Ác Nữ Hồi Kinh, Làm Loạn Cả Kinh Thành

Chương 8



Ta dẫn hắn đến nơi trồng cúc trên trang viện.

Hắn lấy làm lạ:

“Ồ? Nàng làm sao trồng được cúc vào mùa này vậy?”

“Hơn nữa trên mỗi cánh hoa lại còn có hai chữ vạn thọ!”

“Vì sao trên hoa lại có chữ?”

Năm sáu tuổi, lúc vừa cùng a tỷ về nhà.

Ta cũng từng hỏi một câu giống hệt như vậy.

Khi ấy ta giống như một con thú non dựng đầy gai nhọn trên người.

Tự giam mình trong thế giới của chính mình.

A tỷ rất đau đầu.

Cho nên nàng dùng hoa để dỗ ta.

Trên hoa có chữ.

Viết hai chữ A Nô.

Ta bị thu hút mà bước tới.

A tỷ cười tinh quái:

“Là vì khi tỷ tỷ trồng mấy bông hoa này, ngày nào cũng nhớ đến A Nô, nên khi lớn lên, chúng liền khắc tên A Nô lên cánh hoa đó.”

Ta tin là thật.

“Vậy nếu ta cũng nói với hoa là a tỷ, trên cánh hoa có hiện tên a tỷ không?”

Nàng ngồi xổm trước mặt ta dưới ánh sáng ngược.

Nàng nói: “Đương nhiên là được, chỉ cần A Nô mỗi ngày trò chuyện với hoa, chúng tự nhiên cũng sẽ có tên a tỷ.”

Thế là ngày nào ta cũng tưới nước cho hoa.

Một ngày ba lần.

Kết quả là vô tình tưới chết hoa luôn.

Ta ôm chậu hoa khóc đến chết đi sống lại.

Ta tưởng mình đã nuôi chết a tỷ.

Lúc ấy a tỷ mới nói cho ta biết nguyên lý.

Dạy ta cách in chữ lên hoa cúc.

“Hoa cúc nở vào mùa thu, nếu khí hậu thích hợp, tự nhiên tháng ba cũng sẽ nở.”

“Còn hai chữ vạn thọ là do ta khắc chữ lên tấm giấy bìa, sau đó đặt tấm chữ lên cánh hoa, như vậy trên cánh hoa tự nhiên sẽ hiện ra hai chữ vạn thọ.”

“Nhưng đó chỉ là cách làm, nếu ta đem đi bán, vậy hai chữ vạn thọ này đương nhiên phải là hoa tự nở ra hai chữ vạn thọ…”

Ta đem những lời năm đó a tỷ từng nói với ta.

Lặp lại với Triệu vương một lần.

Triệu vương tuy có chút ngây thơ.

Nhưng rốt cuộc vẫn là đứa trẻ được nuôi lớn trong hậu cung.

Rất nhanh hắn đã hiểu ra.

“Không, đóa cúc này không phải do nàng tưới mà nở, cũng không phải do dùng bảng chữ tạo nên hai chữ vạn thọ.”

“Đóa hoa này là do tam ca mỗi ngày thành tâm tưới nước, nên mới nở đúng trước yến tiệc của Thái hậu, hơn nữa trên cánh hoa còn có hai chữ vạn thọ.”

Ta cười mà không nói.

Xem như ngầm thừa nhận lời hắn.

Trước khi đi, hắn nói với ta: “Đừng bán nữa.”

“Để ta mua hết.”

Đến tối, hắn sai người đưa tới ba trăm lượng vàng.

Ngày thọ thần của Thái hậu.

Chậu cúc có hai chữ vạn thọ trên cánh hoa kia quả thật đã gây chấn động một phen.

Chuyện vạn thọ cúc trong yến thưởng hoa truyền khắp kinh thành.

Ai nấy đều nói, là Duệ vương điện hạ có lòng hiếu thảo.

Cho nên mới có thể khiến hoa cúc nở vào tháng ba.

Hơn nữa trên cánh hoa còn có hai chữ vạn thọ.

