Xuyên Về Thập Niên 70, Thành Nữ Pháo Hôi Làm Giàu Nuôi Cả Gia Đình

Chương 69



Cô ăn mặc kiểu hồ ly tinh, chứ không phải đẹp! Sao có thể so sánh với cô gái đoan trang tú lệ như mình được!

“Thôi, nếu nhan sắc là tội lỗi, vậy thì tôi sẽ bị kết án chung thân, thôi vậy, ai bảo tôi đẹp chứ? Nếu đây là cái giá phải trả của việc làm mỹ nhân, tôi chấp nhận!”

“Ừm, lời cô nói, chắc sẽ bị tuyên bố tại tòa, cô biết ý nghĩa là gì không? Ý là với khuôn mặt này của cô thì muốn diễu phố cũng không có cơ hội. Người bên cạnh cô, chậc, hai người đúng là bạn tốt, cô ta cũng chỉ bị giam một ngày thôi.”

“Thật hâm mộ hai người, xấu xí như vậy, chính là không cần lo lắng.”

Tần Trúc Tây chớp chớp đôi mắt to long lanh của mình, tỏ vẻ hâm mộ.

Đoạn dài này sử dụng các thủ pháp chế giễu, khiêm tốn rồi mới khoe khoang và chia rẽ, trực tiếp khiến Vương Bối Bối tức đến nổ tung.

“Cô!”

Mặc dù là Tần Trúc Tây đang mắng cô ta nhưng cô ta vẫn không nhịn được mà liếc nhìn người bạn đi cùng mình, tại sao trong mắt Tần Trúc Tây, Trịnh Hồng lại đẹp hơn cô ta một chút!!!

Phụ nữ thật là hẹp hòi, cứ bám lấy một điểm không buông, cô ta không chịu được việc Tần Trúc Tây đẹp hơn mình, đương nhiên cũng không chịu được việc người bạn đi cùng đẹp hơn mình.

“Bối Bối, đừng nghe cô ta nói bậy, cậu đẹp hơn tớ nhiều, cô ta cũng không bằng cậu, loại người như cô ta chỉ có thể xách giày cho cậu thôi!”

Trịnh Hồng nhận được ánh mắt của Vương Bối Bối, vội vàng giải thích, không ngờ rằng cô ta nói như vậy lại càng đổ thêm dầu vào lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Cậu là cái thá gì, cũng dám so sánh với tớ! Hừ, sau này đừng có đến tìm tớ nữa!”

Vương Bối Bối trừng mắt nhìn Trịnh Hồng, tức giận xuống núi, ngay cả Tần Trúc Tây cũng không thèm để ý đến.

“Bối Bối, Bối Bối cậu đi đâu vậy, cậu đợi tớ với!”

“Bối Bối đừng giận mà, tớ không có ý đó, cậu hiểu lầm rồi.”

“Bối Bối, tớ...”

Trịnh Hồng đuổi theo, vừa giải thích một cách tuyệt vọng, vừa tranh thủ quay lại trừng mắt nhìn Tần Trúc Tây. Đều tại cô! Nếu không thì Vương Bối Bối sao lại tức giận với cô ta!

“Chó liếm, l.i.ế.m đến cùng cũng chẳng được gì.”

Tần Trúc Tây lắc đầu thở dài, hoàn toàn không để ánh mắt khinh thường của Trịnh Hồng vào trong lòng, ngoài việc trợn mắt lên, cô ta còn có thể làm được gì?

Trước đây cô còn chưa thu thập được thông tin về Vương Bối Bối, bây giờ vừa nghe đến tên là cô đã nhớ ra rồi. Vương Bối Bối không phải là con gái độc nhất của Vương gia nhưng cô ta chắc chắn là đứa con gái được cưng chiều nhất Vương gia.

Vương gia có tổng cộng năm anh em trai, Vương Bối Bối là con gái của anh cả, cha cô ta làm việc ở thị trấn, là một công nhân vẻ vang. Cô ta chỉ có một người em trai, vì ký túc xá của công nhân nhỏ, không ở được nên Vương Bối Bối được đưa về thôn cho bà nội nuôi.

Nhưng cha mẹ cô ta cũng không phải là không quan tâm đến cô ta, bình thường vẫn mang kẹo bánh gì đó về cho cô ta ăn, cũng đưa tiền sinh hoạt cho người già. Vì vậy, trong Vương gia không ai dám chọc cô ta không vui, nếu không anh cả không đưa tiền sinh hoạt thì sao? Hắn không giúp đỡ gia đình thì sao?

TBC

Vì có một người cha tốt nên Vương Bối Bối đừng nói đến việc tự cho mình là đúng, cô ta luôn cho rằng mình là người phải lấy chồng ở thành phố! Ai chọc cô ta không vui, cô ta có thể lập tức trở mặt với người đó.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com