Xuyên Thành Vợ Nuôi Từ Bé Của Nam Chính

Chương 20



Trần thị trông cậy vào Cố Tiêu mang dây đeo đi huyện thành bán, Lý thị thêu khăn cũng toàn dựa vào Cố Tiêu a, Cố Tiêu không đi đưa cơm nữa, vậy đồ vật phải bán ra ngoài thế nào đây.

Trần thị miễn cưỡng cười nói, “Nương, Tiểu Tiểu đi đưa cũng khá tốt nha.”

Lý thị sờ sờ bụng, “Đúng vậy, nương.”

Cố Tiêu nói: “Nương……con không sợ phơi nắng, cũng không ngại mệt, để cho con đi đi mà.”

“Tiểu Tiểu, ánh mặt trời giữa trưa có độc, con là một cô nương gia thì đi làm gì, vừa xa vừa mệt, còn phải ăn cơm trễ.” Chu thị bị Cố Tiêu làm cho chân tay luống cuống, đứa nhỏ này thật làm người khác đau lòng, không khóc không nháo, còn nói mình không sợ mệt, Chu thị đã bắt đầu chê Thẩm Hi Hòa nhiều chuyện rồi, có người đưa cơm cho còn chọn tới chọn đi.

Cố Tiêu nắm chặt tay, “Con không sợ, đi huyện thành con cao hứng còn không kịp, làm sao sẽ ngại mệt chứ.”

Nếu không đi huyện thành, cô phải làm thế nào để bán đồ đây, không bán được đồ, cô làm sao có thể tích góp tiền, không tích góp tiền, thì khi nào mới có thể rời đi đây.

Vì sao Chu thị lại không cho cô đi rồi, có phải Thẩm Hi Hòa đã nói cái gì hay không.

Cố Tiêu tự nhận mình đối với Thẩm Hi Hòa đã tận tình tận nghĩa, lúc trước thì đưa cơm cho hắn, ba ngày nay còn làm thêm đồ ăn khuya nữa.

Xem ra chỉ bồi bổ mỗi đầu óc là không được.

Chu thị thở dài, phải nói như thế nào đây, chẳng lẽ nói là Tam Lang không muốn nó đi đưa sao.

Cố Tiêu hít hít mũi, “Không đi huyện thành, thì sẽ không thấy được tướng công, đồ cũng bán không được, bán không được đồ, vậy làm như thế nào để tích góp bạc cho tướng công đây.”

Tiểu cô nương cúi thấp đầu, nhấp môi, ủy khuất không thôi, tâm Chu thị đều mềm nhũn, “Ai nói như vậy, nếu con muốn đi huyện thành bán đồ, khi nào đều có thể đi, cứ muốn giữa trưa nắng nóng đi làm gì.”

“Đúng vậy!” Trần thị nói nhanh: “Nương, Tiểu Tiểu một lòng vì Tam Lang, người cũng không thể cô phụ một phen khổ tâm của Tiểu Tiểu a.”

Lý thị lau tay, phụ họa nói: “Đúng vậy đấy!”

Cố Tiêu chớp chớp mắt, “Nương người nói thật sao? Ngày thường đi cũng được?”

Tâm Chu thị đã nghiêng về một phía rồi, bà cam đoan, “Ừ, chỉ cần làm xong việc, con muốn đi lúc nào thì đi lúc đó!”

Cố Tiêu hít sâu một hơi, “Vậy để đại oa đi đưa được rồi, con ở nhà nấu cơm cho tướng công cũng được, chỉ cần tướng công có thể an tâm đọc sách, con không đi cũng được.”

Chu thị nhẹ nhàng thở ra, “Ở nhà trò chuyện với ta không bằng so với chạy tới chạy lui rồi.”

Cố Tiêu nói: “Con tất nhiên nguyện ý ở nhà trò chuyện với nương rồi, nhưng mà con càng muốn kiếm tiền để người có cuộc sống tốt hơn a.”

Sau này cô tích góp đủ bạc rồi, nhất định sẽ thường xuyên trở về thăm Chu thị.

