Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu

Chương 50



Đang trò chuyện thì Diệp T.ử Quân sang chơi, còn mang theo một xửng bánh bao nhỏ mời Khương Lê nếm thử, cô ta còn nói: "Cũng không biết sao nữa, mẹ chồng tôi cầm tay chỉ việc, mà chúng tôi làm ra cứ kém bà ấy một chút, hay là mẹ chồng tôi giấu nghề không đưa đúng công thức?"

Khương Lê nếm một miếng nhỏ rồi ném lại vào đĩa giấm, nói: "Cùng một công thức nhưng người khác nhau làm ra sẽ khác nhau. Đây không phải vấn đề công thức, mà là vấn đề thái độ. Vỏ bánh nhào chưa tới, tỉ lệ mỡ lợn trong nhân cũng không đúng. Có lẽ khi cô học cùng nhà ngoại, cô đã coi thường một chiếc bánh bao nhỏ bé nên không đủ nghiêm túc chăng."

Diệp T.ử Quân bị nói cho không thốt nên lời, giờ quay lại hỏi mẹ chồng thì bà cũng không chịu dạy nữa.

Cô ta chuyển chủ đề, nói ra mục đích thực sự: "Em trai lớn của tôi cũng đến tiệm giúp việc rồi, nhưng cô yên tâm, tôi nhất định sẽ quản thúc nó, không để nó làm càn tìm cô gây rắc rối nữa."

Khương Lê gật đầu, nói: "Có tìm tôi thì tôi cũng không sợ. Em họ của chồng chị ba tôi chỉ mắng tôi vài câu mà giờ vẫn đang bị tạm giam chưa ra được đấy, huống chi là em trai cô."

Diệp T.ử Quân bị chặn họng, bèn bê chỗ bánh bao còn lại về tiệm nhà mình. Diệp Bồi Đông tiến lên hỏi: "Chị, chị hỏi thăm thế nào rồi? Có phải mụ già đó không tận tâm dạy chị không?"

Diệp T.ử Quân lắc đầu, nói là do chính họ không nghiêm túc học, không nghiêm túc làm: "Đúng rồi, em đừng có đi chọc vào Khương Lê nữa, em họ của chồng chị ba nhà cô ta vẫn còn đang bị giam đấy. Chút tiền tiết kiệm của chị đều đổ vào tiệm rồi, em mà bị bắt thì không ai cứu được đâu."

Diệp Bồi Đông không phục: "Cô ta đắc ý cái gì? Chẳng qua là câu dẫn được anh đội trưởng mới đến thôi sao. Em cứ chờ xem, cô ta mà dám tái giá, em dám đứng trước mặt mắng cô ta đang ở nhà của Tần Triều mà còn đi lấy người khác, đồ không biết xấu hổ."

Diệp T.ử Quân khuyên em trai đừng lo chuyện bao đồng: "Cô ta có tái giá hay không cũng không liên quan đến chúng ta. Em vừa được thả ra, nói thật cho chị biết, làm sao em quen được cái tên Vu Tam Lưỡng đó?"

Vu Tam Lưỡng chính là kẻ ban đầu xúi giục Diệp Bồi Đông đến tiệc đính hôn của Khương Lê để công khai tin Tần Triều hy sinh, khích bác xong thì chạy mất, đến nay vẫn chưa bắt được.

Diệp Bồi Đông nói mình thật sự bị oan: "Quen trên sòng bạc thôi, lúc đó thua cháy túi nên bị hắn lợi dụng. Nhưng hắn cũng khá trượng nghĩa, đã hứa gì là đưa nấy. Đợt trước em ra tù, dưới gốc cây đại thụ sau tường viện thật sự đào được hai trăm hắn hứa cho em."

"Chẳng lẽ hắn vẫn chưa đi?" 

Diệp T.ử Quân sợ hãi, do dự không biết có nên báo công an không.

Diệp Bồi Đông bảo chị đừng đi: "Hắn lộ mặt nên chắc chắn là đi rồi, không đi để chờ bị bắt à? Tiền công là hắn chôn sẵn trước khi chạy. Chuyện này không được báo công an, chị nói ra vạn nhất em bị trả thù thì sao? 

