Thạch Bạch Ngư nghiêng người che khuất tầm mắt của chưởng quỹ, ra sức giật giật ống tay áo của Tống Ký. Thế nhưng cái "khúc gỗ" Tống Ký này hoàn toàn chẳng màng đến ám hiệu kích động của cậu, anh cầm lấy một chiếc khăn màu trắng rồi giơ tay quàng thẳng lên cổ Thạch Bạch Ngư.
Thạch Bạch Ngư: "?"
Tống Ký chỉnh lại khăn quàng cho cậu, dưới ánh mắt đầy nuối tiếc của chưởng quỹ, anh bỏ chiếc khăn còn lại vào gùi, dắt theo Thạch Bạch Ngư đang ngơ ngác rời đi.
Vừa bước ra khỏi cửa tiệm, gió lạnh ập tới khiến Thạch Bạch Ngư rùng mình tỉnh táo lại, cậu vội túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tống Ký không cho anh đi tiếp.
"Hửm?" Tống Ký thắc mắc quay đầu nhìn cậu.
Thạch Bạch Ngư đau đớn thốt lên: "Sáu trăm lượng! Đó là sáu trăm lượng đấy anh ơi!"
"Ừ." Tống Ký đáp một tiếng, dắt cậu đi tiếp: "Cáo trắng và cáo đỏ thượng hạng là khó tìm nhất, trong giới quan lại quyền quý, chúng có thể bán được cả nghìn lượng."
Nghìn lượng?!
Thạch Bạch Ngư tâm triều dâng trào: "Vậy..."
"Thứ mà bọn quyền quý phải bỏ nghìn lượng mới mua được, chúng ta có được chỉ với giá chưa đầy một lượng, là hời rồi." Tống Ký vẫn nhớ chuyện Thạch Bạch Ngư đòi mua xương ống, liền dẫn cậu đi thẳng về phía bờ bên kia sông.
"Nói thì đúng là thế, nhưng mà, đó là sáu trăm lượng cơ mà!" Thạch Bạch Ngư nhìn tiệm da lông đã bị bỏ lại phía xa, tiền bạc đến tay rồi lại bay mất, lòng cậu như đang rỉ m.á.u.
Tống Ký liếc nhìn cậu một cái: "Em xứng đáng với nó."
Trái tim đang rỉ m.á.u của Thạch Bạch Ngư bỗng tê rần một cái, cậu sững sờ, ngây người nhìn Tống Ký.
"Tiền sau này có thể kiếm lại." Tống Ký chẳng hề xót của.
Vả lại kiếm tiền vốn là để sống tốt hơn, có đồ tốt sao lại không giữ lại dùng, lại còn chẳng tốn tiền mua. Anh nhìn Thạch Bạch Ngư đang đờ đẫn nhìn mình, khẽ bóp đầu ngón tay cậu.
"Nhìn đường kìa."
"Vâng."
Thạch Bạch Ngư ngoan ngoãn quay đầu nhìn đường. Trên cổ quàng "ba trăm lượng" nặng trịch, nhưng linh hồn cậu lại nhẹ bẫng như muốn bay lên chín tầng mây.
Thật nặng nề! Nhưng cũng thật lâng lâng! Lần đầu tiên cậu thấy gió Tây Bắc lại say người đến thế, còn mạnh hơn cả cồn! Thạch Bạch Ngư say sưa đến mức lúc bị kéo tới hàng thịt vẫn chưa tỉnh, mắt nước long lanh, hồn treo ngược cành cây.
"Ông chủ, chỗ xương ống này tôi lấy hết, ngoài ra cho thêm mười cân thịt dải, lấy loại nhiều nạc một chút." Tống Ký từ sớm đã nhận ra Thạch Bạch Ngư không thích ăn mỡ, nên lần này đặc biệt chọn thịt nạc.
Mua thịt xong, Tống Ký lại dắt Thạch Bạch Ngư đi mua thêm ít đồ ăn vặt, lúc này mới chuẩn bị quay về.
"Bán lê đông đây! Lê đông vừa to vừa ngọt đây!"
Nghe thấy "lê đông", ba hồn bảy vía của Thạch Bạch Ngư ngay lập tức nhập xác, đầu cậu quay ngoắt về phía tiếng rao. Từ khi xuyên đến đây, cậu chưa được thấy trái cây bao giờ, không thấy thì không nghĩ, chứ thấy rồi là chân bước không nổi luôn.
Tống Ký nhìn Thạch Bạch Ngư một cái, dắt cậu đi về phía người phụ nữ bán lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đại nương, lê đông bán thế nào ạ?" Tống Ký nhìn cái giỏ trước mặt bà, lê đông bên trong quả thực rất to, nhưng chỉ có khoảng mười mấy quả, không nhiều.
"Ba văn một quả." Mùa đông hiếm trái cây nên giá đương nhiên đắt, mức giá này của bà lão cũng coi là công đạo.
"Tôi lấy hết." Tống Ký nói.
"Ấy ấy, tốt quá!" Bà lão mừng rỡ: "Chỗ này của tôi tổng cộng mười một quả, tính cậu giá chẵn ba mươi văn thôi."
Tống Ký trả cho bà ba mươi văn, cúi người nhặt một quả đưa cho Thạch Bạch Ngư, số còn lại đều bỏ vào gùi.
"Đi thôi."
