Xuyên Thành Pháo Hôi Sau Ta Chỉ Nghĩ Mạng Sống

Chương 111



Phương Bạch xem rất nhanh, nhưng mỗi một dòng nội dung đều tự động chậm lại rồi tái hiện trong trí óc nàng.

Nàng quan sát từng chút một.

Những con chữ của đứa nhỏ này thể hiện tình cảm hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài, ẩn dưới sự thanh lãnh ấy là một sự triền miên tinh tế.

Giống như suối nước nóng giữa núi rừng giá lạnh.

Phương Bạch chú ý thấy, một phần tin nhắn có thời gian gửi đi hầu như đều vào đêm khuya.

Dưới ánh đèn mờ mịch cùng bóng hình đơn độc, Phương Bạch không dám tưởng tượng cảnh Kỷ Úc Nịnh gõ chữ gửi đi rồi lại xóa bỏ sẽ có dáng vẻ thế nào, là vẫn giữ khuôn mặt đạm mạc ít h*m m**n kia? Hay là... sẽ khóc?

Nếu chưa từng thấy Kỷ Úc Nịnh khóc, Phương Bạch sẽ chẳng bao giờ dám nghĩ tới việc làm sao có người lại vì nhớ nàng mà bật khóc chứ?

Nhưng nàng đã từng thấy dáng vẻ đôi mắt đỏ hoe của Kỷ Úc Nịnh, và cũng chính vì nàng mà đôi mắt ấy mới đỏ lên.

"..."

Phương Bạch bất động thanh sắc đặt điện thoại trở lại, đầu quay sang hướng khác, cửa sổ xe mở hờ, theo sự tiến lại gần của Phương Bạch, gió thổi làm mái tóc nàng tán loạn, rối bời.

Người vốn dĩ đã thất thần căn bản không hề để tâm, nàng mặc cho gió tạt vào mặt, cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ là sự trôi đi không thể nắm bắt, giống như việc nàng không cách nào biết được tâm trạng của Kỷ Úc Nịnh khi gửi những tin nhắn đó là gì.

Phương Bạch có lẽ không cần phải suy nghĩ xem Kỷ Úc Nịnh đã như thế nào, nhưng tâm trí nàng hoàn toàn không chịu sự kiểm soát.

Nếu là người khác, Phương Bạch có lẽ sẽ cảm động một chút, rồi sau đó cũng chẳng còn gì nữa, nhưng Kỷ Úc Nịnh thì khác, cô ——

Tại sao Kỷ Úc Nịnh lại khác biệt?

Phương Bạch ngẩn người.

Chẳng lẽ chỉ vì cô là nữ chính? Hay là vì chính mình đã dành thật tâm thật ý để nuôi dưỡng cô? Hay là vì đối mặt với người thân thiết hơn một chút, lý trí của nàng đã chuyển hóa thành cảm tính, khiến nàng không tự chủ được mà suy nghĩ về tâm trạng của đối phương khi làm những việc này? Từ đó dẫn đến việc tự mình cảm động?

Cũng không đúng, sự cảm động mà Kỷ Úc Nịnh mang lại không phải thuần túy dựa vào việc não bộ tự suy diễn, mà nó chân thực tồn tại.

Vậy thì là vì cái gì chứ.

Gió vẫn tiếp tục thổi, lòng Phương Bạch rối bời, nàng nghĩ mãi không thông.

Có thứ gì đó nghẹn lại trong lòng, lơ lửng giữa chừng, khiến cảm xúc bên trong và bên ngoài không thể tương thông với nhau.

Hai người ăn cơm đơn giản ở bên ngoài, sau khi về đến nhà, Phương Bạch đi thẳng về phía phòng mình.

Tuy rằng biểu hiện bên ngoài của Phương Bạch trông rất bình thường, nhưng Kỷ Úc Nịnh vẫn phát hiện ra nàng có điểm không ổn.

Bỏ qua những chi tiết nhỏ khác, chỉ riêng việc Phương Bạch sau khi vào cửa đã trực tiếp đi ngang qua Bối Bối đang ngồi chồm hổm trên tủ giày chờ nàng v**t v* hoặc ôm ấp.

