“Tiền tam thúc, khách khí rồi, có chút việc tìm thúc, nhưng biết lần này người dẫn đội là thúc thì ta cũng yên tâm rồi.”
Hải Lệnh Huân vừa thấy người phụ trách cũng yên tâm chút, Tiền Lai, lão tam nhà họ Tiền nổi tiếng là cẩn thận, lần này do ông dẫn đội, nguy cơ cũng có thể giảm đi vài phần.
“Sao, Hải thiếu gia, có gì không ổn à?”
Biết thiếu gia này mặc dù nhìn ngốc nghếch, thực chất là một con cáo nhỏ, có thể khiến cậu ta đích thân tới nói như vậy, chắc chắn là đã phát hiện ra điều gì bất ổn rồi.
Hải Lệnh Huân cũng không giấu diếm, trực tiếp nói ra những gì mình phát hiện.
Tiền Lai nghe xong cũng nghiêm túc hẳn lên, nhưng nghĩ đến hai người cậu ta nhắc tới, thận trọng hỏi:
“Bạch Vũ Thần và Sơ Tâm mà ngài nói liệu có vấn đề gì không?”
Hải Lệnh Huân nhìn đối phương thật sâu nói:
“Thúc không thấy cái tên này có chút quen thuộc sao?”
Tiền Lai ngẩn ra, cẩn thận nghĩ lại những người nổi danh kia, ngay sau đó sắc mặt thay đổi:
“Ý ngài là họ có thân thế lớn?”
“Suỵt!”
Hải Lệnh Huân làm động tác cấm ngôn, nói:
“Không nên nói đừng nói, mặc dù không biết mục đích chuyến đi này của họ, nhưng đối phương cũng không mấy định che giấu thân phận, nếu không cũng sẽ không báo danh tính thật, chỉ cần phối hợp tốt xem như không biết là được, đừng làm phiền hứng thú của đối phương.”
Hải Lệnh Huân có thể biết cái tên này vẫn là từ người bề trên trong nhà biết được, dù sao truyền tống trận vừa mở, tin tức truyền đi cũng chưa nhanh đến thế.
Tiền Lai nghĩ cũng đúng, liền gật đầu đáp vâng, không còn quá chú ý đến họ nữa.
Tuy nhiên ngay sau đó lại nghĩ đến đám người kia dám nhắm vào hai vị kia, ông không biết mình nên lo lắng cho bản thân hay lo lắng cho đám người kia nữa, có thân thế lớn chứng tỏ chắc chắn là có hậu đài, hơn nữa có thể khiến nhóc này cẩn thận phục vụ thì càng không cần nói, cũng chứng tỏ bản thân đối phương thực lực không tầm thường, vị thiếu gia này không phải ai cũng vừa mắt đâu.
Nghĩ đến đây, Tiền Lai liền mặt nhăn mày nhó nói:
“Ai!
Đều là tổ tông.”
Hải Lệnh Huân “phì cười” một tiếng, nhắc nhở ông:
“Thư giãn đi, hai vị kia không phải là người khó sống chung.”
Thế này Tiền Lai mới yên tâm, dù sao nếu xảy ra xung đột, khó tránh khỏi sẽ có chút chăm sóc không chu đáo.
Hải Lệnh Huân cười đứng dậy nói:
“Đi đây, thúc chuẩn bị một chút đi.”
Cuối cùng không biết là lương tâm trỗi dậy hay gì đó để lại một câu:
“Thời khắc mấu chốt có thể đi tìm họ cầu cứu.”
Tiền Lai trước hết ngẩn ra, ngay sau đó liền phản ứng lại, hai mắt sáng lấp lánh, thầm nghĩ nhóc Hải gia này đúng là lợi hại, đây là kết giao được với đại nhân vật rồi, nhân tình này ông nợ không lỗ, xem ra lần này trở về phải nói chuyện t.ử tế với gia chủ, tặng cho cậu ta chút lợi ích, nói không chừng cũng có thể hưởng chút ánh sáng không chừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên lại nghĩ đến đám người muốn gây sự kia, liền không nhịn được nghiến răng, tốt nhất đừng làm loạn trên tàu của họ, nếu không nhà họ Tiền không tha cho họ, khiến họ có đi không về.
Ngược lại khiến Từ Linh Duyệt, Bạch Vũ Thần bên này không bị ảnh hưởng quá nhiều, cũng vẫn như thường lệ, tiếp tục dạo chơi, thỉnh thoảng cũng theo tu sĩ xuống tàu săn yêu thú, nhiều hơn lại là trực tiếp thu mua.
