Tống Ký nhìn thấu tâm tư nhỏ nhặt muốn bù đắp của cậu, không nói gì mà chỉ gật đầu.
Thấy hơi nước trắng đang bốc lên từ rìa nắp nồi, biết Thạch Bạch Ngư chắc đã làm xong bữa trưa, anh đang định mở ra xem thì người kia bỗng nhiên áp sát tới.
"Đêm qua anh ngủ không ngon à?" Thạch Bạch Ngư giơ tay chạm nhẹ vào quầng thâm dưới mắt Tống Ký: "Vừa hay em có luộc trứng gà, lát nữa lấy lăn một chút cho tan."
Được cậu nhắc nhở, Tống Ký nghĩ ngay đến cảnh hai người ngủ cùng nhau đêm qua, l.ồ.ng n.g.ự.c không khỏi nóng lên, theo bản năng cúi đầu nhìn Thạch Bạch Ngư đang dán c.h.ặ.t vào lòng mình.
"Trưa nay ăn gì?" Tống Ký khó khăn lắm mới kìm nén được ý định khiêng người về phòng, cứng nhắc chuyển chủ đề.
"Em hầm xương rồi, hấp lại bánh bao thừa buổi sáng, còn luộc thêm hai quả trứng." Thạch Bạch Ngư lần lượt giới thiệu: "Sợ anh ăn không đủ nên em có tráng thêm ít bánh mỏng, nghĩ là có canh có món chính rồi nên không hấp cơm nữa."
Một bữa cơm rất bình thường, nhưng so với Tống Ký làm, tay nghề của Thạch Bạch Ngư rõ ràng là hơn hẳn. Ừm, ít nhất là bánh không bị cháy, canh hầm trắng đục đậm đà, vì hầm cùng củ cải trắng nên trong vị mặn tươi có chút ngọt thanh.
Chỉ là củ cải hơi ít, là chỗ hôm qua Tống Ký lấy ra dùng không hết còn sót lại, nhưng để tăng thêm hương vị thì cũng đủ rồi. Gân thịt trên xương được hầm mềm nhừ, chỉ cần mút nhẹ là tuột ra, quyện cùng dầu tủy xương, thơm đến mức không ngừng miệng được. Ngay cả dưa muối, Thạch Bạch Ngư cũng đặc biệt dùng chút dầu thừa lúc tráng bánh để xào qua, thơm và đưa cơm hơn hẳn lúc chưa xào.
"Đúng rồi, lương thực nhà mình đều phải đi mua ạ?" Thạch Bạch Ngư hôm nay nấu cơm mới sực nhận ra: "Lúa gạo tự trồng, nộp thuế xong không còn lại chút nào sao?"
"Nhà mình không có ruộng." Động tác uống canh của Tống Ký khựng lại, nhìn Thạch Bạch Ngư với vẻ hiếm khi chột dạ: "Không chỉ lương thực, ngay cả đống củ cải dưới hầm cũng là tôi đổi với người trong làng từ trước đấy."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Thảo nào cái gì cũng cho xem mà nhất quyết không dắt xuống hầm ngầm, hóa ra là "giàu không đúng sự thật", sợ bị lộ tẩy.
Thông qua những manh mối này để nhìn thấu bản chất, Thạch Bạch Ngư đoán rằng 20 lượng bạc Tống Ký dùng để cưới vợ đa phần đã là toàn bộ gia sản của anh rồi. Thời tiết này mà anh còn chạy vào rừng chăm chỉ như vậy, phần lớn cũng vì lý do này.
"Thời tiết này vào rừng săn b.ắ.n không an toàn đâu, chỉ cần chưa đến mức hết sạch cơm ăn thì cứ tạm bợ qua ngày cũng được." Thạch Bạch Ngư cố gắng nói một cách uyển chuyển.
"Rảnh rỗi thì đi thôi." Tai Tống Ký hơi đỏ lên, cúi đầu húp canh ăn bánh thật lớn để che giấu vẻ lúng túng: "Yên tâm, có nghèo đến đâu cũng vẫn nuôi nổi em."
"Tống ca." Thạch Bạch Ngư xích lại gần: "Chúng ta có thể cùng nhau phấn đấu mà, anh thật sự không cần phải liều mạng như thế đâu."
"Cưới vợ về là để nuôi, không phải để chịu khổ." Tống Ký lại không lĩnh tình, giữ khuôn mặt cứng nhắc nhấn mạnh: "Tống Ký tôi nuôi nổi em."
"Vậy em có thể làm gì nào?" Thạch Bạch Ngư cố ý trêu chọc anh: "Làm ấm chăn cho anh nhé?"
"Em chắc chắn không phải là tôi làm ấm chăn cho em chứ?" Tống Ký nhướng mày.
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Không cần em làm ấm chăn." Tống Ký nhìn cậu đầy ẩn ý: "Đợi sau khi động phòng xong, em sẽ biết mình có thể làm gì ngay thôi."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Im lặng một thoáng, Thạch Bạch Ngư "thả thính" ngược lại.
"Làm gì cơ?" Ngón cái và ngón trỏ tay phải của cậu tạo thành một vòng tròn, ngón trỏ tay trái xuyên qua vòng tròn đó, kéo tới kéo lui: "Cái này hả?"
"Em!" Tống Ký nhìn thấy động tác tay của Thạch Bạch Ngư, suýt chút nữa làm đổ bát canh, cả khuôn mặt đỏ bừng lên: "Em là ca nhi, sao lại có thể... như thế này..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sao nào?" Thạch Bạch Ngư cười hỏi: "Lẳng lơ à?"