Đây là điều trước đây chưa từng xảy ra.

Bối Bối thấy Phương Bạch đi ngang qua tủ giày, liền chủ động nhảy xuống đất đi theo sau lưng nàng, kiêu kỳ kêu "miêu miêu" hai tiếng để nhắc nhở rằng nàng vẫn chưa ôm nó.

Kết quả là Phương Bạch sau khi bước vào phòng ngủ, giây tiếp theo đã nhốt Bối Bối đang đi theo sau ở ngoài cửa.

"Meo?"

Sau khi kêu lên một tiếng đầy ngơ ngác, cái móng vuốt hồng phấn của Bối Bối cào vào cửa, muốn đẩy cửa ra, nhưng sau hai tiếng "chi chi", cánh cửa vẫn đóng chặt khít.

Quả cầu tuyết quay đầu nhìn về phía Kỷ Úc Nịnh, đôi mắt to tròn long lanh trừng lên: "Meo, meo."

Tiếng kêu sau lại càng u oán hơn tiếng kêu trước, tựa như đang tố cáo hành vi của Phương Bạch với Kỷ Úc Nịnh.

Tầm mắt Kỷ Úc Nịnh đang dừng trên cửa phòng ngủ của Phương Bạch dời xuống, cô nhìn Bối Bối, đi tới bế nó vào lòng.

"A di đang suy nghĩ chuyện gì đó, không phải cố ý không để ý tới ngươi đâu." Kỷ Úc Nịnh ôm Bối Bối đến nơi cất đồ ăn vặt, lấy một thanh súp thưởng cho mèo ra cho nó ăn.

Sau khi cho ăn xong, Kỷ Úc Nịnh đặt Bối Bối xuống đất, tay khều nhẹ tai nó rồi nói: "Tự mình chơi một lát đi, đừng có cào cửa làm phiền a di."

Bối Bối kêu lên một tiếng, xoay người đi về phía nhà cây của mình.

Khi Kỷ Úc Nịnh đứng dậy, cô nhìn về phía phòng ngủ của Phương Bạch, liếc qua cánh cửa phòng một cái rồi đi sang bên cạnh mở tủ lạnh xem xét, sau đó cầm chìa khóa đi ra ngoài.

Phương Bạch sau khi về phòng ngủ liền thay bộ đồ công sở trên người ra, mặc áo ngắn tay cùng quần đùi, vừa thoải mái vừa dễ chịu.

Nhưng suy nghĩ của nàng vẫn loạn thành một đoàn, nàng nằm trên giường, nhìn trần nhà không biết đã bao lâu.

Lâu đến mức Phương Bạch sau một ngày mệt mỏi, mí mắt dần trở nên nặng trĩu, ngay khi cơn buồn ngủ ập đến, nàng mới chống tay ngồi dậy, chậm rãi đi đến trước bàn trang điểm bắt đầu tẩy trang.

Mà những chuyện vừa mới suy tư lại một lần nữa hiện lên trong óc, Phương Bạch khắc chế không nghĩ ngợi nữa, nàng tập trung sự chú ý vào gương.

Động tác của Phương Bạch rất chậm, tẩy trang rất cẩn thận, cho dù chỉ là trang điểm nhẹ cũng tốn một khoảng thời gian.

Tẩy trang xong, Phương Bạch vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Ngay khi nàng từ nhà vệ sinh bước ra chuẩn bị về phòng thì nghe thấy trong bếp phát ra vài tiếng động nhỏ.

Phương Bạch đi tới, vừa vặn chạm mặt với Kỷ Úc Nịnh đang từ trong bếp bước ra.

Kỷ Úc Nịnh cũng đã thay bộ trang phục kia, mặc đồ thường ngày giống như Phương Bạch.

Mái tóc dài được búi lên tùy ý sau đầu, bớt đi vài phần cảm giác xa cách.

Nhìn thấy Phương Bạch, Kỷ Úc Nịnh nói: "Ta đang định đi gọi a di."

