Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm

Chương 1242





Lúc Lạc Nhiên trở lại văn phòng, cậu không đề cập đến việc được cử đi nước ngoài với người khác, tiến vào đống công việc bộn bề.

Đột nhiên, tổ trưởng dẫn theo hai người trẻ tuổi một nam một nữ bước vào: "Nào, mọi người làm quen một chút, đây là hai thành viên mới Hứa Nặc và Trình Minh Mị.”

Mọi người lần lượt bày tỏ sự chào đón, bởi vì có người mới tới nên buổi tối mọi người hẹn cùng nhau tụ tập ăn bữa cơm.

"Lạc Nhiên, Trình Minh Mị là đàn em cùng trường với cậu, cậu hãy dẫn dắt cho cô ấy nhé.”

“Được.” Tính tình Lạc Nhiên rất tốt, làm việc cũng rất chăm chỉ nên được cấp trên coi trọng.

Cậu biết rằng đây là để lấp chỗ trống sau khi cậu rời đi nên cậu rất kiên nhẫn hướng dẫn.

Trình Minh Mị là một cô gái hoạt bát, cô ta cầm sô-cô-la nhập khẩu trên tay gọi anh gọi chị khắp nơi, chẳng bao lâu sau đã trở nên thân thiết với mọi người.

Cô ta nhiệt tình với Lạc Nhiên nhất: "Đàn anh Lạc Nhiên, thật ra em đã từng gặp anh rồi, năm đó anh đã giành được giải nhất trong cuộc thi tiếng Pháp quốc gia, em thì ngồi dưới khán đài xem, lúc đó anh đẹp trai lắm."

Ánh mắt sùng bái của cô gái làm cho Lạc Nhiên không khỏi mỉm cười, nó khiến cậu nhớ lại bản thân.

Cậu cũng tâng bốc chị gái mình như vậy đó.

"Làm việc cho tốt."

Cậu dạy cho cô ta rất nhiều thứ, không giữ lại điều gì, vừa nhiệt tình lại ấm áp.

Không dễ gì cậu mới bận rộn xong để đi vệ sinh một chuyến thì bị đồng nghiệp tóm lấy, dáng vẻ như đang buôn chuyện: “Lạc Nhiên, tiểu sư muội đó thích cậu lắm đấy, cứ nhìn cậu với đôi mắt sáng lấp lánh mãi.”

Lạc Nhiên mỉm cười gật đầu: “Đây gọi là sức mạnh của thần tượng.”

Người ta là fan girl nên có thể hiểu được, phải không?

Tiểu Trịnh: ”…”

"Không đơn giản như vậy đâu."

Lạc Nhiên đi tới trước bồn rửa mặt, vặn vòi nước: "Chỉ đơn giản vậy thôi, biết tối nay ăn gì không?"

Đồng nghiệp này là người thích hóng chuyện, nắm tin tức rất nhạy.

"Ở gần đây mới mở một nhà hàng kiểu Nhật, mọi người muốn đến đó thử xem."

Hai mắt Lạc Nhiên sáng lên: "A, sashimi, sò Hokkigai, tu hài, cá hồi, cá ngừ đều là những món tôi thích nhất, sushi cũng ngon, thêm một bát mì ramen nữa thì hết sảy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Mấy món này đều là những món ăn yêu thích của cậu.

Đồng nghiệp khẽ lắc đầu, Lạc Nhiên chính là một trực nam, chỉ biết tập trung vào công việc, không có chút tâm địa phù phiếm nào.

Thật ra có một đồng nghiệp thích cậu nên đã nhờ người giới thiệu cho, nhưng bị cậu từ chối thẳng thừng, nói rằng bản thân phải tạo được ra một vài thành tích trước rồi mới tính đến việc lập gia đình.

Thật sự không hiểu nổi cậu đang nghĩ gì, cậu là đàn ông, không được mâu thuẫn giữa sự nghiệp và gia đình.

Rõ ràng điều kiện gia đình tốt, ngoại hình cũng đẹp, nhưng lại không mở mang đầu óc.

Bảy giờ, mọi người tập trung ở cửa, cùng nhau đi xe tới nhà hàng đồ Nhật.

Nhà hàng đồ Nhật mới khai trương được trang trí rất bắt mắt, nhân viên mặc kimono chào đón, làm cho người ta có cảm giác như đang ở Hokkaido.

Mọi người chọn chỗ ngồi xuống, Trình Minh Mị rất tự nhiên ngồi bên cạnh Lạc Nhiên, rót trà cho tiền bối, cô ta rất nhanh nhẹn, miệng lưỡi cũng ngọt.

Mặc được đơn vị thanh toán cho nhưng số lượng có hạn nên cũng không thể buông thả, mỗi người chọn một món mình thích.

Lạc Nhiên nhìn qua thực đơn, giá hơi đắt nên cậu gọi một phần sushi.

Trình Minh Mị nghiêng đầu qua nói: "Thì ra anh thích ăn sushi, em biết làm, để lần sau em làm cho anh ăn nhé."

Cô ta kéo dài giọng, có chút tinh nghịch, cũng có chút dễ thương.

Đồng nghiệp ở một bên nhìn thấy cảnh này, bắt đầu trêu: "Minh Mị, sao em chỉ làm cho Lạc Nhiên ăn thôi? Không phải là... thích cậu ấy đấy chứ."

"Đúng rồi đó ạ, em thích anh ấy."

"Hả?" Mọi người đều sửng sốt, kể cả đồng nghiệp đang trêu cô ta cũng ngây người, thẳng thắn như vậy sao?

Mọi người nhìn về phía đương sự, mặt Lạc Nhiên đỏ bừng, dáng vẻ vô cùng lúng túng.

“Lạc Nhiên, con gái người ta cũng đã nói như vậy rồi, cậu cũng bày tỏ chút gì đi chứ?”

Lạc Nhiên đột nhiên đứng dậy, cậu mở cửa box ra, vui mừng hét lên: “Chị ơi.”

Cách đó không xa, Lạc Di thản nhiên quan sát phong cảnh, nói: "Nhà hàng này mới khai trương khá là nổi tiếng, nghe nói nguyên liệu rất tươi.”

Lê Đình Đình hiếu kỳ ngó nhìn xung quanh: “Chị Lạc Di, mình ăn một bữa cơm bình thường thôi là được rồi, không cần phải đến nơi như thế này đâu.”

Hôm nay Lạc Di nghỉ phép, tình cờ nhìn thấy Lê Đình Đình đi cùng ông cụ Tiêu từ bệnh viện về, ông cụ Tiêu thường xuyên thấy không khỏe nên phải đến bệnh viện, không có vấn đề gì lớn, chỉ là căn bệnh tuổi già.

Mặc dù ở nhà có bảo mẫu và bảo vệ nhưng có người thân bầu bạn lại khác.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com