Giang Hoài An đi đến Kho củi, bảo hạ nhân mang ghế đến.
Lý Quyên Nhi vừa nhìn thấy hắn, liền vội vàng bò tới, cẩn thận dùng mảnh vải ít ỏi trên người che chắn cho bản thân.
Bò đến trước mặt hắn, đáng thương tội nghiệp kéo ống quần hắn: “Giang lang, Giang lang, thiếp biết mình sai rồi, sau này thiếp không dám nữa, thiếp thề sau này thiếp nhất định sẽ ngoan ngoãn an phận.”
Giang Hoài An một tay vẩy vẩy tay áo, một tay bóp lấy cằm nàng.
Lý Quyên Nhi đầy hy vọng nhìn chằm chằm vào hắn, dáng vẻ vẫn đáng thương như mọi khi.
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương này của nàng, hắn khẽ nói: “Quyên Nhi, ta vốn tưởng rằng nàng có chút khác biệt so với những nữ nhân khác, nhưng mà…”
Hắn thất vọng lắc đầu, ném cằm nàng ra: “Rốt cuộc nàng vẫn phụ lòng ta.”
Lý Quyên Nhi vội vàng lắc đầu, nước mắt lập tức tuôn rơi, định nói gì đó, nhưng Giang Hoài An đã giơ tay lên, khẽ vẫy, bên ngoài có rất nhiều hạ nhân bước vào.
Lý Quyên Nhi không biết hắn muốn làm gì.
Giang Hoài An ngả người ra ghế, lạnh lùng nói: “Nàng không phải thích nam nhân sao? Không phải thích ra ngoài tìm kiếm sao? Vậy lần này ta sẽ để nàng hưởng thụ cho đủ!”
Lời hắn vừa dứt, những người phía sau liền xông tới.
“Hầu hạ nàng ta cho tốt.”
“Vâng, lão gia!”
Lý Quyên Nhi kinh hãi nhìn chằm chằm vào những người này, chỉ thấy bọn họ bước về phía mình, nàng ta lớn tiếng mắng: “Các ngươi lớn mật, ta là dì nương của Giang phủ, các ngươi dám!”
Nhưng đám người chẳng hề để ý đến nàng ta, mà lộ ra nụ cười dâm đãng, lôi nàng lên đống củi khô.
Lý Quyên Nhi bị túm c.h.ặ.t t.a.y chân, không nhịn được kêu gào: “Giang lang, Giang lang, thiếp là nữ nhân của chàng, chàng không thể đối xử với thiếp như vậy! Giang lang!”
Nhưng Giang Hoài An không thèm nhìn nàng, trái lại tự mình rút từ trong lòng ra một chiếc khăn tay, lau sạch bàn tay vừa chạm vào Lý Quyên Nhi: “Thật dơ bẩn!”
Lau xong, hắn vứt khăn đi, rồi đứng dậy rời khỏi ghế bước ra ngoài.
Vừa ra đến cửa viện đã nghe thấy tiếng Lý Quyên Nhi kêu khóc đau đớn.
Giang Hoài An bước chân không hề dừng lại.
Lý Quyên Nhi ban đầu là gào thét đau đớn, đến nửa đêm lại chuyển thành tiếng rên rỉ, đến cuối cùng thậm chí không còn phát ra tiếng nữa. Nhưng đến gần sáng, nàng ta lại bắt đầu lớn tiếng mắng nhiếc Giang Hoài An, c.h.ử.i rủa hắn sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế, ánh mắt độc địa nhìn chằm chằm vào mỗi kẻ đã xâm phạm nàng.
Nhưng đám người kia chỉ ham vui sướng, căn bản không hề quan tâm đến cảm nhận của nàng.
Đến cuối cùng, nàng gào khóc không chịu nổi nữa, rồi mới hôn mê bất tỉnh.
Hạ nhân đến báo cáo việc Lý Quyên Nhi đã hôn mê.
Giang Hoài An thức trắng đêm, đang ở trong thư phòng, hắn day day giữa hai hàng lông mày, không hề nhấc mắt lên: “Đừng để nàng ta c.h.ế.t, cho nàng ta ăn chút cơm.”
Hạ nhân gật đầu rồi lập tức đi.
Đợi hạ nhân vừa đi, trời cũng sáng, Giang Hoài An cầm b.út viết một phong thư, giao cho Thái quản sự bên cạnh: “Mang phong thư này đi gửi cho ta.”
Thái quản sự gật đầu, vội vàng đi ngay.
Lần này đi, phải đến chạng vạng tối mới trở về.
“Đã gửi đến nơi cả rồi?”
Thái quản sự cung kính gật đầu, rồi tiếp đó lấy ra một phong thư từ trong lòng.
Giang Hoài An vội vàng đón lấy mở ra, chưa đọc được hai dòng đã phá lên cười lớn: “Ha ha ha ha......”
Sau đó, hắn cất thư đi, vỗ mạnh lên bàn án: “Chẳng phải đều chờ xem ta làm trò cười sao? Nằm mơ đi! Giang Hoài An ta cả đời này chưa từng thua cuộc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ vì nội dung bức thư, Giang Hoài An hiếm khi tỏ ra vui vẻ.
Hắn mở miệng hỏi: “Tiện nhân kia đã tỉnh chưa?”
Thái quản sự: “Tỉnh rồi, còn từng tìm cách tự t.ử một lần, nhưng đã bị chặn lại.”