Trong nhất thời, danh tiếng của Duệ vương không ai sánh bằng.

Khi ta nghe người kể chuyện nói đến những lời đồn này.

Duệ vương đang cùng ta nghe hát trong lê viên.

Hắn nói: “Ta nghe Triệu vương nói rồi, đó là hoa cúc nàng trồng, nàng có lòng.”

“Nếu không nhờ nàng, ta cũng không nghĩ ra được món thọ lễ tốt như vậy.”

Ta khiêm nhường nói:

“Triệu vương điện hạ nói đùa rồi, ta sao có thể trồng ra loại hoa cúc như thế được.”

“Đều là do Duệ vương điện hạ thành tâm, nên mới có điềm lành từ trời ban xuống.”

Duệ vương rất hài lòng với sự hiểu chuyện, biết điều của ta.

Rộng rãi lại thưởng cho ta một khoản bạc lớn.

Ta mỉm cười nhận lấy.

Những lời đồn ở kinh thành về việc lòng hiếu thảo của Duệ vương cảm động trời đất, nên mới dẫn đến điềm lành càng ngày càng lan rộng.

Duệ vương rất hài lòng.

Ta cũng rất hài lòng.

Triều ta quả thật lấy chữ hiếu trị thiên hạ.

Đáng tiếc Duệ vương bọn họ dường như đều quên mất.

Bệ hạ đương triều không phải con ruột của Thái hậu.

Duệ vương, với tư cách là tôn nhi, hiếu thuận với Thái hậu nên dẫn tới điềm lành.

Vậy những lời đồn như thế đã đặt bệ hạ vào vị trí nào?

Có phải đang ngầm nói rằng bệ hạ không hiếu thuận, nên mới không có điềm lành giáng thế hay không?

Muốn khiến kẻ đó diệt vong, trước tiên phải khiến kẻ đó cuồng vọng.

Cũng giống như Thôi Thù năm đó.

Không biết đã qua bao lâu, sau khi hạ triều, sắc mặt Thôi phụ có chút không tốt.

Ông đặc biệt gọi ta đến tiền sảnh.

Dặn dò ta: “Những việc Duệ vương làm trong thời gian này khiến bệ hạ không hài lòng.”

“Hôm nay trên triều, bệ hạ đã ngay trước mặt các triều thần mà quở trách Duệ vương một trận rất nặng, mấy ngày này con tránh xa Duệ vương một chút, đừng để bị liên lụy.”

Ta ngoan ngoãn đáp vâng.

Ông lại nói với Thôi mẫu: “Ngày thành hôn của Thôi Thù, bà phải nắm chặt thời gian rồi.”

Thôi mẫu thở dài:

“A Thù dạo này buồn bã không vui, cũng chẳng còn hay nói chuyện với ta nữa, ta thấy là vì chuyện bị gả đi xa khiến lòng nó tổn thương quá nặng.”

Thôi phụ nhìn thì như mềm lòng.

Nhưng thực ra lòng ông ta là cứng rắn nhất.

“Nó bây giờ chỉ là kế nữ của Thôi gia, nếu giữ lại trong kinh, chỉ càng nuôi lớn dã tâm của nó, giữ ở kinh thành e là sẽ sinh họa, phải nhanh chóng gả nó đi.”

Không thể không nói.

Thôi phụ làm tể tướng trên quan trường đã lâu.

Bản lĩnh nhìn người quả thật rất lợi hại.

Nhưng ông rốt cuộc vẫn đánh giá thấp dã tâm của Thôi Thù.

Vốn dĩ ta còn tưởng muốn dụ dỗ Thôi Thù sẽ rất khó.

Nhưng ta không ngờ, Thôi Thù lại đưa ra lựa chọn như vậy.

Tên thư sinh do ta mua chuộc, giả dạng công tử nhà giàu.

Chỉ mới gửi cho nàng vài bức thư.

Nàng đã ngốc nghếch tin hết không sót điều gì.

Ngày nào nàng cũng kiếm cớ ra hậu viện thả diều.

Dùng cách đó để lén trao đổi thư từ với tên thư sinh kia.