Vừa bước vào, bầu không khí trong trà quán lập tức trở nên ngưng đọng.
Ông cho tất cả thuộc hạ lui xuống, một mình ngồi đối diện với ta, đặt lên bàn một túi tiền nặng trĩu.
“Lão phu muốn tìm một người.”
Giọng ông đã già nua nhưng vẫn mang theo uy nghiêm.
Ta nhìn thấy bí mật đáng giá nhất trên người ông.
【Hai mươi năm trước, ông từng có quan hệ với một nữ t.ử Giang Nam và sinh được một người con trai. Sau đó hai người thất lạc vì chiến loạn. Trên vai phải của đứa con riêng có một vết bớt hình con bướm.】
Ta bình tĩnh nhìn ông.
“Quốc công gia muốn tìm ai?”
“Con trai của lão phu.”
Trong mắt ông lóe lên một tia đau đớn.
“Lão phu bằng lòng trả một nghìn lượng vàng.”
Ta lắc đầu.
“Quốc công gia, người ngài muốn tìm không chỉ là con trai, mà là người thừa kế của phủ Trấn Quốc công.”
“Ngài có ba người con trai, nhưng cả ba đều không nên thân, văn không thành, võ chẳng đạt. Ngài sợ sau khi mình qua đời, vinh quang của phủ Trấn Quốc công sẽ bị hủy hoại trong tay họ.”
“Cái giá này chưa đủ.”
Ánh mắt Trấn Quốc công lập tức trở nên sắc bén như đao.
“Ngươi muốn bao nhiêu?”
“Ta không cần tiền.”
Ta nhìn ông, nói từng chữ một:
“Ta muốn một tấm kim bài miễn t.ử của phủ Quốc công.”
“Rầm!”
Ông đập mạnh một chưởng xuống bàn, mặt bàn gỗ chắc chắn lập tức nứt ra một đường.
“Lá gan của ngươi thật lớn!”
Sắc mặt ta không hề thay đổi.
“Quốc công gia, đứa con riêng của ngài hiện đang ở ngay trong kinh thành, là một học việc tại lò rèn phía tây thành.”
“Hắn dũng mãnh hơn người, trời sinh thần lực, bản tính lương thiện. Mạnh hơn ba vị công t.ử nhà ngài gấp trăm lần.”
“Một tấm kim bài miễn t.ử đổi lấy một người thừa kế có thể làm rạng rỡ gia tộc. Vụ làm ăn này, ngài chỉ có lời chứ không lỗ.”
Trấn Quốc công nhìn ta chằm chằm, như muốn nhìn thấu ta.
Đúng lúc ấy, cửa trà quán bị người ta đá tung.
Cố Diễn dẫn theo vài nha dịch xông vào, trên mặt tràn đầy tức giận.
“Thẩm Vi! Nữ nhân không biết liêm sỉ này!”
Khi nhìn thấy Trấn Quốc công, hắn thoáng sững sờ, sau đó lập tức chắp tay hành lễ.
“Quốc công gia, hạ quan là tân khoa Trạng nguyên Cố Diễn.”
“Nữ nhân này làm bại hoại phong tục, giả thần giả quỷ, dùng lời yêu tà mê hoặc dân chúng. Hạ quan đang định bắt nàng ta về quy án!”
Hắn cho rằng Trấn Quốc công cũng đến tìm ta gây phiền phức.
Ta nhìn dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của hắn, cảm thấy hơi buồn cười.
Ta nhìn thấy bí mật mới trên người hắn.
【Để lấy lòng Thái phó, hắn vừa đem miếng ngọc bội gia truyền mà ta tặng cho hắn chuyển tay tặng lại cho thiên kim Thái phó.】
Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta.
Nụ cười nơi khóe môi ta dần dần lạnh xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cố Trạng nguyên muốn bắt ta sao?”
“Ngài có biết chiếc mũ ô sa trên đầu mình còn có thể đội được bao lâu nữa không?”
Sắc mặt Cố Diễn trầm xuống.
“Yêu ngôn hoặc chúng! Người đâu, bắt nữ nhân điên này lại cho ta!”
Hai nha dịch lập tức tiến về phía ta.
Trấn Quốc công lại đột nhiên hừ lạnh.
“Ai dám động vào nàng?”
Ông đứng dậy, giọng nói mang theo uy áp nặng nề.
“Nàng là khách quý của lão phu. Cố Trạng nguyên, ngươi muốn bắt người của ta sao?”
Mặt Cố Diễn lập tức đỏ tím như gan lợn.
Hắn không ngờ Trấn Quốc công quyền khuynh triều dã lại ra mặt bảo vệ một thương nữ từng bị hắn từ hôn.
“Quốc công gia, đây… đây chỉ là hiểu lầm…”
Hắn nói lắp bắp, trên trán túa đầy mồ hôi lạnh.
“Hành vi của nữ nhân này quá mức quỷ dị, hạ quan chỉ sợ nàng ta mạo phạm đến ngài.”
Trấn Quốc công chẳng buồn nhìn hắn, lấy từ trong n.g.ự.c ra một tấm lệnh bài rồi ném lên bàn.
“Đây là thứ ngươi muốn.”
Đó là một tấm lệnh bài được chế tạo bằng huyền thiết, bên trên khắc một chữ “Xá”.
Kim bài miễn t.ử.
“Nói cho lão phu biết hắn đang ở đâu.”
Ta cất lệnh bài đi, đưa cho ông tờ giấy đã viết sẵn.
Trấn Quốc công nhận lấy tờ giấy, xoay người sải bước rời đi.
Cố Diễn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
“Thẩm Vi! Nàng đừng đắc ý!”
“Nàng tưởng bám được vào Trấn Quốc công là có thể bình an vô sự sao? Loại thủ đoạn giả thần giả quỷ này của nàng sớm muộn cũng khiến nàng rước đại họa vào thân!”
“Ta sẽ khiến nàng phải trả giá cho những việc đã làm hôm nay!”
Ném lại lời đe dọa, hắn dẫn theo nha dịch chật vật bỏ đi.
Ta nhìn bóng lưng hắn, nụ cười nơi khóe môi càng thêm lạnh lẽo.
Trả giá sao?
Chẳng bao lâu sau, ta đã biết cái giá mà hắn nói đến là gì.
Ngày hôm sau, quan sai phủ Kinh Triệu doãn đã niêm phong trà quán của ta.
Lý do là “nghi ngờ sử dụng yêu thuật, mê hoặc lòng người”.
Ngày thứ ba, trong thành bắt đầu lan truyền tin đồn ta là yêu nữ do dư nghiệt tiền triều phái đến.
Ta dùng yêu thuật dò xét cơ mật triều đình, có ý đồ bất chính.
Ngày thứ tư, một đám dân chúng phẫn nộ xông đến trước cửa nhà ta, ném đá, ném trứng thối, mắng ta là yêu nghiệt gây họa cho nước, hại dân.
Ta trở thành con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đ.á.n.h.
Ta biết tất cả chuyện này đều do Cố Diễn đứng sau giở trò.
Một tân khoa Trạng nguyên như hắn không có bản lĩnh lớn đến thế.
Nhưng sau lưng hắn còn có Thái phó, mà Thái phó lại là lão sư của Thái t.ử.
Bọn họ coi trọng lễ giáo cương thường nhất, cũng không thể dung thứ cho loại người khác thường như ta.