Hoàng hôn mùa đông rất ngắn, tầm nhìn vốn còn chút ánh sáng nhanh ch.óng trở nên tối đen như mực. Thế nhưng vào giờ này, cả hai vẫn chưa ăn cơm tối.
Tống Ký đang nấu cơm, Thạch Bạch Ngư không nỡ ăn không ngồi rồi, vừa mới lần mò xuống giường, va va đụng đụng đi tới cửa phòng ngủ thì đã bị Tống Ký bắt gặp và khiêng ngược lại giường.
"Không phải đã bảo em cứ ở trên giường sao, xuống dưới làm gì?" Tống Ký thắp đèn dầu, quay đầu nhìn tiểu ca nhi đang ngồi ngay ngắn ngoan ngoãn trên giường: "Sợ tối à?"
Thạch Bạch Ngư vốn định nói mình muốn đi giúp một tay, nhưng đôi mắt đảo một vòng rồi gật đầu cái rụp.
Trong mắt Tống Ký thoáng qua một tia bất lực: "Bây giờ không sao rồi, cứ ở yên đó, tôi đi nấu cơm."
"Tống ca." Thấy Tống Ký định rời đi, Thạch Bạch Ngư vội vàng đứng dậy bám theo: "Tôi đi phụ giúp anh nhé."
Không đợi Tống Ký từ chối, Thạch Bạch Ngư đã nắm lấy tay đối phương bước nhanh ra ngoài: "Nhà bếp của chúng ta ở đâu vậy?"
Tống Ký liếc nhìn cánh tay bị kéo, lại nhìn nghiêng khuôn mặt của tiểu ca nhi phía trước, không nói gì, im lặng dẫn cậu đi.
Trong lòng anh thầm nghĩ, ca nhi này cũng thật biết giả bộ, lại còn học cách nói chuyện của mấy gia đình quyền quý trên trấn. Nhà nông làm gì có "nhà bếp", đều gọi là "gian bếp" cả. Thế nhưng cách gọi này không khiến người ta cảm thấy hư vinh đáng ghét, ngược lại còn có chút đáng yêu. Thần thái tự nhiên đó cứ như thể cậu vốn không phải con nhà nông, mà nên là một ca nhi được nuông chiều ở thành thị.
Nếu không phải ngày đó chuyện ca nhi nhảy sông gây chấn động quá lớn, anh đích thân đến Thạch gia ở thôn Song Hà một chuyến, biết được thân thế khổ cực của người này thì đã bị vẻ ngoài của cậu đ.á.n.h lừa rồi.
Nghĩ đến hôm đưa người về, lúc thay quần áo thấy trên lưng và cánh tay chằng chịt những vết sẹo ngang dọc do roi vọt, ánh mắt Tống Ký trầm xuống, mím c.h.ặ.t môi.
Gian bếp nhà họ Tống nằm cạnh chuồng bò, phía bên trái từ gian chính đi ra, vừa cửa là thấy ngay. Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư tò mò ngó nghiêng nên cũng không vội nấu cơm, dứt khoát đưa cậu đi làm quen.
"Trong nhà gạo mì lương thực đều ở trong mấy cái chum góc tường kia, mấy miếng thịt hun khói treo trên xà nhà là Ngô a mạ giúp ướp cách đây không lâu, dầu muối gia vị đều ở trong tủ."
Tống Ký đi tới trước chum, lần lượt mở nắp từng cái ra. Thạch Bạch Ngư tràn đầy mong đợi ló đầu vào xem, kết quả thấy mấy cái chum đều đã cạn sạch đáy.
Không khí nhất thời trở nên gượng gạo.
Tống Ký hắng giọng một tiếng, thản nhiên đậy nắp lại: "Dạo này thường xuyên lên núi nên không chú ý lắm. Đợi mai lên trấn bán lợn rừng xong tôi sẽ mua thêm về."
Nghe thấy chuyện lên trấn, cái "ra-đa" nhạy bén của Thạch Bạch Ngư lập tức sáng rực lên.
"Tống ca..." Chạm phải ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư bẽn lẽn: "Tôi cũng muốn lên trấn xem thử, anh có thể dắt tôi theo không?"
"Sao?" Tống Ký nhướng mày: "Đi xem đường trước rồi để sau này dễ bỏ trốn hả?"
Thạch Bạch Ngư ngoan ngoãn: "Không trốn."
"Hừ." Tống Ký xoay người đi về phía bếp: "Không được."
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Thành thật ở nhà cho tôi. Dám trốn, tôi đ.á.n.h gãy chân." Tống Ký nói xong liền bắt đầu bận rộn.
Thạch Bạch Ngư: "..." Bĩu môi.
"Bĩu môi cũng vô ích." Tống Ký hất cằm về phía chiếc bàn thấp bên cạnh: "Ra đó ngồi đi, cơm nước lát nữa là xong."
