Xuyên Thành Vợ Nuôi Từ Bé Của Nam Chính

Chương 13



Hôm nay Thẩm Hi Hòa ăn chậm hơn so với bình thường, thức ăn chưa được ăn qua bao giờ, lần đầu tiên được ăn hắn đã rất ngạc nhiên, nhưng lại không nỡ ăn. Bánh vẫn còn nóng, đặt trong rổ đã nửa tiếng, tuy không còn giòn như lúc vừa mới ra khỏi nồi, nhưng mà ăn vào vẫn rất thơm.

Giò heo hầm đậu nành chứa đầy trong một chén nhỏ, còn có mùi hương nhàn nhạt bay ra, trước đây đều là Thẩm Hi Hòa ngửi hương thơm từ đồ ăn của nhà người khác, hôm nay thế nhưng……

Thẩm Hi Hòa nói: “Lần này nghỉ tắm gội thuận tiện nghỉ luôn mùa vụ, việc nặng thì chờ ta trở về sẽ làm.”

Cố Tiêu gật đầu, nghĩ tại sao Thẩm Hi Hòa không ăn nhanh lên, cô còn chưa có ăn cơm đâu.

Thẩm Hi Hòa lại nói: “Muội……”

Cố Tiêu: “Làm sao vậy?”

Thẩm Hi Hòa trong nháy mắt có chút thất thần, Cố Tiêu dung mạo xinh đẹp, làm người khác nhìn đến ngây người cũng là bình thường, nhưng Thẩm Hi Hòa lại chán ghét chính mình như vậy.

Thẩm Hi Hòa bèn nhìn sang chỗ khác, “Sao hôm nay không thấy cơm của muội, muội còn chưa ăn sao?”

Cố Tiêu gật đầu, biết cô còn chưa ăn còn không ăn nhanh lên.

Thẩm Hi Hòa cúi đầu, nhanh chóng ăn xong cơm, ăn đến một nửa,bạn cùng trường của hắn lại bước tới, “Hi Hòa, hôm nay cũng là muội muội huynh tới đưa cơm a.”

Cố Tiêu sợ Thẩm Hi Hòa không được tự nhiên, nên vội nói: “Mấy ngày này đều là muội đưa cơm cho Tam ca.”

Người bạn cùng trường này họ Trần danh Ninh Viễn, người Quảng Ninh, học chung trường cùng Thẩm Hi Hòa đã bảy năm, quan hệ cũng không tồi.

Trần Ninh Viễn rất thưởng thức tính cách cùng học thức của Thẩm Hi Hòa, huống chi quân tử chi giao đạm như nước,sẽ không để ý gia cảnh.

Trần Ninh Viễn nói: “Muội muội của Hi Hòa cũng chính là muội muội ta, tại hạ Trần Ninh Viễn, là bạn cùng trường của Hi Hòa.”

Cố Tiêu gật đầu một cái, “Ninh Viễn ca.”

Thẩm Hi Hòa mấy miếng đã ăn xong, hắn cầm chén đũa thả lại vào rổ, sau đó nói với Cố Tiêu: “Muội về nhà sớm đi.”

Cố Tiêu vốn dĩ cũng không muốn ở lại quá lâu, cô con dâu nuôi từ bé này nói không chừng Thẩm Hi Hòa còn chán ghét đây, làm sao có thể để cô nhiều lời với bằng hữu của hắn chứ.

Cố Tiêu cũng không quay đầu lại mà rời đi, Thẩm Hi Hòa xoay người trở về thư viện.

Trần Ninh Viễn vẫn đang nhìn bóng dáng Cố Tiêu, vừa chớp mắt đã không thấy tăm hơi Thẩm Hi Hòa đâu, hắn vội vàng đuổi theo, “Hi Hòa chờ ta với!”

Thẩm Hi Hòa trong lòng có chút bực bội, nhưng lại không biết vì sao.

Trần Ninh Viễn nói: “Ba ngày sau được nghỉ, Hi Hòa, chắc huynh phải về nhà hỗ trợ gieo trồng đi.”

Thẩm Hi Hòa: “Ngươi hỏi cái này làm gì.”