Tống Ký nghẹn họng không đáp. Thạch Bạch Ngư lại xích tới gần thêm chút nữa: "Chẳng lẽ không đúng? Ý của anh không phải là cái này sao?"
Tống Ký: "..."
"Tống ca, sao không nói gì? Anh cứ nói xem có phải anh nghĩ như thế không?" Thạch Bạch Ngư không buông tha: "Anh chính là..."
Tống Ký không nghe nổi nữa, nhịn không được gắp một miếng củ cải bịt miệng Thạch Bạch Ngư lại: "Lo mà ăn cơm đi."
"Vâng." Thạch Bạch Ngư ngồi trở lại vị trí: "Anh nghĩ được mà em không được ra hiệu à..."
"Thạch Bạch Ngư." Tống Ký gọi đầy đủ cả họ lẫn tên như một lời cảnh cáo.
Thạch Bạch Ngư thấy tốt thì thu quân, lập tức dừng lại: "Em biết rồi."
Tống Ký không thèm để ý đến cậu nữa, ăn vội ba miếng cho xong rồi cầm rựa đi ra khỏi cửa, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang chạy trốn trong t.h.ả.m hại.
"Xì, giả vờ như thật ấy, chẳng phải lúc nửa đêm lột đồ người ta ra gặm tới gặm lui đó sao?" Nếu không phải dấu vết trên vai và xương quai xanh vẫn còn tím rịm, Thạch Bạch Ngư đã tin vào cái nét thuần tình này của anh rồi: "Rõ ràng là một con sói hoang, giả vờ làm thỏ trắng thẹn thùng cái gì?"
Chính vì cái sự lẩn tránh này của Tống Ký mà Thạch Bạch Ngư càng muốn trêu chọc. Buổi tối tắm xong đi ra, cậu tự giác bước vào phòng Tống Ký, ngang nhiên chiếm lấy giường của anh, còn không cho chủ nhân dời đi nơi khác.
Sau nửa ngày hoãn xung, Tống Ký đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, nhưng nhìn thấy người kia tắm xong bước vào, anh vẫn nhịn không được mà khựng lại động tác thắp đèn, yết hầu khẽ chuyển động.
Thạch Bạch Ngư mặc nội y, vẻ mặt ngây thơ chạy đến trước mặt Tống Ký: "Tống ca, anh có thích lúm đồng tiền ở eo (lõm Venus) của em không? Eo em sờ thích lắm nhé, không tin anh sờ thử xem!" Vừa nói cậu vừa nắm tay Tống Ký ấn vào thắt lưng mình: "Đường cong vừa vặn lắm đúng không?"
Tống Ký nhìn cậu không nói gì, nhưng lòng bàn tay cách lớp vải mỏng bắt đầu thiêu đốt làn da. Thạch Bạch Ngư còn đang thắc mắc sao Tống Ký lần này không chạy trốn nữa, thì đã bị anh vác lên vai, xoay người ném lên giường.
"Tống ca, anh... anh định làm gì?" Tưởng Tống Ký bị trêu đến mất kiểm soát định làm thật, Thạch Bạch Ngư bắt đầu thấy hơi rén.
Thế nhưng chưa kịp chạy, cậu đã bị Tống Ký lấy dây thừng trói c.h.ặ.t lại thành một cục, sau đó nhét tọt vào chăn. Thạch Bạch Ngư lập tức kinh ngạc: "Sao chỗ nào anh cũng để sẵn dây thừng thế?"
Nhưng cũng chính vì vậy mà cái lá gan vừa mới co lại của cậu lại phình to ra. Thạch Bạch Ngư ở trong chăn vặn vẹo chui rúc như một con tằm khổng lồ, vừa mới nhỏm m.ô.n.g định quỳ dậy thì m.ô.n.g đã ăn trọn một cái tát nảy lửa.
Chát! Một tiếng, vang lên cực kỳ giòn giã giữa đêm khuya thanh vắng.
Thạch Bạch Ngư ngay lập tức sững sờ, không phải vì lòng tự trọng của đàn ông, mà là... dường như, cậu có chút quá mức nhạy cảm! Vừa trúng một tát kia, cơ thể như bị điện giật, tê rần đến mức cái eo thon của cậu run lên bần bật, suýt nữa thì đạt đến tần số múa bụng. Sau đó thì cả thắt lưng mềm nhũn nằm vật xuống.
Phản ứng của Thạch Bạch Ngư cũng làm Tống Ký ngẩn ra, hơi thở vốn đã dồn dập nay càng thêm thô nặng, đôi mắt sắc lạnh dần trở nên thâm trầm không thấy đáy.
"Em đang làm gì vậy?" Lúc mở miệng lần nữa, giọng Tống Ký khàn đặc không ra hơi: "Không thể ngoan ngoãn chút được sao?"
Lần này Thạch Bạch Ngư thật sự bị oan, mặt vùi vào gối, giọng nói nghẹn lại: "Em chỉ định ngồi dậy thôi mà, sao anh đột nhiên lại..."
Thạch Bạch Ngư không tiện nói hết câu, thật sự là phản ứng vừa rồi của cậu quá dễ khiến người ta suy nghĩ viển vông. Không khí vì sự im lặng của cậu mà trở nên yên tĩnh lạ thường, yên tĩnh đến mức như có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương.
Một lúc lâu sau, Tống Ký đưa tay xoa xoa cho cậu: "Đau à?"
Lần này Thạch Bạch Ngư run còn dữ dội hơn: "Ngứa~"