Đám người trên giang hồ đó trượng nghĩa nhưng cũng tàn nhẫn lắm. Em nghe hắn nói rồi, nếu Tần Triều chưa c.h.ế.t, đại ca của bọn họ nhất định sẽ ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ Tần Triều, khiến Tần Triều sống không bằng c.h.ế.t. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Em nghĩ chắc phải tính thêm cả cô vợ nhỏ của anh ta nữa. Giờ mẹ Tần Triều và Khương Lê còn sống là do người ta có nguyên tắc, nói cái gì mà người c.h.ế.t là hết nợ, không liên lụy gia đình."

Diệp T.ử Quân càng nghe càng kinh hãi, bảo em trai đừng nói nữa: "Sau này em không được đ.á.n.h bạc nữa, cũng không được tiếp xúc với loại người như vậy."

...

Phía Khương Lê, bàn khách tối nay uống rượu đến hơn chín giờ, tiễn khách xong cô đóng cửa đi về.

Ở một phía khác, vào nửa đêm, Tiết Nhất Hải và Khâu Mỹ Vinh rời khỏi khách sạn. Đồng chí công an vẫn luôn theo dõi ở khách sạn bị người ta đ.á.n.h ngất, lôi vào chỗ kín trói lại. Sau đó, Thịnh Thế Tề cũng rời khỏi khách sạn.

Tiết Xuân Lâm thở dài, nếu không phải vì chuyện hành hung công an tuyệt đối không thể để lại dấu vết thì anh ta đã không tự mình ra tay. May mà anh ta có nhân chứng vật chứng: tối nay anh ta đang ở cùng bạn gái trong căn viện nhỏ của mình, chưa từng ra ngoài. Còn bạn gái anh ta, sau khi biết Lầu cổ bị cháy sẽ vì chột dạ mà bỏ trốn, khiến công an không thể đối chứng.

Làm xong mọi việc, Tiết Xuân Lâm quay về viện nhỏ. Chị ba tỉnh dậy hỏi: "Sao anh lại dậy rồi?"

Tiết Xuân Lâm mỉm cười nói: "Món Phật Nhảy Tường hầm tối nay phải canh lửa, em ngủ đi, sáng mai dậy ăn là vừa ngon."

Chị ba không nghi ngờ, hỏi: "Sáng mai cha mẹ nuôi của anh sẽ đưa tiền cho anh chứ?"

Lavie

Tiết Xuân Lâm nói: "Nếu không có gì bất ngờ thì chắc là sẽ đưa."

Nhưng nếu có bất ngờ, họ sẽ c.h.ế.t, c.h.ế.t không đối chứng. Nhiều chuyện dù công an có đoán ra cũng không thể chứng thực được nữa.

Đến nửa đêm, tòa lầu cổ bốc cháy. Khi lửa vừa bùng lên, đã có người gọi điện báo phòng cháy chữa cháy. Ngọn lửa nhanh ch.óng được dập tắt, Tiết Nhất Hải bị kẹt trong đám cháy kêu cứu cũng được đưa đến bệnh viện.

Sau khi nhận tin báo, Tần Triều gần như phát điên. Anh đã sắp xếp đồng nghiệp theo dõi, vậy mà một người sống sờ sờ như Tiết Nhất Hải lại ra khỏi khách sạn mà không ai thông báo. Anh linh cảm có chuyện chẳng lành, liền cử người đến bệnh viện xem tình hình Tiết Nhất Hải, còn mình trực tiếp dẫn đội đến khách sạn, tìm thấy đồng nghiệp bị đ.á.n.h ngất và trói lại.

Tần Triều hỏi han tình hình, đồng nghiệp nói không nhìn rõ mặt kẻ tấn công. Tần Triều bảo người đưa anh ta đến bệnh viện kiểm tra.

Chu Hàn nói: "Đội trưởng, tôi đã kiểm tra khách sạn, Khâu Mỹ Vinh cũng không có ở đó. Phòng của Thịnh Thế Tề và Thịnh Phái Linh không có ai, nhân viên phục vụ nói họ chưa trả phòng, hành lý lớn vẫn ở trong phòng, không giống như định bỏ trốn. Kẻ tấn công đồng nghiệp của chúng ta dường như biết rõ đêm nay Tiết Nhất Hải sẽ ra ngoài, kẻ đó rõ ràng là muốn thả bọn họ đi."