"Đói bụng sao?" Đây là phản ứng đầu tiên của Phương Bạch, nàng liếc nhìn vào trong bếp, "Muốn ăn gì? Ta làm cho ngươi."

"Không cần đâu." Kỷ Úc Nịnh nói, "Ta có mua ít trái cây, muốn hỏi a di là muốn ăn đĩa hoa quả lạnh hay là hoa quả dầm?"

"...Hoa quả dầm đi." Phương Bạch chần chừ một chút rồi đáp, nhưng nàng không phải vì cân nhắc xem nên ăn cái gì, ngay cả câu trả lời cũng là chọn theo cảm tính, nàng chỉ thấy lạ là tại sao Kỷ Úc Nịnh đột nhiên lại làm những thứ này.

Rất hiếm khi thấy Kỷ Úc Nịnh ăn gì đó trước khi ngủ.

Kỷ Úc Nịnh gật đầu: "Được, vậy a di ra sô pha chờ ta."

Phương Bạch nghe lời ngồi xuống sô pha.

Bối Bối ngồi xổm trong góc, trừng mắt nhìn nàng, không hề nhúc nhích, hoàn toàn không có vẻ chủ động lại gần như mọi ngày.

Phương Bạch không biết đã xảy ra chuyện gì liền dang rộng hai tay, dịu dàng gọi: "Bối Bối ~ lại đây nào ~"

Cái cục thịt kia giây trước còn tỏ vẻ rụt rè, giây sau đã lập tức đứng dậy đi tới trước mặt Phương Bạch, mặc cho nàng x** n*n.

Kỷ Úc Nịnh từ trong bếp đi ra thấy cảnh này liền khẽ nhướn mày, Bối Bối vốn rất thù dai, cô còn tưởng nó sẽ không thèm để ý tới Phương Bạch vài ngày cơ đấy...

Một thanh súp thưởng là có thể dỗ dành được, vậy thì "đứa nhỏ" kia chắc cũng rất dễ dỗ dành thôi nhỉ?

Kỷ Úc Nịnh dùng một chiếc bát thủy tinh sâu lòng để làm hoa quả dầm, trông rất ngon mắt.

Phương Bạch vẫn còn đang đùa với mèo, Kỷ Úc Nịnh đi tới ngồi xuống bên cạnh nàng, xiên một miếng trái cây, tự nhiên đưa tới bên miệng Phương Bạch.

Phương Bạch theo bản năng định ăn, nhưng khi môi vừa chạm vào miếng trái cây, nàng liền giơ tay đón lấy chiếc nĩa, nhẹ giọng nói: "Để a di tự làm."

Kỷ Úc Nịnh không từ chối: "Được."

Bối Bối nhảy ra khỏi lòng Phương Bạch.

Kỷ Úc Nịnh bưng bát chuyển tới trước mặt Phương Bạch, sau khi nhìn nàng ăn một miếng trái cây, cô nói: "A di đút ta một miếng đi."

Lông mi Phương Bạch run rẩy: "Ngươi... Ta đi lấy cho ngươi một cái nĩa khác."

"A di ghét bỏ ta sao?" Kỷ Úc Nịnh nói ngay khi âm cuối của Phương Bạch vừa dứt, giống như đã dự đoán được nàng sẽ nói như vậy.

Động tác định đứng dậy của Phương Bạch khựng lại.

Nàng nhìn về phía Kỷ Úc Nịnh, đôi lông mày của đứa nhỏ này khẽ rũ xuống, đôi môi cũng mím lại, trông đầy vẻ ủy khuất.

Trái tim Phương Bạch thắt lại một cái, bàn tay cầm nĩa không khỏi dừng lại trong bát: "Muốn ăn loại nào?"

Biểu cảm của Kỷ Úc Nịnh ngay lập tức dịu đi, cô thậm chí còn chẳng thèm nhìn vào bát, chỉ nhìn chằm chằm vào sườn mặt Phương Bạch mà nói: "A di cảm thấy mình giống loại trái cây nào thì đút ta loại đó."

Phương Bạch sững lại một chút, giả vờ như không hiểu ẩn ý trong lời nói của Kỷ Úc Nịnh, khẽ cười hỏi: "Ta chẳng lẽ không thể là con người sao?"