Trần Ninh Viễn nói: “Nhà ta ở huyện thành, trong nhà không có ruộng, bây giờ cảnh xuân tươi đẹp, là thời điểm thích hợp để đi chơi xuân,ta muốn cùng về với huynh.”

Thẩm Hi Hòa nắm chặt tay, “Nhà ta nhỏ, không chứa nổi, không thuận tiện lắm.”

Trần Ninh Viễn nói: “Ta và huynh ở chung một phòng không phải được rồi sao?”

Vấn đề là không phải chỉ có mình hắn ở Tây phòng, còn có Cố Tiêu nữa.

Thẩm Hi Hòa đột nhiên ý thức được, cho dù hắn nói với người khác Cố Tiêu là muội muội của hắn,nhưng Cố Tiêu với muội muội hắn không giống nhau.

Muội muội nhà ai ngủ cùng một phòng với huynh trưởng của mình, muội muội nhà ai gọi mình là tướng công, hơn nữa muội muội nhà ai giống như nàng, nghĩ cách kiếm tiền để hắn được đọc sách chứ?

Thẩm Hi Hoà cũng không diễn tả được cảm giác trong lòng của mình là gì, tóm lại đã không giống trước kia, đối với Cố Tiêu, hắn đã không còn chán ghét như vậy nữa.

“Phòng của ta chỉ có một chiếc giường, ngủ không được.” Thẩm Hi Hòa nhéo nhéo ống tay áo, “Hơn nữa ngươi chưa làm qua việc nhà nông, sẽ làm không quen.”Trần Ninh Viễn muốn nói chưa làm qua thì sao biết được hắn làm quen hay không, nhưng Thẩm Hi Hòa vốn phải trở về gieo trồng, hắn cũng không thể gây thêm phiền toái cho người ta, vẫn là thôi vậy.

Cố Tiêu vừa ra khỏi thư viện liền đi qua tiệm vải, dây đeo Trần thị đưa cho cô vẫn chưa bán đâu, đan dây đeo rất nhanh, cũng chỉ tốn công sức để bện lại thôi.

Thật khéo, tiệm vải cũng thu những thứ này, mười bảy cái dây đeo một cái bán được một văn tiền, tổng cộng mười bảy văn tiền.

Những dây đeo này nếu treo trên ngọc bội ở eo, thì sẽ có giá tiền khác rồi.

Bản thân Cố Tiêu còn có mười văn tiền, cô còn thiếu Trần thị một cái dây đeo, sau khi lấy ra một văn thì còn lại chín văn, mấy ngày nay cô kiếm được không ít tiền, nhưng cũng tiêu ra nhiều, mấy ngày nữa Thẩm Hi Hòa trở về, một lần nghỉ này chính là ba ngày, cô phải tranh thủ Thẩm Hi Hòa vẫn chưa trở về làm nhiều thêm hai cây quạt mới được.

Tích góp tiền cũng không thể quá vội vàng được, bây giờ quan trọng nhất vẫn là nhanh chóng về nhà ăn cơm trưa, dọc theo đường đi Cố Tiêu đã đói đến nỗi n.g.ự.c dán vào lưng rồi.

Cả đi cả về cũng mất một canh giờ, giữa trưa mặt trời vẫn còn chói chang, trên trán Cố Tiêu đã đổ đầy mồ hôi.

Chu thị nhìn thấy có chút đau lòng, “Chắc con đói bụng rồi, cơm ở trong nồi, mau đi ăn đi.”

Đợi đến khi gieo trồng vụ xuân kết thúc, thì để cho đại oa đi đưa cơm cho Tam Lang, Cố Tiêu không đi, cũng không có vấn đề gì.

Vẫn còn một đống lửa than vùi trong bếp, bánh nhân thịt và giò heo vẫn còn nóng, Cố Tiêu nhấc nắp nồi lên, bên trong đựng ngay ngắn hai cái bánh nhân thịt, và một chén lớn giò heo hầm đậu nành.

Giọng nói của Chu thị truyền tới, “Nhanh ăn đi, đừng có lề mề, ăn xong còn phải xuống đồng làm việc đó.”