Thạch Bạch Ngư vốn định đến giúp, nhưng cậu nhìn quanh một lượt: rau đã thái xong, lửa là củi gỗ không cần canh chừng liên tục, cơm cũng đã nấu rồi, chỉ còn chờ xào chín thức ăn nữa thôi, có vẻ thực sự không cần cậu giúp. Cậu "ồ" một tiếng, lân la lại bàn ngồi xuống, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn Tống Ký bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh đèn dầu không mạnh, chập chờn khiến cả gian bếp không sáng sủa cho lắm. Người đàn ông ở trần thành thạo vung xẻng nấu ăn, làm cơ bắp tay cuồn cuộn theo từng nhịp, chẳng hiểu sao lại khiến trái tim Thạch Bạch Ngư hẫng đi một nhịp.
"Tống ca." Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt, nhịn không được tò mò: "Tại sao mọi người đều sợ anh vậy?"
Cậu thực sự nghĩ không ra, Tống Ký nhìn kiểu gì cũng không liên quan đến mấy chữ "già, xấu, ác bá", chẳng lẽ tác giả có hiểu lầm gì về những từ này sao? Đây rõ ràng là một anh đẹp trai mà? Nhìn xem cái sự nam tính bừng bừng này...
Ực!
Thạch Bạch Ngư nuốt nước miếng cái ực.
"Không quan trọng." Dừng một chút, Tống Ký quay đầu nhìn Thạch Bạch Ngư: "Không phải em cũng sợ sao, tự hỏi lòng mình là biết ngay thôi."
"Chắc là... người ta nói sao mình nghe vậy chăng?" Thạch Bạch Ngư suy nghĩ một lát.
Tống Ký liếc cậu một cái, tay vẫn không ngừng làm việc: "Muốn làm tôi mất cảnh giác à?"
Thạch Bạch Ngư: "?"
Tống Ký không thèm để ý đến cậu nữa, rất nhanh đã nấu xong cơm nước. Anh trực tiếp lấy ra hai cái bát lớn, mỗi bát xới đầy cơm, sau đó xúc hai muôi thức ăn phủ lên trên rồi mang ra bàn.
"Ăn đi, ăn xong đi ngủ sớm." Tống Ký ngồi xuống đối diện Thạch Bạch Ngư.
Thạch Bạch Ngư nhìn bát cơm phủ đầy thịt muối và dưa muối kiểu cổ đại trước mặt, khó khăn nuốt nước miếng: "Nhiều quá..."
"Ăn nhiều một chút mới tốt." Tống Ký lùa cơm miếng lớn: "Mông chẳng có tí thịt nào."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Suốt bữa ăn, Thạch Bạch Ngư ăn mà chẳng thấy vị gì, cứ canh cánh trong lòng câu "mông chẳng có tí thịt nào". Nhân lúc Tống Ký không chú ý, cậu lén lút bóp bóp mấy cái.
Cũng... vẫn có chút thịt mà, chỉ là không vểnh lên thôi.
Nhưng dù vậy, với tư cách là một "tiểu thụ" chất lượng cao từng có eo thon chân dài m.ô.n.g cong, Thạch Bạch Ngư vẫn thấy bị đả kích sâu sắc.
Bữa cơm ăn xong mà trong lòng đầy ấm ức, cho đến khi nằm trên giường cậu vẫn chưa thôi nghĩ ngợi. Không biết là do kiêng dè điều gì hay là chê bai, Tống Ký vẫn chưa vội động phòng mà vẫn ngủ ở phòng bên cạnh.
Trong phòng chỉ có một mình Thạch Bạch Ngư nên cậu không sợ bị nhìn thấy, liền bật dậy tập một bài yoga cho tâm trạng thoải mái hơn.
Tập xong yoga, Thạch Bạch Ngư vẫn chưa yên tâm, cậu nằm bò trên giường tiếp tục thực hiện động tác kéo giãn nâng hông. Đang giữ một tư thế khiến người ta phải suy tưởng thì cậu chợt thấy Tống Ký đang đứng ở cửa, nhìn mình với ánh mắt không rõ tâm tình.
Thạch Bạch Ngư: "..." Từ từ thu lại động tác.
"Em đang làm gì vậy?" Tống Ký hồi tưởng lại chuỗi động tác vừa rồi của Thạch Bạch Ngư, ánh mắt hơi tối lại, bỗng thấy khô khô cổ họng.
"Rèn luyện m.ô.n.g." Thấy ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư mới muộn màng đỏ mặt bào chữa: "Khụ, chính là bài tập nâng hông ấy mà."
Tống Ký: "..."
"Ngủ sớm đi." Nói xong, Tống Ký vội vàng xoay người rời đi, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang chạy trốn.
Thạch Bạch Ngư vốn còn đang ngượng ngùng, nhưng lại bị cái nét "trai thô tình thuần" này của Tống Ký chọc trúng tim đen, cậu phấn khích đến mức lật người lăn một vòng trên giường.