Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm

Chương 415





“Thất bại... Tôi cảm thấy không thể nào, chúng ta đều là những người cộng tác rất có năng lực.”

Bộ não xếp hạng đầu trong kỳ thi tuyển sinh đại học quốc gia không phải là tầm thường, nếu không lôi kéo anh ta thì lôi kéo ai?

Cô rất giỏi thao túng lòng người, sau những lời nói đầy nhiệt huyết của cô, Hàn Á Huy cũng đã động lòng: “Sao tôi có cảm giác bị bạn dụ dỗ nhỉ?”

“Còn anh thì sao?” Dương Nam Ba nhỏ giọng hỏi, vẻ mặt rất phức tạp.

Cô thật sự rất dám nghĩ, biết cách lôi kéo người.

Lạc Di cười nói: “Bọn em cũng đang thiếu một người chạy vặt, anh làm không?”

Dương Nam Ba là trùm sò địa phương, giao thiệp rộng, quen biết nhiều người, bối cảnh gia đình tốt, am hiểu giao tiếp.

Người thế này hợp việc kết nối với bên ngoài, giao thiệp cùng các bộ phận khác, chịu trách nhiệm lên kế hoạch và điều phối công việc tổng thể nhất.

"Anh từ chối được à?"

Từ trước đến giờ Lạc Di đều không ép người khác, mỗi người mỗi chí hướng khác nhau: "Được chứ, anh cũng có phải người không thể thay thế đâu."

Lời này đúng là làm người ta tổn thương, Dương Nam Ba bất đắc dĩ thở dài một hơi, cần anh ta cũng không thể nói với anh ta mấy lời tốt đẹp sao? "Mấy người có thể lưu danh sử sách, còn anh được lợi gì chứ?"

Lạc Di trợn trắng mắt liếc nhìn anh ta: "Người trẻ tuổi đừng có hở tí là đòi lợi ích, đừng có phù phiếm như vậy, người sống mà không có lý tưởng thì khác gì đồ ăn hại chứ? Phải theo đuổi lý tưởng cao xa…"

Cô bô la ba lô giảng một tràng đạo lý, bắt đầu thi triển đại pháp lắc lư tụng niệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Dương Nam Ba đỡ trán, bị cô tụng đau cả đầu, đ.â.m ngược lại hỏi: "Vậy lý tưởng của em là gì?"

Anh ta vẫn luôn không thể nhìn thấu cô, có cảm giác, cảm giác như cô không giống người bình thường.

Rõ ràng cô thông minh không ai sánh bằng, nhưng làm chuyện gì cũng khiến người ta cảm thấy không hiểu nổi.

Cứ lấy chuyện này làm ví dụ đi, chẳng có ích gì với cô, nhưng cô vẫn muốn bỏ tiền ra, hao phí thời gian và sức lực, khổ thế chứ.

Lạc Di nhẹ vỗ nhẹ máy tính, vẻ mặt nhàn nhạt: "Giúp tổ quốc trở thành cường quốc trên thế giới, đồng thời sẽ không bao giờ bị bắt nạt nữa, khi người trong nước đi ra nước ngoài cũng có thể nhận được sự tôn trọng lớn nhất."

Giọng điệu của cô vô cùng bình thản, lại khiến hai tên nam sinh bắt đầu âm thầm sinh lòng kính nể, phàm là người có chút ước vọng, ai lại không muốn giúp tổ quốc của mình mạnh hơn chứ?

Lòng Dương Nam Ba cảm thấy cực kỳ chấn động, hóa ra cô là người thế này, anh ta coi thường cô quá rồi: "Được, anh đồng ý."

Ba người phân công sơ bộ với nhau, Hàn Á Huy chịu trách nhiệm phần cứng với tất cả linh kiện vật lý, ví dụ như thùng máy, thiết bị đầu ra, thiết bị đầu vào vân vân.

Lạc Di chịu trách nhiệm phần kỹ thuật cốt lõi nhất, CPU và phần mềm, bao gồm phần mềm ứng dụng và phần mềm hệ thống.

Dương Nam Ba sẽ là người hỗ trợ, chịu trách nhiệm điều phối mọi thứ.

"Sao anh cảm thấy mình như cục gạch ấy nhỉ, chỗ nào cần thì lắp vào chỗ đó."

"Anh có giác ngộ thế là đúng rồi." Lạc Di cười híp mắt thuyết phục anh ta: "Anh còn phải làm một con ốc, chỗ nào cần thì vặn vào, phục vụ vì nhân dân nha."

Dương Nam Ba bất đắc dĩ thở dài một hơi: "Nói đi, cần anh làm gì?"

Lạc Di giơ ngón tay trắng nộn lên: "Đầu tiên, hai người các anh phối hợp với nhau chút, phải tìm ra sơ đồ nguyên lý đã, sau lại nghĩ cách thu thập nguyên liệu, sẽ cần chạy qua chạy lại nhà máy thiết bị điện với phòng nghiên cứu nguyên vật liệu khá nhiều."

.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com