Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ

Chương 7



13

 

Bởi vì minh châu bị phủ bụi trần, bảo vật quý giá bị hủy hoại. Người nọ vốn dĩ phải lưu danh sử sách, để lại những lời răn dạy khiến thiên hạ tôn kính ngưỡng mộ, mà giờ đây lại trở thành một câu chuyện cười mà ai cũng ngầm hiểu nhưng không ai dám nói ra.

 

Ta khôi phục lại mọi dấu vết như cũ. Khi Nguyễn Khuyết trở về, ngọn tóc huynh ấy vẫn còn đang nhỏ nước, mái tóc quá dài làm ướt sũng hơn nửa tấm áo sau lưng.

 

Ta hỏi: "A Khuyết, huynh có tin vào nhất kiến chung tình không?"

 

Nguyễn Khuyết dừng động tác lau tóc lại một chút: "Không tin."

 

Ta cũng cười rộ lên: "Ta cũng không tin, hai chúng ta rõ ràng là thanh mai trúc mã mà."

 

"Ta đưa huynh đi được không?" Ta nói, "Đừng ở lại nơi này nữa, cùng ta phiêu bạt thiên nhai."

 

Tất nhiên là sau khi ta đã dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi kia.

 

Nhưng Nguyễn Khuyết chỉ nhạt giọng đáp: "Thế thì có lẽ kiếp sau chúng ta phải sống trong cảnh bị truy đuổi rồi."

 

"Được rồi, vậy ta đổi cách nói khác, huynh có nguyện ý..."

 

Ta hướng về phía Nguyễn Khuyết vươn tay ra, nhìn vào mắt huynh ấy, giống như muốn tìm lại Nguyễn Khuyết của mười năm trước.

 

Ta cùng huynh ấy bước qua những năm tháng sai lệch, giống như lần đầu tương phùng với Nguyễn Khuyết của mười năm trước để cùng thảo luận về một kế hoạch.

 

Ta nghiêm túc nói: "Cùng ta... bỏ mạng thiên nhai sao?"

 

Nguyễn Khuyết nói: "Muội thật sự vẫn chưa lớn khôn."

 

Ta ngồi xếp bằng trên giường, đón lấy khăn mặt để lau tóc cho huynh ấy. Những sợi tóc dài ướt mềm dán c.h.ặ.t vào sống lưng.

 

Khi vén tóc lên, qua lớp áo đơn mỏng manh có thể nhìn thấy độ cong hơi nhô ra của xương sống... Trên đó có rất nhiều vết thương cũ, huynh ấy từng bị cực hình.

 

Ta ghi nhớ kỹ từng vết sẹo của huynh ấy, ngày sau nhất định phải bắt chúng trả lại gấp trăm ngàn lần.

 

Ta vừa lân la trò chuyện với Nguyễn Khuyết, kể từ những phong cảnh gặp được khi du ngoạn tứ hải, đến đủ chuyện từ lúc mới rời Nguyễn phủ để đi học kiếm.

 

Còn nhân tiện khoe khoang về bản thân một chút: "Thật không dám giấu diếm, thực ra hiện giờ ta là một cao thủ đấy. Lão nhân gia kia tính tình quái gở lắm, ẩn cư nơi đất hoang, bái sư được ba tháng lão mới sờ cốt cho ta, rồi nhéo mạch môn bảo: 'Cha nó chứ, ngươi đúng là một kỳ tài võ học'."

 

Những giọt nước thừa dần bị thấm hết vào khăn vải.

 

Ta tiếp tục nói: "Lúc đuổi ta đi, lão bảo: 'Ngươi xứng đáng với danh hiệu thiên hạ đệ nhất, cút đi rồi sau này ngươi cứ ôm cái danh hiệu đó mà sống cô độc cả đời'. Lão nói đừng nhìn ta gặp ai cũng bắt chuyện được vài câu, thực ra cái tính cách quái gở này của ta cứ như không thuộc về thế giới này vậy, giống như là chẳng coi ai ra gì."

 

"Ta đương nhiên không tin, ta bảo mình có người rất thích, rất để ý, đến lúc đó nhất định sẽ bắt người đó về mang tới trước mặt lão nhân gia cho lão xem."

 

"Ta là thiên hạ đệ nhất đấy nhé."

 

Ta vốn không thạo việc này, khi dùng lược gặp chỗ tóc bị rối thì sợ huynh ấy đau, chỉ nhẹ nhàng gỡ ra từng chút một từ bên ngoài.

