghĩ rằng bệ hạ nhìn thấy cũng sẽ vui lòng.”

Duệ vương nghe ta nói vậy.

Lập tức hiểu ra ngay.

Khoảng thời gian này hắn quá nổi bật.

Chính vì quá nổi bật, nên bệ hạ mới không thích.

Quân vương đã cao tuổi, nhưng vẫn không chịu trao quyền, không chịu thừa nhận thân thể đã suy yếu.

Nhìn những hoàng tử trẻ trung cường tráng, lòng mang dã tâm.

Đương nhiên ông ta sẽ thấy phiền lòng.

“Ta nên dâng thứ gì đây?”

Bởi chuyện hoa cúc lần trước, Duệ vương đặc biệt tin tưởng năng lực chọn đồ của ta.

Ta thong thả nói:

“Nghe nói khi còn trẻ bệ hạ cực kỳ yêu thích chim ưng biển, chỉ là ngài sợ trên làm dưới theo, tạo thành thói xa hoa suy đồi, nên mới không nuôi nữa.”

“Chẳng bao lâu nữa là đến kỳ đi săn, điện hạ dâng chim ưng săn cho bệ hạ, có lẽ bệ hạ sẽ vui.”

Duệ vương vỗ vai ta, hài lòng vô cùng.

“Minh Nguyệt quả nhiên thông tuệ, ngày sau có thể làm hoàng hậu…”

Nửa câu đầu hắn đang khen ta.

Nửa câu sau lại là đang ngầm ám chỉ ta.

Ta mỉm cười cúi đầu.

Che đi sát ý trong mắt.

A tỷ, sắp rồi, ta sắp có thể báo thù cho tỷ rồi.

Chim ưng biển tính rất dữ.

Chim trưởng thành gần như không thể thuần phục.

Nhưng Duệ vương lại muốn có nó.

Người phía dưới vì muốn lấy lòng Duệ vương, đương nhiên dốc hết nhân lực vật lực để tìm cho hắn.

Nếu chim trưởng thành không được.

Vậy thì đi vét tổ chim, tìm chim non.

Chim ưng biển quen làm tổ trên vách núi cheo leo.

Muốn bắt được chim non của nó.

Đương nhiên phải trả giá bằng không ít thương vong.