Trong lòng Cố Tiêu có chút nóng lên, nếu sau này cô phải rời đi, người cô luyến tiếc nhất nhất định là Chu thị.

Cố Tiêu khéo tay, nhưng lại không phải người để làm việc trong ruộng, làm việc rất chậm, cũng may có Trần thị Lý thị giúp đỡ, có thể chịu đựng qua một buổi trưa.

Trần thị cầm được tiền, trong lòng vui sướng vô cùng, chỉ cần Cố Tiêu có thể giúp nàng ta đem dây đeo đi vào thành bán, cho dù nàng ta phải làm việc nhiều hơn cũng nguyện ý.

Lý thị đỡ eo, nghĩ xem nếu có thời gian thì thêu thêm mấy cái khăn tay nữa, nhị nha thêu thùa đã có tiến bộ, có thể nhận thêu khăn phức tạp hơn một chút.

Sau khi làm xong việc, ăn qua cơm tối, Cố Tiêu liền về phòng làm quạt xếp, giấy Tuyên Thành giấy Liên Sử giấy dai ba lớp dính vào nhau, sau đó lại dính vào cán quạt, cuối cùng dùng một cuốn sách dày ép nó xuống.

Cây quạt này cùng cây lần trước không giống nhau, có lẽ có thể bán được nhiều tiền hơn một chút.

Chờ đến khi bên ngoài cả một chút ánh sáng cũng không có, Cố Tiêu mới dụi mắt, một bộ quạt, còn có bảy cán quạt đã được mài tốt, ít nhất trước khi Thẩm Hi Hòa trở về, cô ít nhất có thể làm được ba cây quạt xếp.

Sau khi Thẩm Hi Hòa trở về cô chắc chắn không thể làm thêm nữa, ba cây quạt giấy, chắc sẽ bán được hơn một trăm văn đi, tốn một ít để mua thịt, còn có thể tiết kiệm được một trăm văn.

Cố Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng sao thưa thớt, chắc không lâu nữa, là cô có thể rời đi nơi này rồi.

Mà ở bên kia, Thẩm Hi Hòa ôn tập đến nửa đêm, Trần Ninh Viễn đã buồn ngủ không chịu được, vẫn luôn ngáp không ngừng, “Hi Hòa, trở về ngủ đi thôi.”

Thẩm Hi Hòa nói: “Ngươi về trước, ta xem thêm một lát.”

Hôm nay được ăn ngon, hắn vẫn chưa thấy mệt, nên muốn xem thêm một lát nữa.

Trần Ninh Viễn nói: “Thân thể quan trọng, bây giờ đã rất khuya rồi.”

“Ta biết là thân thể quan trọng, Tiểu Tiểu vẫn hay nói câu này.” Thẩm Hi Hòa nắm chặt cuốn sách trong tay, trong lòng có chút ảo não làm sao hắn lại nhắc tới Cố Tiêu rồi.

“Tiểu Tiểu, chính là lệnh muội sao?” Trần Ninh Viễn nhớ rõ Cố Tiêu, ngây thơ hồn nhiên lại hoạt bát đáng yêu, đoạn đường từ thôn Thượng Dương đến thư viện cũng không gần, một tiểu cô nương tới được đây cũng rất vất vả.

Thẩm Hi Hòa lạnh lùng mà liếc Trần Ninh Viễn một cái, “Ngươi đừng đánh ta…… đừng có đánh chủ ý gì lên người nàng.”

Trần Ninh Viễn nói: “Hi Hòa huynh yên tâm đi, ta và huynh là bằng hữu thân thiết, muội muội của huynh tất nhiên cũng là muội muội của ta nha……”

Cố Tiêu không phải là muội muội của hắn.

Chẳng lẽ muốn để hắn nói cho Trần Ninh Viễn biết Cố Tiêu không phải muội muội, mà chính là con dâu nuôi từ bé mẫu thân hắn đã sớm giúp hắn cưới về sao.

Thẩm Hi Hòa đặt sách xuống, “Thời gian không còn sớm nữa,nên trở về rồi.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com