 

Ta tiếp tục nói: "Ta biết nhiều thứ lắm, thực ra còn biết cả khắc gỗ một chút, nấu cơm cũng có thể làm chín được..."

 

Ta cân nhắc từ ngữ, mím môi hỏi dò: "Nguyễn Khuyết, đến lúc đó huynh có nguyện ý... cùng ta đi gặp sư phụ không?"

 

Câu trả lời của A Khuyết thực sự rất quan trọng với ta. Nó quyết định việc huynh ấy sẽ tự nguyện đi cùng ta, hay là ta phải đ.á.n.h ngất huynh ấy để "cường đoạt dân nam".

 

Nói thật không giấu gì huynh, trước đây ta từng anh hùng cứu mỹ nhân cho mấy vị tiểu thư nhà giàu rồi, kinh nghiệm "bế kiểu công chúa" cũng phong phú lắm.

 

14

 

Chỗ tóc rối cuối cùng cũng được gỡ ra, sợi tóc mềm mại đầu đến cuối.

 

Nguyễn Khuyết khẽ thở dài, huynh ấy xoa xoa thái dương rồi hỏi ngược lại: "Muội không nhất thiết phải dấn thân vào chuyện này... Muội muốn biết điều gì?"

 

Ta đáp ngay: "Những gì liên quan đến huynh."

 

"Có chút tham lam rồi đấy." Nguyễn Khuyết nói, huynh ấy tùy ý để đuôi tóc còn hơi ẩm dựa vào thành giường, "Những kẻ đó muốn ta sống, nhưng bản thân ta cũng chẳng rõ thứ gì mới thực sự liên quan đến mình."

 

Huynh ấy giơ tay lên, những chỗ vừa bôi t.h.u.ố.c mỡ ánh lên tia sáng m.ô.n.g lung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Dùng hình cũng chẳng có tác dụng, nên không biết kẻ nào đã nghĩ ra cách này." Nguyễn Khuyết nhạt giọng: "Thật nhàm chán."

 

Tội danh của huynh ấy ngày đó bị định đoạt là "hãm hại trung lương".

 

Ngày hôm ấy, trên đại điện, bá quan đều cúi đầu quỳ lạy, cả triều văn võ im hơi lặng tiếng, chỉ mình huynh ấy đứng giữa kim điện, vẻ ngoài đặc biệt ngang tàng.

 

Thiên t.ử cao cao tại thượng nhìn huynh ấy, mấy trăm đôi mắt trong điện cũng đang đổ dồn vào huynh ấy.

 

Nguyễn Khuyết lạnh lùng nhìn hoàng đế ném xấp tấu chương do hoạn quan dâng lên xuống dưới chân. Thần sắc huynh ấy không chút biến đổi, những tờ giấy Tuyên Thành mỏng manh kia cứ thế bay lơ lửng rồi rơi rụng trước mặt huynh ấy.

 

Giấy trắng mực đen đầy vết m.á.u, vậy mà nặng tựa ngàn quân.

 

"Thiên t.ử hỏi ta, từng cái trong này có phải sự thật không."

 

"Đó là lần đầu tiên ta nhìn thẳng vào hoàng đế, không ngờ kẻ dời mắt đi trước lại là người ngồi trên cao kia."

 

Kẻ nào có thể làm giả được con dấu như thật, lại có thể mô phỏng b.út tích tương tự, nắm rõ những việc cơ mật của triều đình, thậm chí biết cả chuyện sa phỉ đ.á.n.h cướp ở chợ chung biên quan cùng lúc quân Tây Nhung xâm lược...

 

Đương nhiên là có kẻ làm được. Chẳng hạn như thuộc hạ dưới quyền huynh ấy tại Đại Lý Tự, nơi quản lý thư ấn và có thể tra cứu b.út tích của mọi trọng thần, việc bắt chước chỉ là chuyện nhỏ. Mạng lưới mật thám dày đặc thì chuyện lớn nhỏ trong triều hay ngoài dân gian đều nằm lòng.

 

Ta nói: "Chỉ cần huynh mở miệng, cũng giống như những kẻ khác quỳ ở đó nói không biết gì cả, là có thể bảo toàn bản thân."

 

"Huống hồ chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan đến huynh."

 

"Đúng vậy." Nguyễn Khuyết thừa nhận, "Nhưng nếu ta không thừa nhận những mật hàm đó là do mình viết, thì vị Quốc công trấn thủ biên thùy kia sẽ bị khép tội cấu kết ngoại bang, mưu nghịch phản quốc."