"Có thể chứ," Kỷ Úc Nịnh thẳng thắn nói, "Nhưng ta ăn không hết được."

"..."

Kỷ Úc Nịnh khàn giọng: "Cho nên chỉ có thể ăn trái cây thôi."

Phương Bạch cắm nĩa vào trong bát, tùy tiện xiên một miếng trái cây đưa tới bên miệng Kỷ Úc Nịnh.

Kỷ Úc Nịnh giống như không hề thấy động tác xiên trái cây của Phương Bạch tùy tiện đến mức nào, cô nhìn chằm chằm vào quả dâu tây trước mắt, hỏi: "A di cảm thấy bản thân mình giống dâu tây sao?"

Lúc này Phương Bạch mới nhìn thấy, dưới lớp sữa chua đậm đặc, miếng trái cây trên nĩa là một quả dâu tây hồng phấn.

"Ta..."

Phương Bạch mới chỉ thốt ra được một âm tiết, Kỷ Úc Nịnh đã tiếp lời nàng: "Ta cũng nghĩ như vậy."

Kỷ Úc Nịnh khẽ mở đôi môi mỏng, cắn nhẹ vào đầu quả dâu tây, không hề chạm vào nĩa.

Đợi đến khi ngậm được quả dâu tây vào miệng, Kỷ Úc Nịnh đưa đầu lưỡi ra, l**m sạch vệt sữa chua dính trên môi, trong suốt quá trình đó, đôi mắt cô vẫn luôn khóa chặt lấy Phương Bạch, đối mắt với nàng.

Phương Bạch lại dời tầm mắt đi ngay khi Kỷ Úc Nịnh đưa đầu lưỡi l**m môi.

Một người có vẻ ngoài cấm dục làm ra động tác này, cho dù là vô tình thì cũng chẳng kém cạnh những yêu tinh quyến rũ kia là bao, huống chi Kỷ Úc Nịnh trông thì như vô tình nhưng lại là hành động cố ý, mỗi một ánh mắt đều như đang câu dẫn, tỏa ra sức hút của riêng cô.

Phương Bạch cảm thấy khô môi rát họng, không hề do dự mà xiên một miếng trái cây bỏ vào miệng.

Khi răng cắn xuống, nước trái cây bùng nổ trong khoang miệng, thật trùng hợp, miếng Phương Bạch vừa ăn cũng là một quả dâu tây.

Ngay khi Phương Bạch đang cảm nhận vị ngọt của dâu tây, giọng nói của Kỷ Úc Nịnh vang lên: "Nhưng mà quả dâu tây này không giống a di lắm, nó có vị chua, mà a di thì..."

Tầm mắt Phương Bạch quét về phía Kỷ Úc Nịnh.

Kỷ Úc Nịnh nở nụ cười: "Lần trước nếm qua a di rồi, ngọt lắm, thực sự rất ngọt."

"Khụ khụ."

Phương Bạch không cẩn thận bị sặc.

Kỷ Úc Nịnh không hề quay đầu lại, đặt bát lên bàn trà, tựa người về phía Phương Bạch nhẹ nhàng vỗ vỗ, giúp nàng thuận khí.

Phương Bạch không phải bị thức ăn làm sặc, mà là bị lời nói của Kỷ Úc Nịnh làm cho sặc.

Cái "nếm qua" mà Kỷ Úc Nịnh nói, chính là chỉ... lần trước hôn nàng sao? Ngày đó trên môi nàng chẳng hề bôi gì cả, lấy đâu ra vị ngọt chứ?

Tiếng ho dừng lại, Phương Bạch đang định nói với Kỷ Úc Nịnh là không cần vỗ nữa, thì tay của Kỷ Úc Nịnh đã rời khỏi lưng nàng.

Nhưng bàn tay ấy lại tiện đường chuyển tới mặt Phương Bạch, ngón tay lướt qua khóe môi nàng, Kỷ Úc Nịnh trầm giọng hỏi: "Ngươi đã xem lịch sử trò chuyện rồi sao?"

