Đoạn ghi âm thứ hai còn được Robert chủ động gửi đến đài truyền hình, chiêu này quá độc rồi.
Cô điều khiển trái tim mọi người từng bước một cách hoàn hảo, kỹ năng này anh ta không thể làm được, cha anh ta cũng vậy.
Rõ ràng cô là người nắm giữ mọi việc nhưng cả thế giới đều cho rằng cô là nạn nhân, cô không để lộ ra bất cứ thứ gì mà dựa vào đó để kiếm lợi ích.
Lạc Di cười nói: “Tôi chỉ thích uống nước dừa thôi, nhưng anh tự ý quyết định như thế, làm sao giải thích với gia đình đây?”
Chính vì hiểu rõ Lạc Di nên Joe mới quyết tâm ôm cái đùi lớn này, cô sẽ không thua.
"Đứng tên tôi thì chính là của tôi, tôi đã là người lớn, việc xử lý tài sản thế nào là việc của tôi."
Lạc Di ra hiệu cho A Phong rót cho mình một tách trà: “Xem ra địa vị của anh trong gia tộc rất ổn định nhỉ.”
Joe uống ngụm trà nóng,
trong lòng suy nghĩ rối bời: "Vậy còn phải cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi vào thời điểm quan trọng nên tôi đã mới có thể đánh bại nhiều đối thủ như vậy.”
Lạc Di nhìn anh ta thật sâu, thằng nhóc này thật thông minh: "Nói đến cũng thật thú vị, anh và Richard có cùng xuất phát điểm, nhưng chỉ mới mấy năm ngắn ngủi, anh đã bỏ xa anh ta."
Joe cảm thấy đắng miệng, nhưng vẫn toàn lực phối hợp với cô: “Cô sai rồi, lúc đó anh ấy có lợi thế hơn tôi, anh ấy hơn tôi mấy tuổi, từ sớm đã thi đỗ vào trường danh tiếng, làm việc chăm chỉ trong một doanh nghiệp nổi tiếng, mọi người đều đánh giá cao anh ấy, thật đáng tiếc, anh ấy đã thua vì không tin cô.”
“Phì.” Lạc Di không nhịn được cười, “Anh ta tin vào lợi nhuận hơn, thế nên đã mất đi sự tử tế, thua cũng không có gì đáng tiếc.”
Hai người càng nói càng ăn ý, gia đình Robert càng cảm thấy lo lắng hơn.
Linda nhẹ nhàng gọi: "Lạc Di."
Lạc Di nhìn qua, cô tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: "Ài, các người vẫn còn chưa đi à?"
Gia đình bốn người nhà Robert: “...”
Ông Robert nhìn về phía Joe trẻ tuổi: "Vị này là con cháu của nhà nào?"
Joe hào phóng chìa tay ra: "Joe Harris, rất vui được gặp ngài, ngài Robert."
Ông Robert chợt nhận ra, ông ta cười thân thiết: "Thì ra là con của gia đình Harris, cha cháu là Mark hay Hans?"
Gia tộc Harris cũng là một gia tộc danh tiếng và thịnh vượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Mark."
Ông Robert cười lớn và nắm lấy tay Joe: “Haha, tôi và cha cháu là bạn tốt, chúng ta đã hợp tác làm ăn với nhau mấy lần, đúng rồi, cha cháu sẽ tức giận nếu biết cháu tặng tài sản của mình cho người khác đấy."
Joe khẽ nheo lại, lão hồ ly đang thử thách anh ta sao?
"Hết cách rồi, cháu không thể cưỡng lại sự cám dỗ của vật chất, cô ấy có tiếng là biến đá thành vàng."
Ông Robert tỏ vẻ không tin: “Lời này cũng hơi khoa trương rồi, tôi thừa nhận rằng cô ấy rất có tài trong nghiên cứu khoa học, nhưng cũng chỉ có thế thôi.”
Joe mở miệng, vẻ mặt thay đổi mấy lần: “Đúng, đúng, ngài nói rất đúng, cô ấy không có năng lực gì, chỉ thích khoe khoang, thổi phồng danh tiếng."
Ông Robert sửng sốt, câu trước đá câu sau, rốt cuộc là có ý gì? Câu nào mới là đúng?
Lạc Di ho nhẹ: "Hòn đảo này..."
Joe lập tức thoát khỏi tay ông Robert rồi chạy nhanh đến chỗ Lạc Di: “Cô có thích hòn đảo này không? Nếu chưa đủ thì lấy thêm căn biệt thự này gần điện Buckingham đi?"
Cực kỳ chu đáo.
Ông Robert đang hỗn loạn như gió, thằng nhóc thối, nói một đằng làm một nẻo, thật không trung thực.
Ông ta lo lắng một lát mới nói: “Cô Lạc Di, có thể đàm phán được không, tôi có thể chia cho cô 0,01% cổ phần.”
Sắc mặt mọi người trong gia đình Robert đều rất xấu, cho thật sao? Không phải chứ?
Kết quả là Lạc Di căn bản không để vào mắt, đang đuổi ăn mày sao?: "Không cần nói nữa, tôi không cần."
Cô càng cư xử như vậy, ông Robert càng lo lắng: "Cô muốn bao nhiêu?"
“Không cần.” Lạc Di kiên quyết nói.
Ông Robert nhìn Joe đang đỏ mắt mong chời, rồi lại nhìn cô gái với vẻ mặt lạnh lùng: “0,5%?"
Lạc Di vẫn thờ ơ nghe, tiếp tục lật từng trang album, cẩn thận xem xét.
Đầu óc ông Robert đang quay cuồng, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “1%.”
Henry nhịn không được nữa nói: “Cha, cha uống nhầm thuốc rồi à?”