Giang Hoài An gật đầu, cười lạnh một tiếng: “C.h.ế.t đi thì quá dễ dàng cho nàng ta rồi, bảo lũ hạ nhân cứ như hôm qua, hầu hạ nàng ta cho thật tốt.”
“Vâng.”
Thái quản sự vừa quay lưng đi ra, thì bên kia, hạ nhân lại đến báo: “Lão gia, phu nhân và Nhị thiếu gia đã bị bắt về rồi.”
Tình hình Giang gia hiện tại ra sao, Tạ Kiều Kiều vẫn luôn cho người theo dõi, khi nghe Lai Phúc kể lại những chuyện xảy ra trong Giang gia, Tạ Kiều Kiều quả thực phải tặc lưỡi.
“Phụ thân ngươi quả thực là kẻ độc ác.”
Giang Vị Nam không đáp lời.
“Lý Thu Hòa và Giang Triệt giờ bị bắt về, e rằng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Nhưng hổ dữ không ăn thịt con, hắn hẳn sẽ không làm gì Giang Triệt, còn Lý Thu Hòa, e rằng sẽ chẳng có trái ngọt để mà hưởng!”
Quả nhiên y như lời Tạ Kiều Kiều nói.
Trong lòng Giang Hoài An, Giang Triệt là con trai hắn, hắn có thể bỏ qua cho Giang Triệt, nhưng chắc chắn sẽ không buông tha Lý Thu Hòa.
Hắn bắt Lý Thu Hòa đến xem kết cục của Lý Quyên Nhi.
Lý Thu Hòa nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt lập tức đỏ ngầu: “Giang Hoài An, ngươi còn là người nữa không? Đó là nữ nhân của ngươi! Ngươi dám để nhiều người như vậy sỉ nhục nàng ta!”
Giang Hoài An áp mặt nàng ta vào cửa sổ, độc địa nói: “Đây chính là kết cục của kẻ phản bội ta! Nàng ta lăng loàn dâm đãng, đây là ta tác thành cho nàng ta!”
Lý Thu Hòa cả khuôn mặt áp vào cửa sổ, bị ép đến biến dạng, kinh hoàng nhìn bộ dạng này của hắn: “Ngươi điên rồi, Giang Hoài An ngươi phát điên rồi!”
Giang Hoài An ghé sát tai nàng ta: “Ta nhớ ngày trước nàng cũng từng chủ động bò lên giường ta, e rằng giữa chừng cũng từng làm chuyện có lỗi với ta đi, dù sao nữ nhân Lý gia các ngươi, nhìn vào đã chẳng có ai là tốt đẹp.”
Lý Thu Hòa muốn phản bác, nhưng nàng ta còn chưa kịp mở lời, đã nghe Giang Hoài An nói: “Nàng... có muốn giống như nàng ta không!”
Chi bằng để nàng ta c.h.ế.t đi còn hơn!
Lý Thu Hòa không dám tin nhìn chằm chằm vào Giang Hoài An, khàn giọng nói: “Ta và ngươi làm vợ chồng mười mấy năm, ngươi lại muốn đối xử với ta như vậy? Ngươi nếu muốn cho người khác đến sỉ nhục ta, chi bằng ngươi cứ ban cho ta một cái c.h.ế.t thống khoái đi!”
Có lẽ sự đau khổ sâu thẳm trong mắt nàng ta, đã khiến Giang Hoài An mềm lòng trong một khoảnh khắc.
Cuối cùng hắn vẫn bỏ qua cho nàng ta.
Vừa trở về viện, Giang Triệt đã xông lên, lo lắng hỏi: “Nương, chúng ta phải làm sao đây!”
Lý Thu Hòa cảm giác mình vừa sống sót từ tay T.ử thần, toàn thân run rẩy không kiểm soát được, không vững vàng mà ngồi phịch xuống đất.
Giang Triệt vội vàng cúi xuống, lo lắng nhìn nàng: “Nương, người không sao chứ, nương.”
Lý Thu Hòa giơ tay nắm lấy nửa khuôn mặt hắn: “Triệt nhi, nếu có cơ hội, con đừng lo cho nương, con nhất định phải tự mình thoát khỏi nơi này, phụ thân con điên rồi, hắn hoàn toàn phát điên rồi!”
Giang Triệt lại lắc đầu, nhìn thấy nương mình như vậy khiến hắn vô cùng lo lắng, hắn khóc lóc kêu lên: “Nương, con muốn cùng người rời đi.”
Thấy hắn đau lòng, Lý Thu Hòa lúc này mới bật khóc, hai nương con ôm nhau khóc nức nở ngay tại sân.
Vài ngày sau, thời tiết càng lúc càng nóng bức, nhưng Giang gia vẫn không tan rã, hơn nữa nghe nói, Giang Hoài An đã trả hết mọi khoản nợ.
“Chẳng lẽ phụ thân ngươi còn có cơ nghiệp nào khác?” Tạ Kiều Kiều một tay phe phẩy quạt, vừa nhìn Giang Vị Nam vừa hỏi.
Giang Vị Nam lắc đầu, đoạt lấy chiếc quạt tròn từ tay nàng, sợ nàng mệt, tự mình quạt cho nàng: “Chuyện đó ta không rõ. Kể từ khi mẫu thân ta qua đời, ta đã ở kinh thành một thời gian, sau đó liền trực tiếp đến trấn trên.”
Tạ Kiều Kiều sờ bụng, hơi nhíu mày: “Xem ra phụ thân ngươi che giấu rất kỹ.”