Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà

Chương 11



Chương 11: Có thể ngủ cùng huynh không?

Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt, trong một giây liền biến thành bộ dạng yếu đuối, run rẩy đưa tay ra trước mặt Tống Ký, bĩu môi đầy vẻ uỷ khuất.

“Tống ca, đau tay quá.”

Ngô a mỗ: “...”

Tống Ký: “...”

Dù đã nhìn thấu bản chất qua hiện tượng, nhưng Tống Ký vẫn không có sức kháng cự trước cái vẻ đáng thương này của Thạch Bạch Ngư, dù biết là cậu đang diễn. Anh nắm lấy bàn tay đang đưa ra, cúi đầu thổi thổi, rồi lại xoa nhẹ.

“Còn đau không?” Tống Ký ngẩng lên nhìn cậu.

Thạch Bạch Ngư định giả vờ lắc đầu nũng nịu tiếp, nhưng liếc thấy Ngô a mỗ đang cười kiểu “dì hiền”, cậu thấy chột dạ, vội vàng thu lại vẻ mặt, nghiêm chỉnh gật đầu. Tống Ký im lặng nhìn cậu một hồi mới buông tay ra.

“Chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Sự cố về người đàn bà kỳ quặc kia không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của ba người sau đó. Một chậu lớn thịt kho củ cải, dù hơi thiếu sắc nhưng vị thì đủ để khiến người ta thèm thuồng. Thêm một đĩa trứng xào hơi cháy cạnh và nửa nồi cơm gạo trắng, bữa ăn coi như là cực kỳ thịnh soạn.

Thạch Bạch Ngư thấy đĩa trứng mới sực nhớ đến chuyện Ngô a mỗ tặng trứng lần trước. Vì có mặt ông ở đó nên cậu không tiện nhắc trên bàn ăn, mãi đến sau bữa trưa khi Ngô a mỗ về rồi, cậu mới nói với Tống Ký.

“Ngô a mỗ trước có đưa mười quả trứng, đệ định trả tiền nhưng ông ấy nhất quyết không lấy, huynh xem lúc nào mang trả lại gì đó cho ông ấy.” Thạch Bạch Ngư ngập ngừng: “Chuyện này lẽ ra phải nói với huynh từ hôm đó, mà bận bịu quá đệ quên mất.”

“Ngô a mỗ đã đưa thì chúng ta cứ nhận.” Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư ngạc nhiên liền giải thích: “Ông ấy đã có lòng cho, chúng ta cứ ép trả tiền sẽ làm khách sáo, dễ gây tổn thương tình cảm. Sau này có gì ngon thì đem biếu lại là được.”

Thạch Bạch Ngư gật đầu: “Chuyện nhân tình thế thái mà, đệ hiểu rồi. Vậy xương ống mua hơi nhiều, lát nữa đệ mang mấy khúc sang cho Ngô a mỗ nhé?”

“Đệ cứ quyết định là được.” Tống Ký nhìn trời tuyết bên ngoài: “Ta vào núi một chuyến, trước khi trời tối sẽ về.”

“Lại vào núi sao?” Thạch Bạch Ngư thấy anh khoác gùi, cầm d.a.o rựa và cung tên định ra cửa, vội đuổi theo hai bước: “Chẳng phải sáng nay mới về sao?”

“Ừ.” Tống Ký ném d.a.o vào gùi: “Tranh thủ tuyết mới rơi chưa dày, ta đi xem mấy cái bẫy có con mồi nào không.”

Thạch Bạch Ngư vốn định hỏi xem người phụ nữ lúc nãy là ai, thấy anh vội đi nên đành nuốt thắc mắc vào lòng. Sau khi Tống Ký đi, cậu không để tay chân nghỉ ngơi, chọn ra ba khúc xương ống mang sang cho Ngô a mỗ.

“Ngô a mỗ, đây là xương ống chủ quán thịt tặng lúc mua thịt hôm nay, nhiều quá nên con mang sang biếu ngài mấy khúc.” Sợ ông không nhận, cậu khéo léo chặn lời trước: “Cái xương này không có thịt lại tốn củi, nhưng hầm với củ cải lấy nước ngọt thì ngon lắm, mùa đông uống canh cho ấm người.”

Ngô a mỗ quả nhiên không từ chối, nhưng nhận xong liền quay người đi lấy trứng định đáp lễ.

“Trứng lần trước ngài cho con vẫn chưa ăn hết, mấy quả trứng này dành dụm không dễ, ngài cứ giữ lấy mà tẩm bổ.” Thấy Ngô a mỗ vẫn khăng khăng muốn đưa, Thạch Bạch Ngư nhận lấy rồi đặt lên bàn bên cạnh: “Mấy khúc xương này có đáng bao nhiêu đâu, vốn là thứ người ta bỏ đi, ngài mà cứ đưa trứng là khách sáo quá đấy. Lát nữa Tống Ký biết chuyện huynh ấy cũng không vui đâu.”

