Đó là một loại mùi thơm chỉ được ngửi thấy khi xích lại gần, hương vị rất dễ chịu, nhưng mà không nồng đậm.
“Dùng kem dưỡng ra tay này xong thì tay sẽ trắng nõn như tay cô sao?”
“Không thể!”
Giang Niệm Tư sợ cô ấy ôm lấy ảo tưởng không thực tế cho nên khẳng định nói: “Hiệu quả của kem dưỡng da tay chỉ là để làn da trở nên tinh tế tỉ mỉ mềm mại hơn, bởi vì có tác dụng bổ sung nước, nếu sử dụng lâu dài thì có thể trắng lên nhưng mà không có hiệu quả như tay tôi được, bởi vì tay của tôi bôi kem dưỡng trắng da.
Ôi, ra là vậy.
Triệu Phương Như lập tức cảm thấy có chút tiếc nuối ở trong lòng, nhưng sau khi tỉ mỉ nghĩ lại thì lại cảm thấy kem dưỡng da tay này là quà tặng, là hàng miễn phí, làm sao có thể bắt bẻ được.
Giang Niệm Tư cam lòng dùng kem dưỡng trắng bối da tay, nhưng Triệu Phương Như lại không nỡ.
Cô ấy vui vẻ cất kem dưỡng da tay.
Sau đó lại xoay một vòng trước mặt Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, cô có phát hiện tôi đẹp hơn rồi không?”
Cô ấy đang mặc bộ váy mà Giang Tuyết làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Trong khoảng thời gian này, Triệu Phương Như đã thoa kem dưỡng trắng, lại thêm điều dưỡng khí sắc cho nên làn da đã tốt hơn rất nhiều, bóng loáng vuông vức, cũng trắng.
Chỉ là không trắng bằng Giang Niệm Tư.
Dáng người cô ấy cao gầy, khi cô ấy mặc chiếc váy này, đúng là khiến Giang Niệm Tư cảm thấy cô ấy đã thay đổi rất nhiều.
“Thật xinh đẹp.
Cô không hề keo kiệt mà khích lệ, dù sao thì đây cũng là khách hàng lớn của cô.
Được một người vô cùng xinh đẹp khen ngợi khiến Triệu Phương Như rất vui vẻ, còn có một chút ngượng ngùng.
“Ha ha, không đẹp bằng bác sĩ Giang, nhưng mà khi tôi mặc bộ váy này đến xưởng tố công hôm nay thì mọi người đều khen đẹp, còn có mấy đồng chí nam đến lấy lòng tôi đấy, khiến cho đối tượng của tôi cũng phải ăn dấm”
Nghĩ đến cảnh đối tượng giữ mình trong n.g.ự.c hôn lấy hôn để thì Triệu Phương Như cười như vừa được lau mật.
“Được rồi, nói chuyện chính, đúng là mấy bộ đồ này đẹp, có rất nhiều chị em trong xưởng nhờ tôi đặt hàng.
“
“Bao nhiêu đơn?”
Giang Niệm Tư hỏi.
Triệu Phương Như làm một động tác tay: “Mười hai đơn, họ đã cho tôi kích thước, tôi cũng đã thay họ lấy vải đến”
Nói xong, Triệu Phương Như nâng hai túi vải ở dưới chân lên đặt vào quầy.
Giang Niệm Tư: “..
Thật nhiều.
Nhiều hơn trong dự tính.
Giang Niệm Tư chớp chớp mắt, vậy thì chị cô phải làm trong bao lâu?
Cô không nhịn được mà ngửa đầu thở dài.
Xem ra cô phải nghĩ biện pháp tìm máy may, cũng phải mời thêm người về.
Nếu tiếp tục như thế thì cũng không phải biện pháp, Giang Niệm Tư suy nghĩ, nếu không thì dứt khoát xin cái giấy phép hành nghề rồi mở một hiệu may.
Dù sao thì bây giờ cũng đang khuyến khích các hộ kinh doanh tư nhân.