Tu sĩ thường xuyên qua lại săn yêu thú kiếm tiền cũng rất vui, đều coi Từ Linh Duyệt là thần tài mà cung phụng, hầu như đi đến đâu cũng có người chào hỏi, Từ Linh Duyệt cũng bắt đầu tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã này, vui vẻ trò chuyện với họ, nghe câu chuyện của họ, từ đó ít nhiều cũng có chút cảm ngộ, cô cảm thấy thế này là rất tốt.
Thời gian yên bình chậm rãi trôi qua, khoảng cách đến vùng biển sâu cũng càng lúc càng gần, nhưng nội tâm của Tiền Lai lại không hề yên bình chút nào, ngược lại càng lúc càng cáu kỉnh hơn, từ khi Hải Lệnh Huân nói với ông, ông liền phái người âm thầm quan sát, quả nhiên phát hiện vài kẻ không an phận.
Nhưng để không đả thảo kinh xà, ông cũng không dám cho người lại gần quá, không biết họ rốt cuộc đang mưu tính điều gì.
Nhưng đám người kia tốt nhất là không dám ra tay, nếu không chứng tỏ điều họ mưu tính có thể không chỉ là những con cừu b-éo được gọi là kia, mà những kẻ đó đoán chừng cũng chỉ là phần thêm vào mà họ chú trọng vạch ra thôi, hoặc có thể nói điều họ mưu tính vốn dĩ chính là nhà họ Tiền họ.
Không trách ông nghĩ nhiều, ông cũng có căn cứ, nhà họ Tiền có thể giành được tuyến đường ven biển này đúng là đắc tội không ít người, cũng khiến không ít người đỏ mắt, kẻ ngầm ngầm cản đường cũng không ít, muốn cướp lại tuyến đường này.
Nhưng đều biết phong cách làm việc của nhà họ Tiền họ, làm phiền họ kiếm tiền thì chẳng khác nào g-iết cha mẹ, tuyệt đối sẽ truy sát đến cùng, phong cách này cũng đúng là khiến một số kẻ muốn động ý đồ xấu dừng bước, nhưng chỉ sợ đối phương là sớm đã có mưu tính, dù sao ai lên tàu là họ quyết định không được, nhưng tàu đúng là của nhà họ Tiền.
Vì vậy để giữ vững cây hái ra tiền này của nhà họ Tiền, ông là không dám lơ là chút nào, thậm chí một số người nhà họ Tiền không mấy vững vàng ông đều không thông báo, chỉ lấy lý do sắp đến biển sâu, bảo mọi người tăng cường tuần tra.
Mà đối với những người thực sự một lòng vì nhà họ Tiền cũng chuẩn bị không ít đồ giấu giếm, nếu thực sự đ-ánh nh-au, để giảm bớt thương vong, đây đều là tài sản của nhà họ Tiền họ, con người là mọi thứ đều có thể làm lại.
Con tàu khổng lồ bắt đầu ở trong sự giám sát ngoài lỏng trong c.h.ặ.t như vậy.
Chạy tàu ngày thứ năm, rất nhanh tàu liền đến khu vực biển sâu, bên ngoài vẫn yên bình.
Ngày thứ sáu, yên bình như thường.
Ngày thứ bảy, sắp sửa rời khỏi biển sâu, khoảng cách đến trung tâm hoàn đảo càng lúc càng gần.
Đêm ngày thứ bảy, điều nên đến vẫn đến, trong một căn phòng trên con tàu khổng lồ đột nhiên lửa cháy bùng lên, sau đó liền nghe thấy có người kêu lớn:
“Cháy rồi, cháy rồi.”
Từ Linh Duyệt lập tức mở mắt, thầm nói:
Đến rồi.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau liền nghe thấy tiếng bước chân nhanh ch.óng truyền đến, người tới không chút che giấu ý định, xem ra đúng là có chuẩn bị mà đến.
Dám ngông cuồng như vậy, nói thật cô đúng là có chút tò mò đối phương có thủ đoạn gì.
Lời tác giả:
Truyện mới sắp ra mắt “Thất linh chi gái ế quyết định ra tay rồi”, hoan nghênh sưu tầm!
Cô ngược lại muốn xem đối phương có thủ đoạn gì, mà lại ngang nhiên như vậy.
Rất nhanh đối phương liền dùng hành động thực tế nói cho cô biết, cũng đúng là không khiến họ thất vọng, động tĩnh vô cùng lớn.
Mà, Tiền Lai bên này tâm thái lại không giống.
Đều là trận pháp phòng ngự, sao có thể dễ dàng cháy như vậy, không cần đoán cũng biết là đám người này muốn tạo hỗn loạn tự mình đốt.
Sớm đã đợi trong bóng tối Tiền Lai, nhanh ch.óng phái người đến xem xét, và bắt kẻ tạo hỗn loạn, kết quả còn chưa đến nơi, liền nghe thấy ngoài thân tàu tiếng nổ “oanh” một tiếng truyền đến.