Ngô a mỗ nghe vậy mới thôi ý định đổi trứng. Sực nhớ ra chuyện gì đó, ông lại khua tay múa chân với cậu. Khổ nỗi Thạch Bạch Ngư không hiểu, cuối cùng Ngô a mỗ phải làm động tác giả vờ đ.á.n.h người, cậu mới nhận ra ông đang nhắc đến người phụ nữ lúc nãy, nhưng cụ thể muốn nói gì thì vẫn chịu c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngô a mỗ yên tâm, con không sợ mụ ta đâu.” Thạch Bạch Ngư chỉ có thể nói vậy.

Ngô a mỗ gật đầu mới thôi ra hiệu. Nhìn ánh mắt ông, có vẻ như có rất nhiều điều muốn nói nhưng vì rào cản giao tiếp nên đành nhịn xuống.

Thạch Bạch Ngư về nhà, càng nghĩ về sự lo lắng của Ngô a mỗ đối với người phụ nữ kia càng thấy tò mò. Không biết là họ hàng cực phẩm nào của nhà họ Tống, nhưng dù tò mò thế nào cũng phải đợi Tống Ký về mới hỏi được.

Lúc Tống Ký trở về vào buổi chập choạng tối, trên tay xách một con thỏ bị gãy chân, ngoài ra không có gì thêm.

“Đặt mấy cái bẫy đều bị tuyết lấp hết rồi, chỉ thấy mỗi con thỏ này.” Tống Ký quẳng con thỏ xuống hiên nhà, quay người đi về phía bếp: “Ta đi mài d.a.o, lát nữa làm thịt nó.”

Thạch Bạch Ngư hơi không nỡ, nhìn nó chỉ bị thương ở chân, những chỗ khác vẫn ổn, liền ngồi xuống bế nó lên.

“Hay là chúng ta chữa chân cho nó rồi nuôi đi.” Thạch Bạch Ngư vuốt ve lưng thỏ: “Thỏ sinh sản nhanh lắm, sau này bắt thêm con đực về phối giống là có cả đàn, chẳng phải tốt hơn là vào núi cầu may sao?”

“Nuôi sao?” Đây cũng là một ý hay, Tống Ký trước giờ chưa từng nghĩ tới, nhưng: “Đây là con đực, đệ chắc chắn bắt thêm con đực nữa về là phối giống được à?”

“Con đực?” Thạch Bạch Ngư ngớ người, nhấc một chân con thỏ lên kiểm tra: “Đệ nhìn cái bụng cứ tưởng là con cái chứ.” Được rồi, xác nhận lại, đúng là giống đực. Thạch Bạch Ngư đổi giọng: “Thì bắt thêm con cái là được chứ gì.”

Tống Ký cũng không phản đối: “Được thôi.”

Chuyện cứ thế quyết định. Kế hoạch ấp gà chưa thực hiện, trái lại đã nuôi thỏ trước. Hai người tìm cành cây cố định chân gãy cho thỏ, đắp t.h.u.ố.c băng bó, rồi lại dựng l.ồ.ng gỗ làm ổ. Bận rộn một hồi thì trời đã tối hẳn. Bữa tối cũng không kịp hầm canh xương như ý muốn, chỉ hâm lại thức ăn thừa buổi trưa rồi tắm rửa đi ngủ.

Hai người vẫn ngủ riêng phòng. Bình thường nằm một mình cũng thấy ấm, nhưng đêm nay không hiểu sao càng ngủ càng lạnh, trong chăn cứ như giấu tảng băng, chẳng có chút hơi ấm nào. Thạch Bạch Ngư co quắp đến nửa đêm, hắt hơi liên tục mấy cái, lạnh không chịu nổi nữa liền ôm gối sang gõ cửa phòng Tống Ký. Chỉ gõ hai tiếng cửa đã mở.

Tống Ký cởi trần đứng ở cửa, so với Thạch Bạch Ngư đang quấn tròn như quả cầu ở ngoài thì cứ như người của hai mùa khác nhau.

“Có chuyện gì?” Tống Ký cúi xuống nhìn cái gối trong lòng cậu, trong lòng đã đoán được phần nào nhưng vẫn cố ý hỏi.

“Tống ca, đệ ngủ một mình lạnh quá, có thể ngủ cùng huynh không?” Thạch Bạch Ngư nhìn anh chằm chằm đầy mong đợi.

“Ngủ cùng ta?” Tống Ký nhướng mày, rõ ràng là nghĩ đến chuyện khác: “Đệ chắc chứ?”

“Chắc chắn, chắc chắn luôn!” Thạch Bạch Ngư gật đầu như bổ củi.

Tống Ký nghiêng người nhường lối: “Vào đi.”

“Hì!” Thạch Bạch Ngư nheo mắt cười, nhanh nhảu lách vào, ném gối lên giường rồi như một con trạch, tung chăn chui tọt vào trong.

Sự thật chứng minh, chăn của Tống Ký đúng là ấm áp thật.

“A~” Thạch Bạch Ngư rúc trong chăn, thoải mái thở hắt ra một hơi: “Sướng quá đi~”

Giọng điệu lả lơi đó lọt vào tai, bước chân định quay lại giường của Tống Ký khựng lại, ánh mắt thoáng chốc trở nên thâm trầm.