Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm

Chương 1204





"Chúng ta chỉ là suy đoán, không thể nói linh tinh nếu không có chứng cứ." Nhiếp Khôn Minh cũng có suy nghĩ của mình: "Hơn nữa, ông Tiêu tuổi cũng đã cao, trải qua bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thăng trầm mà ông ấy vẫn bảo vệ được nhà họ Tiêu yên bình, chuyện này không đơn giản như cháu nghĩ đâu.”

Lạc Di chỉ là quá quan tâm đến người nhà của mình nên khó tránh suy nghĩ nhiều.

Nhiếp Khôn Minh đứng dậy định rời đi, nhưng đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, cái này tặng cho cháu, quà chúc mừng."

Ông ấy ném đồ xuống rồi rời đi, Lạc Di tỏ vẻ bối rối, không phải ông ấy đã tặng rồi sao?

“Chị, chị ơi.” Giọng Lạc Nhiên truyền vào từ bên ngoài.

“Chị ở đây."

Lạc Nhiên đẩy cửa đi vào: “Mấy người bạn kia của chị nói là muốn ra ngoài đi dạo, cha mẹ bảo chị qua đó.”

Được rồi, Lạc Di thu dọn rồi đi ra ngoài, cô nhìn thấy em trai ở cửa liền nhét hộp gấm cho cậu, nói: “Cầm giúp chị.”

"Vâng ạ."

Sau khi bữa tiệc kết thúc, mọi người không muốn về phòng nghỉ ngơi mà muốn ra ngoài chơi, Lạc Di không ngăn cản, cô sắp xếp vài chiếc xe buýt và hướng dẫn viên du lịch cho họ, đồng thời bảo họ về sớm, buổi tối còn có tiệc khiêu vũ.

Mọi người đều có nơi để đi, mọi việc đều đã được sắp xếp ổn thỏa, Lạc Di thở phào nhẹ nhõm, đứng ở cửa nhìn bầu trời.

Một giọng nói đột nhiên vang lên: "Lạc Di."

Lạc Di thu lại dòng suy nghĩ vẩn vơ, cô quay đầu lại nhìn, là Trình Vận cùng hai cô con gái của bà ta đang đứng cách đó không xa, nhưng vì bị bảo vệ ngăn lại nên bọn họ không thể đi qua được.

Lạc Di chậm rãi đi tới, cô cười nói: "Phu nhân Thạch cũng muốn ra ngoài chơi ạ? Bác có thể đến Vạn Lý Trường Thành và Tử Cấm Thành, thử đồ ăn nhẹ của mấy cửa tiệm trăm năm tuổi xem có giống hương vị lúc trước không? Thành phố Tứ Phương đã thay đổi rất nhiều, rất đáng để xem."

Trình Vận nhìn cô thật sâu, thoạt nhìn giống như một cô gái xinh đẹp không có đầu óc, nhưng thật ra lại rất khó đối phó.

Bà ta khẽ cau mày, có vẻ hơi không vui: "Cháu đây là không muốn nhận người mẹ chồng này sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Trăm tính nghìn tính, nhưng ngay cả hội trường đám cưới cũng không được vào.

Lạc Di thờ ơ nghịch tay, cô nở nụ cười rạng rỡ: “Bác nói đùa rồi, cháu là người phụ nữ coi chồng là trời, mọi việc đều nghe theo chồng, nếu cháu tự ý làm chủ sẽ khiến chồng không vui, bác cũng không muốn anh ấy không vui đâu, phải không?

Tiêu Thanh Bình không nhận bà ta, còn không gọi bà ta là mẹ thì cô can thiệp vào làm gì?

Những lời này quả thật quá đỉnh, đám vệ sĩ bên cạnh nhìn cô nói vớ vẩn một cách nghiêm túc thì không khỏi bật cười.

Lạc Di là người coi chồng là trời sao? Đây là chuyện cười hài hước nhất mà họ từng nghe.

Trình Vận không nói gì, bà ta cảm thấy mình đã mở sai cách, vừa khởi đầu đã không suôn sẻ.

Cô gái trẻ đứng bên cạnh cạnh bà ta chế nhạo: "Coi chồng là trời? Tôi còn tưởng phụ nữ ở đại lục vô pháp vô thiên, không biết tôn trọng người lớn hơn đấy."

Đây là đang chỉ gà mắng chó à, Lạc Di nhàn nhạt liếc cô ta một cái: "Xem ra cô không biết gì về chúng tôi cả, tôi chân thành khuyên cô một câu, nên đọc nhiều sách đi, sách có thể làm mở mang đầu óc, làm cho cô thông minh hơn."

Mặt cô gái trẻ đỏ bừng, không biết là đang tức giận hay đang xấu hổ: "Cô dám nói em chồng như vậy sao..."

Cô ta thì tính em chồng gì? Cho dù là thật, Lạc Di cũng không cần.

"Thời tiết hôm nay hơi lạnh, ăn chè là hợp lý nhất, đi thôi, chúng ta vào bếp xem xem."

Cô quay người từ từ rời đi, hoàn toàn không coi bọn họ ra gì.

Cô gái trẻ muốn bước tới ngăn cô rời đi, nhưng lại không chạm được Lạc Di, cô tức méo mồm: "Mẹ, bảo anh trai con đá cô ta đi, cô ta không xứng."

Trình Vận nhìn Lạc Di đang dần đi xa với đôi mắt vô cùng thâm sâu.

Lạc Di nhào vào lòng Tiêu Thanh Bình, hai tay ôm lấy eo anh, cái đầu nhỏ cọ tới cọ lui, miệng hơi chu ra, bày ra dáng vẻ dễ thương.

Tiêu Thanh Bình vốn còn đang hoảng sau cuộc nói chuyện với Nhiếp Khôn Minh, nhưng nhìn thấy cô như thế này, anh cũng không để ý đến tâm trạng của mình nữa.

"Sao vậy? Ai làm em không vui? Anh đi đánh người đó."


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com