 

Nguyễn Khuyết nói: "Lúc đó ta nghĩ, coi như mình hy sinh vì nghĩa, đời này cũng không uổng phí."

 

Thế nhưng huynh ấy vẫn giấu giếm một điều không nói ra.

 

Chút không cam lòng duy nhất còn sót lại, có lẽ là... vẫn muốn gặp một người, nhưng sợ rằng không còn cơ hội.

 

Ta dù không muốn thừa nhận, nhưng A Khuyết của ta đúng là một kẻ quá đỗi luyến lưu chuyện cũ, ý thức trách nhiệm lại còn hơi cao thái quá.

 

Trong sử sách từ ngàn năm trước, những kẻ mang nặng tấm lòng ưu quốc ưu dân như vậy thường chẳng có kết cục tốt đẹp. Xem ra ở nơi này cũng không ngoại lệ.

 

Nguyễn Khuyết bỗng nhiên nói: "Thực ra, lựa chọn tốt nhất không phải là bảo vệ cái triều đình này, mà là nên thay đổi toàn bộ từ trên xuống dưới một lần."

 

Ta kinh ngạc trước lời huynh ấy: "Toàn bộ sao?"

 

"Phải." Đôi mắt Nguyễn Khuyết phản chiếu ánh nến nhảy ngót: "Bao gồm cả kẻ ngồi trên ngai vàng kia."

 

"Lòng nghi kỵ quá nặng, mà bản lĩnh thì chẳng có bao nhiêu."

 

"Ta vốn tưởng hắn không cần phải đi tranh giành thiên hạ như tiên hoàng, dù có bảo thủ thì việc giữ gìn giang sơn đối với hắn ít nhất cũng không quá khó khăn."

 

Nguyễn Khuyết không hề bài xích khi ta chạm vào tay huynh ấy, chỉ tiếp tục kể:

 

"Thu hồi binh quyền không hẳn là sai, nhưng rơi vào tay hắn thì lại chẳng dùng được việc gì. Năm đó khi đi an ủi quân sĩ, tướng sĩ biên quan sĩ khí ngút trời, tiếng hoan hô không dứt. Hoàng đế dù vui mừng nhưng đã ra lệnh dừng lại ba lần mà vẫn không thể dập tắt được tiếng ồn ào ấy."

 

"Quốc công không có con trai nên trưởng nữ tiếp giá. Vị nữ tướng kia tuổi tác xấp xỉ hoàng đế, vậy mà có thể múa thanh trường thương vốn dĩ nhiều nam t.ử còn không nhấc nổi."

 

"Nữ tướng chỉ cần cắm mạnh thanh trường thương xuống đất, trong nháy mắt bốn phía liền tĩnh lặng, đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy."

 

Những chuyện này trong nguyên tác chưa từng nhắc tới. Trong truyện gốc, phụ nữ bị giam lỏng, là những cung phi cay nghiệt, hay những nha hoàn bán chủ cầu vinh... chưa bao giờ đề cập đến một vị nữ tướng không nhường mày râu như vậy.

 

"Sau khi hoàng đế trở về, hắn ban một đạo chỉ dụ ra khắp thiên hạ, lệnh cho con gái Quốc công vào cung làm phi."

 

Nguyễn Khuyết khẽ đặt ngón tay lên môi ta: "Đừng mắng người... Ừm, nhìn cái mặt muội là ta biết muội định mắng lắm rồi."

 

"Con gái Quốc công đã tự hủy dung mạo. Quốc công gia dâng sớ nói mình tuổi tác đã cao, dưới gối không có con nối dõi, chủ động nộp lại binh phù."

 

Nguyễn Khuyết nói: "Ta cứ ngỡ chuyện đến đó là chấm dứt."

 

Nhưng sau khi Nguyễn Khuyết bị hạch tội, hoàng đế đã chất vấn huynh ấy tại sao lại che chở cho tội thần, nói rằng trăm vạn binh tướng nơi biên cương chỉ nghe theo hiệu lệnh của một mụ đàn bà.

 

Việc nộp lại binh phù chẳng khác nào một sự thị uy. Đối phương chẳng qua chỉ là một nữ nhân, vậy mà không muốn trở thành cung phi tôn quý, không muốn phụng sự bậc chân long thiên t.ử cao quý nhất thiên hạ.

 

Một người phụ nữ, ngay cả khi không cần quân lệnh, vẫn có thể hô một tiếng là vạn người đáp lời.