Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp

Chương 484



Đinh Hồng Mai cũng là người thông minh, mặc dù bà không học thức nhưng điều này cũng không cản trở việc bà phỏng đoán lời của con gái.

Nghe lời này một cái, lại nghĩ đến chuyện cô nhắc đến Lưu Vân Mạnh, Đinh Hồng Mai làm sao có thể không hiểu được.

Lập tức nổi giận đánh cô một cái: “Con nhóc c.h.ế.t tiệt này, suy nghĩ lung tung gì thế, sau khi ba con qua đời, nguyện vọng duy nhất của mẹ chính là chăm sóc 4 anh chị em các con thật tốt, song hôn như cưới thêm, điều này không nằm trong những chuyện mẹ cân nhắc”

Lời của bà không giống như đang nói dối, Giang Niệm Tư hoảng hốt hiểu ra.

Cho nên ngày đó cô nhắc đến Lưu Vân Mạnh, sắc mặt của mẹ cô thay đổi không phải là bởi vì có ý đối với Lưu Vân Mạnh mà là những lời đàm tiếu kia.

Nghĩ đến chuyện lần trước mắt của Lưu Vân Mạnh bị thương, mẹ của cô cẩn thận chăm sóc ông ấy, Giang Niệm Tư hoàn toàn giác ngộ.

Có lẽ có người trong xưởng biết chuyện này, có vài người miệng xấu bắt đầu bàn tán.

Giang Niệm Tư hung hăng thở phào Bởi vì cô cảm thấy mẹ và Lưu Vân Mạnh thật sự không phải là người của một thế giới.

Nếu thực sự có cảm tình thì người thua thiệt chính là mẹ.

“Được rồi, con nhóc này, còn lo lắng cho mẹ nữa, mẹ còn ăn muối nhiều hơn con ăn cơm, mọi chuyện không giống con tưởng tượng”

Bị quở trách, Giang Niệm Tư còn cảm thấy vui vẻ, có thể là do tâm sự buông xuống.

Chỉ chốc lát sau, giờ lành đến.

Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, Hứa Quan Quan cùng Giang Tuyết còn có Giang Đậu Đậu chạy vào.

“Mau mau đóng cửa lại, chú rể tới.”

Đinh Hồng Mai làm mẹ cho nên cũng không ở lại làm ầm cùng bọn nhỏ mà tìm cái cớ đi ra ngoài trước.

Đội ngũ tới đón dâu rất đông, từng hàng binh sĩ mặc quân trang màu xanh, Giang Bằng Vũ cùng Thiệu Dương đi ở hai bên trái phải Thẩm Trình, bị gọi đùa là tả hữu hộ pháp.

Khi đến cửa phòng, không thể thiếu quá trình đưa đẩy.

DTV

Giang Bằng Vũ đang chuẩn bị lừa gạt người ở bên trong mở cửa thì Hứa Quan Quan ở bên trong hô: “Giang Bằng Vũ, tên phản đồ này, anh quên Thẩm Trình muốn cưới em gái mình sao, anh làm con hổ mở đường ở đây làm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Giang Bằng Vũ sững sờ, vỗ đùi, nói rất có đạo lý, đây không phải là anh ta đang giúp Thẩm Trình cướp em gái của mình sao?

Thế là một người vốn định đẩy cửa đột nhiên ngăn ở cửa chính, gọi Thẩm Trình: “Ha, hôm nay có tôi ở đây, nếu không đưa đủ tiền, không uống đủ rượu thì đừng mong cưới em gái tôi.”

Thẩm Trình sớm biết không thể nhờ vả Giang Bằng Vũ cho nên đã sớm có kế hoạch đối phó anh ta.

Anh liếc mắt nhìn Thiệu Dương, mắt mỉm cười, ra hiệu Thiệu Dương hành động.

Thiệu Dương đưa tay lên không trung vỗ cái đốp, tiếng nói miễn cưỡng: “Những người ở ba hàng đầu tiên”

“Vâng”

Một tiếng gầm đồng thanh, một đám đàn ông đi qua.

Có người bắt tay, có người nhấc chân, có người ôm đâu.

Cứ như vậy tứ phía Giang Bằng Vũ bị nhấc ra ngoài, Giang Bằng Vũ dùng lực giãy dụa, nhưng mà hai bên người anh ta có thật nhiều kẻ địch.

“Thẩm Trình, tên súc sinh này, Thiệu Dương, tên phản đồ này, có còn muốn cưới quả ớt nhỏ nhà ta nữa không?”

Đáy mắt Thiệu Dương chứa ý cười dày đặc, đồ ngu ngốc, vạch trần anh ấy làm cái gì.

May là những âm thanh khác ở bên ngoài lớn, nhưng mà anh ấy vẫn che giấu tính chất mà bổ sung một câu: “Đoàn trưởng Giang, cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bậy”

Trả lời lại anh ấy là tiếng chửi rủa ríu rít của Giang Bằng Vũ.

Tất nhiên là người bên trong có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Giang Niệm Tư che miệng ngã xuống giường vui vẻ.

Hứa Quan Quan nói: “Thẩm Trình, anh không tử tế.”

Thẩm Trình lấp một chồng hồng bao đi vào.

Hứa Quan Quan cùng Giang Đậu Đậu lập tức vội vàng nhặt hồng bao.

Giang Tuyết có loại cảm giác cô gái và đứa trẻ này vô dụng, có chút như vậy mà đã bị đánh tơi bời.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com