Khoảng cách giữa trung tâm thương mại và Hoa An Các thực ra không xa lắm.
Khi Vân Yến nhìn thấy những đóa hoa lan pha lê biến dị bao phủ gần như cả một tầng của tòa nhà, thực sự không thể nói rõ mình rốt cuộc đã làm sao mà lại đến nơi này.
Có lẽ chỉ vì tinh thể thuộc hệ Mộc này khá hiếm thôi.
Cả một khu vực rộng lớn xanh mướt khiến người ta kinh ngạc.
Những chiếc lá dài rộng như bàn tay vươn ra dữ tợn, xung quanh vẫn còn vương lại những mảng thịt và m.á.u chưa khô, khiến người ta sợ hãi.
Cá không vây xin hân hạnh tài trợ bộ truyện này, ai reup thì không phong cách.
Dường như do sự uy h.i.ế.p của sinh vật khổng lồ này, xung quanh không có nhiều xác sống lang thang.
Mắt thường có thể thấy rõ sự hoang vắng.
“Hệ Mộc, đúng là vừa khéo.”
Tiếng thì thầm trầm thấp như có như không, dưới lớp tóc mái mỏng, đôi mắt phượng đáng lẽ ra phải quyến rũ lại sâu thẳm không một chút d.a.o động.
Ở góc nhìn kia, ngoài ban công quen thuộc, mấy đóa hoa lan tinh thể trắng nổi bật vô cùng.
Dưới ánh nắng, chúng trông giống như những viên pha lê nhỏ xinh điểm xuyết trên nền xanh.
Vân Yến khẽ hừ một tiếng, không thèm để tâm, cầm chặt thanh kiếm dài trong tay.
Đã đến đây rồi, thì trước tiên cứ dùng nó để tăng cấp thôi!
Bước từng bước vào sảnh trong, xung quanh, hàng chục cành lá to lớn như phát hiện con mồi liền lao về phía Vân Yến một cách điên cuồng.
Chỉ là khi sắp sửa chạm vào người đàn ông, đột nhiên bị một lực lượng vô hình ngăn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Không thể tiến thêm một bước.
“Xào xạc——”
Tiếng ma sát điên cuồng hỗn loạn, từng đợt dây leo từ trên cao cuồn cuộn bò xuống.
Mùi hoa ban đầu thanh nhã trong không khí giờ đây trở nên nồng nặc.
“Phốc!”
Một cái đầu đầy m.á.u đen lăn lóc, bị ném đến trước mặt Vân Yến.
Ngay sau đó, là đủ thứ vật dụng rơi xuống: gậy gỗ, chậu hoa… và một chiếc dép nữ màu hồng…
Cứ như thể có một chút ý thức, xem ra người bị ăn không ít.
Đôi mắt đen như mực khẽ co lại khi nhìn thấy chút màu hồng, chú thỏ nhỏ dính đầy m.á.u trông thật chói mắt.
Rõ ràng là đã dự đoán trước…
Ngón tay dài vung lên trong không trung, những cành cây vốn ầm ĩ trước đó lập tức gãy vụn.
Lưỡi d.a.o vô hình mang theo một chút sát khí, c.h.é.m đứt hết những cành lá đang rơi xuống đất.
Vật cản đường.
“Ối trời, sao người này lại trở lại?! Cảm giác còn lợi hại hơn trước đây nữa!”
Lâu Thượng đang canh chừng bên cạnh camera đau khổ túm lấy mái tóc đỏ trên đầu.
Cơn ác mộng bị trói thành chùm bánh chưng trước kia dường như vẫn còn hiện rõ trước mắt.