Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm

Chương 477





Đổng Băng Ngọc lạnh lùng cười nói: “Đại tiểu thư nhà họ Vương cũng không phải là người mà cô có thể tuỳ tiện gặp được.”

Lạc Di cảm thấy hết sức buồn cười, cô ta mà cũng được tính là đại tiểu thư nhà họ Vương gì chứ?

“Vậy được, cô thay tôi truyền lời, hỏi thăm xem mặt của cô ta đã khỏe chưa? Có bị ngứa hay không? Tôi có thể lấy d.a.o vẽ thêm vài đóa hoa ở trên mặt giúp cô ta đấy.”

Cô lại tiếp tục khiêu khích, làm cho Đổng Băng Ngọc không thể nhịn được nữa, “Lạc Di, cô có biết cô ấy là ai hay không?”

“Biết chứ.” Lạc Di cười như không cười, bỗng nhiên nói ra một cái tin tức lớn.

“Nhà họ Vương ở thủ đô, ông ngoại cô ta là lão tướng quân Vương cùng với vợ trước sinh ra hai đứa con trai, con trai lớn theo chính trị, con trai nhỏ thì tham gia vào quân đội. Ông ta cùng với vợ sau sinh ra một trai một gái, con trai thứ ba là hội trưởng hiệp hội giao lưu hữu nghị đối ngoại, con gái út thì làm việc trong đoàn văn công, mà Vương Ngữ Thần, bên ngoài đều nói cô ta là con gái của đứa con trai thứ ba nhà họ Vương, nhưng sự thật cô ta lại là con của cô con gái út sinh ra.”

Khi Vương Ngữ Thần ra tay lần đầu tiên với cô, cô đã cố ý tra xét tin tức của nhà họ Vương.

Lão tướng quân Vương chinh chiến cả đời, hiện giờ lớn tuổi đã về hưu, con trai lớn bây giờ mới là người có tiếng nói trong gia tộc.

Bởi vì nguyên nhân quá khứ, con cái hai phòng cũng không thân cận với nhau, trước khi tướng quân Vương về hưu còn tranh giành tài sản, đáng tiếc phòng nhì đã thất bại.

Đương nhiên, lão tướng quân Vương còn sống ngày nào, thì ngày đó phòng lớn và phòng nhì đều sẽ không có khả năng trở mặt với nhau, vẫn phải tiếp tục duy trì vẻ ngoài lá mặt lá trái với nhau.

Dưới tình thế như vậy, cô cũng sẽ không lo lắng bị nhà họ Vương trả thù.

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy khiếp sợ.

Có người không kịp phản ứng hỏi lại, “Có ý gì? Tôi nghe không hiểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Suy nghĩ cho kỹ.” Lạc Di cười sâu xa.

Tại sao phải chọc giận cô chứ? Nếu không thì hiện tại cũng sẽ không bị cô trả đũa lại rồi.

Qua lời nói như vậy của cô, bí mật của Vương Ngữ Thần hoàn toàn không giữ được, về sau làm sao còn có thể bày ra cái giá của thiên kim nhà danh môn nữa?

Thật sự nghĩ rằng tính tình của cô tốt, cái gì cũng phải giúp đỡ cô ta giấu diếm à? Cô chỉ là lười để ý tới thôi.

Mọi người cuối cùng cũng lấy lại tinh thần lại, khiếp sợ không nói nên lời.

Thì ra Vương Ngữ Thần là con riêng! Bình thường thích khoe khoang như vậy, động một chút là khoe khoang gia thế của mình, vậy mà cô ta lại không phải là người nhà họ Vương.

Đổng Băng Ngọc và Vương Ngữ Thần quen biết đã nhiều năm, nhưng chưa từng nghe nói qua chuyện như vậy, cô ta một chữ cũng không tin.

“Cô đang bịa đặt, cố ý phá hoại danh dự của nhà họ Vương, cô xong đời rồi.”

Lạc Di cười đầy tà khí, “Tôi xong đời sao, mấy người cũng vừa nghe tin tức này chắc là cũng không tốt hơn tôi chút nào đâu nhỉ? Vậy thì chúng ta cùng nhau xong đời cả đi.”

Mọi người nghe vậy mới cảm thấy sợ, rất tức giận. “Lạc Di, cô cố ý kéo theo chúng tôi xuống nước à.”

Lạc Di bất cần đời búng búng ngón tay, “Đúng vậy, ai bảo các người cấu kết hại tôi chứ, muốn c.h.ế.t thì cùng chết, tôi là một người ích kỷ như vậy đấy, có thù tất báo, mấy người chọc ai không chọc, nhất định phải chọc đến tôi cơ chứ?”

Thật sự coi cô là một quả hồng mềm, ai cũng có thể bóp một cái à?

Mọi người không dám tin nhìn Lạc Di, một người bình thường khiêm tốn như thế, tính tình thật sự lại... hung ác như vậy.

Cô gái đeo băng đô luống cuống, “Lạc Di, tôi không biết gì cả, tôi chỉ bị Đổng Ngọc Băng dụ dỗ tới đây thôi.”

.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com