Thạch Bạch Ngư nhìn quả lê đông trong tay, rồi nhìn khuôn mặt góc cạnh kiên nghị của Tống Ký, chút hờn dỗi dọc đường đi bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Chuyện tương lai cứ để tương lai tính, không làm người yêu được thì làm bạn bè anh em cũng được mà, ít nhất Tống Ký là người khiến cậu cảm thấy rất thoải mái khi ở bên.
Quay lại lán xe, Thạch Bạch Ngư leo lên xe bò, nhanh nhảu lấy từ trong gùi ra một quả lê đưa tới trước mặt Tống Ký: "Tống ca, anh cũng ăn một quả đi!"
Tống Ký không từ chối, đưa tay đón lấy. Hai người vừa ăn lê vừa đ.á.n.h xe về làng, bầu không khí nhẹ nhàng hơn lúc đi rất nhiều.
Về đến nhà, Tống Ký đưa khăn quàng và đồ ăn vặt cho Thạch Bạch Ngư bảo cậu mang vào phòng, số đồ còn lại anh trực tiếp mang vào bếp. Còn lê đông thì không thể ăn nhiều một lúc, nên tạm thời cất vào hầm ngầm để tiếp tục đông lạnh.
Sắp đến trưa, Thạch Bạch Ngư cất đồ xong đi ra, thấy Tống Ký đang bận rộn liền vào bếp bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tống Ký đi cửa sau vào, thấy cậu đang nấu cơm liền gánh đòn gánh ra giếng múc nước. Nước trong chum không còn nhiều, dù nhà có giếng nhưng vẫn nên trữ sẵn dùng cho tiện.
Đổ đầy chum nước xong, Tống Ký cũng không nghỉ tay, ném đủ cỏ khô cho chuồng bò và l.ồ.ng thỏ, lúc này mới quay lại bếp phụ giúp.
"Em ra trông lửa đi, còn lại để tôi." Dù Thạch Bạch Ngư nấu ăn ngon hơn nhưng hễ có thời gian ở nhà là Tống Ký lại quen tự mình ra tay. Trông lửa cho ấm áp, theo anh thấy, việc đó mới hợp cho tiểu ca nhi "yếu đuối".
"Tống ca, hay là để em làm cho?" Thạch Bạch Ngư thấy hơi ngại.
"Em cứ trông lửa là được." Động tác nấu nướng của Tống Ký rất khoát đạt, mạnh mẽ: "Mặt lạnh đến trắng bệch ra rồi kìa."
"Vốn dĩ em đã trắng mà." Thạch Bạch Ngư thanh minh cho nhan sắc của mình.
Chuyện này Tống Ký tán thành, tiểu ca nhi ngoại trừ khí sắc hơi kém thì đúng là trắng trẻo mịn màng, quàng thêm cái khăn lông cáo trắng này lại càng trắng hơn. Tống Ký thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên buông một câu: "Cô nương Lãnh Diên không phải người tình của tôi."
Thạch Bạch Ngư đang thêm củi vào lò, nghe vậy theo bản năng ngẩng lên nhìn Tống Ký. Tống Ký không nhìn cậu nữa, cứ thế bận rộn: "Hôn ước là chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, tôi và con gái nhà họ Bạch tổng cộng cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. Đã hủy hôn, ai nấy đều có gia đình riêng rồi thì tự nhiên không còn liên quan gì nữa, chẳng có gì mà không buông bỏ được."
Thạch Bạch Ngư ngẩn người một lát mới phản ứng kịp, Tống Ký đang giải thích chuyện hồi sáng với cậu.
"Em mới là phu lang của tôi." Một tiếng xèo, Tống Ký cho thịt vào nồi, đảo nhanh tay: "Còn chuyện lần trước tôi nhìn sang bên kia đường đến thẩn người, là vì thấy trên cổ một vị phu nhân có cái khăn quàng bằng lông, tôi nghĩ em quàng chắc chắn sẽ ấm và đẹp lắm."
Mặt Thạch Bạch Ngư bắt đầu đỏ bừng, cậu khẽ hắng giọng, giả vờ cúi đầu trông lửa: "Anh không cần đặc biệt giải thích đâu, hồi sáng em trêu anh thôi mà."
"Ừ." Tống Ký liếc cậu một cái: "Trêu xong rồi suốt dọc đường không thèm nói với tôi câu nào."
Nếu không phải vì sáu trăm lượng bạc kia làm cậu "sáng mắt", Tống Ký dám chắc đến giờ Thạch Bạch Ngư vẫn còn đang dỗi mà không thèm nói chuyện với mình.
Thạch Bạch Ngư không thừa nhận: "... Đó là vì em chưa ngủ tỉnh hẳn."
Tống Ký không tranh luận với cậu nữa, dù sao hiểu lầm nói ra được là tốt rồi. Thế nhưng sau khi gỡ bỏ được sự khúc mắc trong lòng, Thạch Bạch Ngư không kìm nén được sự phấn khích, cậu nhịn không được đứng dậy, giáng một tát thật mạnh vào m.ô.n.g Tống Ký.
Chát! Một tiếng, động tác của Tống Ký khựng lại.
Đúng là sợ nhất bầu không khí bỗng nhiên im lặng. Nhận ra mình vừa làm gì, Thạch Bạch Ngư len lén liếc nhìn sắc mặt Tống Ký, định bụng lén lút chuồn lẹ. Vừa mới xoay người thì đã bị túm thắt lưng lôi ngược trở lại.