Thẩm Trình không nghĩ tới Giang Niệm Tư lại đột nhiên tới.
“Niệm Niệm, em sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Thẩm Trình, mau, đi theo em..”
Cô nhanh chóng kéo anh chạy về phía trước, Thẩm Trình còn muốn cứu viện, nhưng anh biết cô không phải người bốc đồng.
Cô gấp gáp như vậy nhất định là đã xảy ra chuyện gì.
Giang Niệm Tư kéo anh một đường chạy về phía trước, cuối cùng chạy đến vị trí ngọn núi mà cô nhìn thấy trong mơ.
Cô đưa tay chỉ những quân nhân đang bận rộn ở dưới chân núi, nói với Thẩm Trình: “Thẩm Trình, mau, mau bảo bọn họ rời đi, mau, tin em, ở đây sắp địa chấn rồi, rất nghiêm trọng, sẽ rất nghiêm trọng, bọn họ đều sẽ chết”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Thời gian quá cấp bách mà áp lực trên người Giang Niệm Tư lại quá lớn khiến cô không thể tỉnh táo nổi.
Trong lúc nói chuyện, giọng nói gấp gáp của cô cũng có chút run.
Cho nên lúc cô nói cho Thẩm Trình thì gần như không che giấu chút nào ở trước mặt anh, căn bản là nghĩ sẽ không để lộ ra cái gì nữa.
Bởi vì cô đã hoàn toàn bại lộ.
Thẩm Trình kinh ngạc nhìn Giang Niệm Tư.
Thậm chí anh còn không kịp suy nghĩ tại sao cô lại nói như vậy, tại sao lại biết chuyện tiếp theo sẽ xảy ra.
Nhưng mà anh vô ý thức lựa chọn tin tưởng cô.
Những người đến bên này cũng là thuộc hạ của anh.
Anh lập tức cất giọng hô: “Toàn thể mọi người tụ tập, rút về tuyến đầu, mau lên, ngay lập tức.
Tuyến đầu là do mấy người Thẩm Trình phân chia, cũng chính là khu vực mà anh dẫn đội đi cứu viện.
Quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh là thiên chức.
Nghe thấy mệnh lệnh của Thẩm Trình, mặc dù đám người không hiểu tại sao nhưng cũng lập tức làm theo.
Đồng loạt hét lên một tiếng “Vâng”, mọi người lấy tốc độ nhanh nhất chạy về vị trí tuyết đầu.
Giang Niệm Tư thì lập tức bị Thẩm Trình chặn ngang ôm lấy, nhanh chân chạy về phía trước.
Cô gắt gao ôm lấy cổ Thẩm Trình, nhìn đám người đang di chuyển ở phía sau, dự cảm mãnh liệt kia cũng cảm thấy càng lúc càng gần.
“Thẩm Trình, nhanh, nhanh hơn chút nữa.
Thẩm Trình không do dự, vừa chạy về phía trước, vừa lớn tiếng la lên với đám người: “Tăng thêm tốc độ.”
Ngay khi bọn họ chạy về tuyến đầu thì mặt đất lại rung một hồi.
Tiếng ầm ầm vang lên ở bên vai không dứt.
Đám người quay đầu lại thì nhìn thấy ngọn núi lớn kia bỗng nhiên đổ sụp xuống trực tiếp bao phủ lấy con đường kia.
Ngọn núi kia có rất nhiều đất, không phải núi nham thạch cho nên rất dễ lở núi.
Lần này động đất không tính là mạnh, nhưng tâm động đất chính là vị trí phía dưới ngọn núi kia cho nên mới mười phần hung mãnh như vậy, mà cũng chỉ có phần lớn bụi đất ở ngọn núi kia lở xuống.