Một lúc sau phục vụ quay lại báo bếp trưởng đang bận và từ chối gặp mặt: "Anh Khương nói các vị đừng làm thuyết khách nữa, anh ấy sẽ không về Trân Vị Lâu đâu. Còn về chị Tú Tú, chân là của chị ấy, anh Khương không hề ngăn cảnh việc chị ấy quay về."
Tần Triều rút thẻ ngành ra, bảo phục vụ vào sau bếp truyền lời: "Sư muội cho mặt mũi mà không nhận, vậy thì đưa về Cục hỏi chuyện vậy."
Nhân viên phục vụ hoảng sợ, chạy biến vào trong. Một lát sau, Khương Tú Tú đến phòng bao.
Khương Tú Tú là con gái duy nhất của Chú, theo đại sư huynh đến Bảo Khánh Trang làm Chú suýt nữa tức c.h.ế.t. Mấy năm không gặp, Khương Tú Tú cũng không chào hỏi xã giao. Ngoại hình của chị ta trong ký ức của Khương Lê so với năm năm trước không thay đổi nhiều nên vẫn nhận ra nhau.
Khương Tú Tú bảo Khương Lê về đi: "Hôm nay sư huynh không có ở đây thật, không tin thì tự vào bếp mà xem."
Tần Triều vào sau bếp, lúc trở ra nói với Khương Lê rằng sư huynh cô đúng là không có ở đó: "Kế toán nói sư huynh cô đã quyết toán lương tháng này, còn bảo với ông chủ là xin nghỉ việc. Làm xong bàn thức ăn cho chúng ta là anh ta đi luôn rồi. Cô biết nhà anh ta ở đâu không, đưa tôi đi một chuyến."
Khương Lê vội đồng ý, dẫn Tần Nguyên đến nhà sư huynh nhưng không có ai. Hàng xóm nói anh ta đi làm từ sáng và chưa thấy quay về.
Khương Lê lẩm bẩm: "Sư huynh tôi không phải là bỏ trốn rồi chứ?"
"Tại sao cô lại nghĩ anh ta bỏ trốn?" Tần Nguyên hỏi ngược lại.
Lavie
Khương Lê nói: "Cô út tôi m.a.n.g t.h.a.i đại sư huynh khi đi tìm người thân ở nước ngoài rồi mới về, cha đứa bé là ai thì không ai biết cả. Ông Lương là thương nhân Hong Kong, tìm sư huynh tôi chắc chắn không phải vì chuyện nấu nướng, tôi chỉ đoán mò vậy thôi."
Tần Nguyên như bừng tỉnh, lập tức muốn quay lại hiện trường vụ án. Anh cần hỏi Khương Lê thêm vài vấn đề nên bảo cô đi cùng, còn hỏi cô có sợ không.
Khương Lê bảo không sợ, trong mơ cô đã xem hiện trường bao nhiêu lần rồi: "Trong mơ, anh từ chỗ kia rơi xuống tôi còn chưa sợ, thì giờ có gì mà sợ?"
Tần Nguyên câm nín. Đúng là dù có c.h.ế.t cũng không để vị hôn thê nhỏ này thấy được dáng vẻ của mình một lần sao?
Khách sạn đón tiếp khách quốc tế có tiêu chuẩn rất cao, phòng của ông Lương lại là phòng hạng sang ở tầng cao. Tần Triều mở cửa sổ chỉ cho Khương Lê thấy, bên ngoài không có cả ống nước để leo trèo, anh đã thử rồi, người không thể thoát ra từ cửa sổ.
"Cửa phòng bị khóa trái từ bên trong. Thư ký gọi mãi không được, gọi điện thoại bàn cũng không ai nghe. Chúng tôi phải gọi quản lý dùng chìa khóa dự phòng mở cửa. Ông Lương bị đ.â.m một d.a.o vào bụng, hôn mê do mất m.á.u quá nhiều. May mà thư ký phát hiện sớm, đưa đến bệnh viện. Tôi đã hỏi bác sĩ, chỉ cần chậm nửa tiếng nữa thì thần tiên cũng không cứu nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy nếu bắt được nghi phạm thì bị xử mấy năm?"
"Ba đến mười năm."
Khương Lê cũng giật mình, cô không ngờ ông Lương bị thương nặng thế. Ban đầu cô nghi ngờ người đ.â.m là đại sư huynh, nhưng giờ không dám nói nữa. Suy đoán không có bằng chứng thì tốt nhất không nên nói bừa.
Tần Nguyên cố gắng dựng lại quá trình gây án rồi mới hỏi Khương Lê: "Nếu cô là hung thủ, cô sẽ thoát ra bằng cách nào?"
Khương Lê không đóng vai hung thủ được, chỉ có thể đóng vai ông Lương: "Trừ khi hung thủ là người tôi rất quan tâm, tôi thà làm chứng gian để bao che cho người đó. Có thể chính tôi đã thả người đó đi, rồi khóa trái cửa tạo ra một căn phòng kín."
Tần Nguyên lại hỏi: "Vậy tại sao ông ta phải bao che cho nghi phạm, động cơ là gì?"
Khương Lê hỏi lại: "Đúng đó, anh nói xem tại sao ông ta lại bao che?"
Tần Triều: "Tôi đang hỏi cô mà."
Khương Lê nói: "Anh là công an, anh đi mà tra chứ, sao tôi biết được?"
Tần Nguyên cảm thấy cô chắc chắn biết điều gì đó, dựa trên manh mối hiện có để phân tích: "Sư huynh cô có vấn đề lớn. Tôi sẽ sắp xếp người truy tìm tung tích anh ta. Ngoài ra cô giúp tôi hẹn bác gái, tôi muốn gặp bà ấy để tìm hiểu chuyện về cô út của cô, chuyện này không được để ông Lương biết."
Khương Lê đồng ý, cô nói có thể gọi mẹ đến nhà. Cô cũng kể sơ tình hình gia đình cho Tần Nguyên nghe: "Sư phụ của cha tôi sinh được một trai một gái. Trước giải phóng, ông ấy đưa con trai ra nước ngoài rồi không thấy về nữa. Vợ ông ấy lâm bệnh qua đời không lâu sau đó, trước khi mất bà ấy gửi gắm cô út cho cha tôi và chú chăm sóc."
"Sau này cô út nghe tin tức về cha và anh trai ở nước ngoài nên đã ra đi tìm kiếm."
Năm đó ra nước ngoài không dễ dàng gì, vất vả lắm mới đi được. Cô ấy đi tìm hơn một năm, khi về được hơn tám tháng thì sinh ra một đứa trẻ.
Khương Lê kể: "Đứa trẻ đó chính là đại sư huynh. Cha tôi và các chú đều là học trò của sư phụ, cũng coi như thanh mai trúc mã với cô út. Mẹ tôi luôn nghi ngờ sư huynh là con của cha tôi với cô út, nếu không sao cha tôi lại không cho ai nhận nuôi anh ấy. Vì chuyện này mà mẹ cãi nhau với cha bao nhiêu lần, mẹ cũng đối xử với sư huynh chẳng ra sao."
Thực tế sư huynh không thể là con của cha cô. Cô út qua đời vì khó sinh, ngay cả cha Khương Lê cũng không biết cha đứa bé là ai.