Xuyên Về Thập Niên 70, Thành Nữ Pháo Hôi Làm Giàu Nuôi Cả Gia Đình

Chương 53



“Làm gì, cô muốn làm gì, cô lại muốn ngã một lần nữa phải không!”

Dương Mi Mi sắc nhọn nói, giọng nói kinh hoàng.

Tần Trúc Tây muốn đánh cô ta sao? Lần trước đẩy cô ngã từ trên núi xuống cô còn chưa biết sợ sao, bây giờ còn dám động chân động tay với cô ta?

“Đúng vậy, tôi rất muốn, nào, tiểu phúc tinh cá chép, để tôi xem lần này cô còn có thể may mắn được không.”

Tần Trúc Tây cong môi cười nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, cô bước từng bước tiến về phía Dương Mi Mi, như thể Diêm Vương muốn bắt tiểu quỷ vậy.

Dương Mi Mi không muốn chịu thiệt, giữ được núi xanh thì không sợ thiếu củi đốt, lần này cứ chạy trước đã, xem lần sau cô ta làm thế nào để xử lý Tần Trúc Tây...

Cô ta còn chưa kịp tưởng tượng trong lòng thì đã bị Tần Trúc Tây túm lấy b.í.m tóc, cả người bị kéo về phía sau.

“Ồ, không chạy thoát à, thật đáng tiếc.”

Tần Trúc Tây nhướng mày, nhàn nhạt chế nhạo, đã đến tay cô thì đừng hòng chạy thoát.

“Cô buông tôi ra, cứu mạng, cứu...”

Tần Trúc Tây nhanh tay bịt miệng cô ta, kéo cô ta vào bụi cỏ bên cạnh, muốn dụ người đến cứu cô ta sao? Không thể nào, không có cơ hội đó đâu.

“Á.”

“Ưm!”

“Xì!”

“Ồ.”

Rất nhanh, trong bụi cỏ truyền ra một số âm thanh kỳ lạ, không biết còn tưởng là đang làm chuyện nam nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

TBC

Hứa Đình Tri không tiến lên nữa, nhàn nhã dựa vào gốc cây, chờ người phía trước xong việc.

Tại sao Tần Trúc Tây không bị Dương Mi Mi ảnh hưởng? Tối hôm đó anh sợ mình lại đột nhiên không thể cử động nên đã cố ý dùng mấy cái ghế đè Dương Mi Mi xuống.

Nhưng Tần Trúc Tây lại dễ dàng kéo cô ta vào bụi cỏ đánh cho một trận. Hay là Dương Mi Mi không thể kiểm soát được năng lực kỳ lạ của mình?

“Ôi, ngày nào cũng mệt c.h.ế.t mệt sống mới kiếm được mấy công điểm, sắp không có cơm ăn rồi.”

“Đúng vậy, thành phố vẫn tốt hơn, không cần kiếm công điểm được vào nhà máy thì tốt biết mấy, phúc lợi còn nhiều, con trai Triệu gia không phải vào nhà máy rồi sao, lần trước còn mang về một cân thịt!”

Vài bà thím đi cùng nhau, than ngắn thở dài, vừa nói về nỗi khổ của mình, vừa ghen tị với cuộc sống tốt đẹp của nhà khác.

“Khụ, có người đến rồi.”

Tiếng nói từ xa đến gần, Hứa Đình Tri không dừng lại nữa, đi thẳng qua, tiện thể để lại một câu, coi như làm việc thiện ngày hôm nay.

Thiện: Anh chắc chắn là ngày của tôi chứ???

Hứa Đình Tri cố tình hạ thấp giọng, Tần Trúc Tây nhất thời không phản ứng kịp là ai nhưng tay cô nhanh hơn não, xoẹt một cái buông Dương Mi Mi ra, chỉnh lại vạt áo, rồi nhanh chóng chuồn mất.

Làm việc xấu không để lại tên, ẩn danh làm việc tốt.

Vừa lúc Tần Trúc Tây đi, mấy bà thím ở góc cua đi ra.

“Con gái nhà tôi cũng sắp đến tuổi rồi, tôi lo c.h.ế.t đi được, không biết tìm cho nó một người như thế nào, chỉ mong gả gần một chút.”

“Đúng vậy, nhất định phải gả gần một chút, nếu không thì chẳng khác nào sinh ra vô ích, đến lúc ốm đau thì cũng không về được.”

Lời này được tất cả mọi người đồng tình.

Mấy bà thím ầm ầm đi qua, Dương Mi Mi trong bụi cỏ da tím bầm chỉ có thể cúi thấp người, không để những bà thím lắm mồm này phát hiện ra.

Bây giờ quần áo cô ta xộc xệch, trên người lại có vết tích, Tần Trúc Tây còn chạy mất, nếu bị nhìn thấy chắc chắn sẽ bị nói là tư thông với đàn ông, cô ta có miệng cũng không thể nói rõ được.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com