Chu thị trong lòng thoải mái, Trần thị Lý thị nhìn nhau cười, “Vẫn là Tiểu Tiểu hiếu thuận.”

Bữa trưa là canh xương hầm cải trắng, lúc trước đại oa đã từng đi đưa cơm cho Thẩm Hi Hòa, nên quen cửa quen nẻo, trong rổ có hai cái màn thầu, một đĩa đồ ăn, còn có một cái trứng gà.

Chu thị dặn dò đại oa không được chậm trễ trên đường, sau đó thì đi lo cho Thẩm lão gia tử bọn họ ăn cơm.

Một cái màn thầu, lại ăn thêm mấy miếng đồ ăn, Cố Tiêu nghĩ không đi cũng tốt, về sau muốn đi buổi sáng thì đi buổi sáng, muốn đi buổi chiều thì đi buổi chiều.

Lại nói tới đại oa bên kia đã đi đến huyện thành, vội vàng chạy tới thư viện, hắn đến sớm, trước cửa cũng không có bao nhiêu người.

Đại oa đứng chờ ở dưới tàng cây, đây là chỗ cũ lúc trước hắn đưa cơm, bảo đảm tiểu thúc vừa ra tới là có thể nhìn thấy hắn.

Ngày càng có nhiều người đi ra khỏi thư viện, ánh mắt đại oa rất tốt, vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Hi Hòa.

Chỉ là Thẩm Hi Hòa căn bản không nhìn qua nơi này của hắn, mà là đi tới dưới một gốc cây khác, yên lặng chờ đợi.

Thẩm Đại Oa xách theo rổ chen qua, cao giọng hét lớn: “Tiểu thúc, tiểu thúc!”

Thẩm Hi Hòa theo hướng giọng nói nhìn qua, hắn nhíu mày, đáy mắt có chút không thể tin, “Như thế nào…… là cháu?”

Đại oa gãi gãi đầu, “Tiểu thúc, trước kia cũng là cháu đưa mà.”

Thẩm Hi Hòa nhìn về phía sau đại oa, hỏi: “Chỉ có một mình cháu sao?”

Đại oa nghĩ thầm, chỉ có một rổ cơm như vậy, còn cần dùng tám người nâng tới sao? “Đúng vậy, tiểu thúc mau ăn đi, còn nóng đó.”

Đại oa lớn hơn Thẩm Hi Hòa một tuổi, trước kia khi còn đọc sách ở trường tư thục trong thôn, Chu thị đã dặn dò đại oa, phải chăm sóc tốt cho tiểu thúc.Mối quan hệ giữa hai người rất tốt, chỉ là thành tích đại oa không tốt lắm, nên không tiếp tục đọc sách nữa.

Từ lúc Thẩm Hi Hòa vào thư viện đến bây giờ, đại oa đã đi đưa cơm tròn 6 năm. Chỉ vì năm nay bận việc đồng áng, nên mới để Cố Tiêu đi đưa.

Đại oa thấy Thẩm Hi Hòa vẫn còn thất thần, “Tiểu thúc mau ăn đi.”

Thẩm Hi Hòa cảm thấy n.g.ự.c có chút thắt lại, hắn nhớ ra rồi, là hắn đã nói với Chu thị không cho Cố Tiêu đến. Bây giờ mọi thứ đã trở lại như trước, hắn lại không thấy vui vẻ chút nào.

Đại oa thở dài một tiếng, “Tiểu thúc?”

Thẩm Hi Hòa định thần lại, “Tổ mẫu cháu có nói vì sao để cho cháu tới hay không?”

“Buổi trưa trời nắng nóng, cháu không sợ phơi nắng, cho nên để cháu đi đưa .” Đại oa cảm thấy đúng là bị phơi đến hoảng mà, “Tiểu thúc nhanh ăn đi.”

Thẩm Hi Hòa bưng chén lên, muốn nói lại thôi, “Tiểu thẩm của ngươi nàng……”

Đại oa nội tâm trong sáng, không nghe ra ý trong lời nói của Thẩm Hi Hòa, “A?”