Lúc ra ngoài mua trái cây, sau khi dùng WeChat thanh toán xong, đôi mắt cô vô tình nhìn thấy mục ghim đầu của mình.

Chỉ cần một cái liếc mắt cô đã nhận ra, Phương Bạch có lẽ đã nhìn thấy điều này, và sự bất thường của Phương Bạch cũng bắt đầu từ lúc đó.

Phương Bạch ngẩn ra, đáy mắt xẹt qua vài phần mất tự nhiên.

Kỷ Úc Nịnh thu hết phản ứng của Phương Bạch vào mắt, giọng điệu nhẹ nhàng: "A di không cần để ý những thứ đó, đó chỉ là ta lầm bầm lầu bầu, là nơi ta trút bỏ tâm sự dồn nén bấy lâu thôi."

Kỷ Úc Nịnh: "Ta xóa lịch sử bên phía ngươi là vì không muốn để ngươi nhìn thấy."

Phương Bạch rũ mắt, nhưng nàng vẫn nhìn thấy rồi, thậm chí nàng còn có cùng suy nghĩ với Kỷ Úc Nịnh, đó là không muốn để Kỷ Úc Nịnh biết rằng mình đã thấy.

Nàng cũng không nói rõ được tại sao, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng, khi khối vật cản trong ngực biến mất, có lẽ nàng sẽ hiểu ra.

Kỷ Úc Nịnh vén lọn tóc mai của Phương Bạch ra sau tai, ôn nhu nói: "Đừng để bản thân phải gánh nặng tâm lý nhé, ừm?"

Gánh nặng tâm lý.

Kỷ Úc Nịnh đã quy kết những tâm sự suốt ba năm bị Phương Bạch vô tình phát hiện thành việc gây áp lực cho nàng.

Cô hiểu rõ Phương Bạch, đối phương chắc chắn sẽ vì những chuyện này mà suy nghĩ lung tung, mà sau khi nghĩ xong thì người khó chịu lại chính là bản thân Phương Bạch.

Kỷ Úc Nịnh cũng không hy vọng vì những điều này mà làm Phương Bạch có cái nhìn khác về mình.

Bởi vì ngày mai cô, sẽ còn yêu Phương Bạch nhiều hơn cả hôm nay và quá khứ.

Tạm thời nén lại mớ hỗn độn trong đầu, Phương Bạch mỉm cười với Kỷ Úc Nịnh: "Ta không thấy có gì đâu, ngủ một giấc là quên ngay thôi."

Kỷ Úc Nịnh mỉm cười: "Vậy thì tốt rồi."

Ngay sau đó Kỷ Úc Nịnh thu tay lại, một lần nữa bưng bát hoa quả dầm lên: "Còn ăn nữa không?"

Phương Bạch đặt nĩa vào trong bát: "Ăn không vô nữa."

Bữa tối của nàng vẫn còn chưa tiêu hóa hết.

"Vậy ăn thêm một miếng đi." Kỷ Úc Nịnh nói, "A di đã chọn loại trái cây giống mình rồi, vẫn chưa chọn cho ta mà."

Phương Bạch cúi đầu nhìn bát, sau khi nghiêm túc phân biệt các loại trái cây trong đó, nàng nói: "Trong này không có ngươi."

Kỷ Úc Nịnh cũng không muốn gán ghép mình vào một loại trái cây nào, cô nói: "Tùy tiện chọn một cái đi."

Phương Bạch chần chừ một lát, rồi xiên một miếng dưa hấu bỏ vào miệng.

Nhiệt tình như lửa đỏ, lại còn rất ngọt.

Kỷ Úc Nịnh một tay nâng mặt Phương Bạch, đặt một nụ hôn lên gò má đang hơi phồng lên của nàng: "A di ngoan quá."

Cô chỉ là muốn nhân lúc Phương Bạch không nói được lời nào mà hôn nàng một cái thôi.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhật ký của Tiểu Kỷ:

Thật ra a di giống dưa hấu hơn, vừa nhiều nước lại vừa ngọt ~

Hỏi: Tiểu Kỷ giống loại trái cây nào nhỉ?