Thẩm Hi Hòa mím môi, “Thúc không muốn nàng tới, là bởi vì thời tiết nóng bức, đi đường vất vả, không phải là thúc không muốn, lời này thúc chỉ nói với một mình cháu, cháu vạn lần không thể nói cho người khác.”

Thẩm Hi Hòa nghĩ, chỉ cần đại oa trở về nói rõ ràng với Cố Tiêu, Cố Tiêu sẽ không cần phải thương tâm khổ sở.

Đại oa nói: “Tiểu thúc yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết!”

Hắn đọc ít sách, nhưng cũng biết đạo lý đã đồng ý với người khác chuyện gì vậy nhất định phải làm được.

Thẩm Hi Hòa hỏi: “Cháu thật sự nhớ kỹ?”

“Yên tâm, đã nhớ kỹ!” Đại oa chờ Thẩm Hi Hòa ăn xong, xách theo rổ trở về nhà, tiểu thúc không cho hắn nói hắn sẽ không nói, cho dù là nãi nãi hỏi cũng sẽ không nói cho bà biết.

Thẩm Hi Hòa nhìn bóng lưng của đại oa mà thở dài, Trần Ninh Viễn cũng đã ăn xong, hắn khoác vai Thẩm Hi Hòa, “Hi Hòa huynh,đó không phải là cháu trai của huynh sao?”

Thẩm Hi Hòa gật đầu một cái.

Trần Ninh Viễn nói: “Hôm nay tại sao không phải là lệnh muội tới đưa vậy?”

Thẩm Hi Hòa nói: “Muội ấy hôm nay không tới, ngày mai không tới, về sau cũng sẽ không tới nữa.”

Thẩm Hi Hòa thoát khỏi cánh tay Trần Ninh Viễn, đi thẳng đến thư viện, Trần Ninh Viễn ai một tiếng, bước nhanh đuổi theo , “Vì sao?”

Thẩm Hi Hòa nhìn vào mắt Trần Ninh Viễn, gằn từng chữ một nói: “Không có vì sao.”

————

Lại nói đến bên kia, đại oa từ huyện thành về nhà, Chu thị từ trong phòng đi ra đón, “Có nóng không?”

Đại oa nói: “Cháu đi dưới bóng cây, không nóng.”

Chu thị đang mong Thẩm Hi Hòa sẽ nhắn lời về nhà, nói cho bà, hoặc là nói cho Cố Tiêu, Chu thị sợ Cố Tiêu trong lòng không thoải mái. “Tiểu thúc ngươi có nói gì không?”

Đại oa nhớ tới lời nói của Thẩm Hi Hòa, tiểu thúc không cho nói .

Vì thế hắn nói: “Tiểu thúc cái gì cũng không nói.”

Chu thị thở dài: “Ai, vậy cháu mau vào ăn cơm đi thôi.”

Cố Tiêu ở tây phòng mài cán quạt, không cần ra đồng, sớm đem việc trong nhà làm xong, như vậy liền có rất nhiều thời gian mài cán quạt rồi.

Dùng gỗ làm cán quạt vừa dày vừa chắc chắn, nhưng không thể so với sự thanh thấu và dẻo dai của tre được.

Cố Tiêu muốn đi phía sau núi nhìn xem.

Cố Tiêu đi ra ngoài hỏi Chu thị, “Nương, sau núi có cây tre không?”

Chu thị: “Có, con tìm cây tre làm gì?”

Thôn Thượng Dương có người đan sọt tre giỏ tre, đi bán ở huyện thành hai văn tiền một cái.

Thẩm gia chỉ có Thẩm Đại Lang biết làm, nhưng mà đan giỏ tre tốn công lại chậm, nên cũng không thường làm lắm.

Cố Tiêu nói: “Con muốn thử đan sọt tre xem sao, bây giờ cỏ không dùng được nữa, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp kiếm ít tiền.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com