Liễu Phàm vừa chữa thương vừa chú ý tới Từ Linh Duyệt, nghe thấy động tĩnh liền nhìn sang, vừa vặn thấy nàng mở hai mắt ra, có chút vui mừng nói.
Từ Linh Duyệt nghe tiếng quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt đầy vui mừng của Liễu Phàm, có chút mơ màng nói:
“Ma vương đâu?"
Nghe thấy động tĩnh, Bỉnh Trần đại sư đi tới, trên mặt lộ vẻ vui mừng, vui vẻ nói:
“Từ tiểu hữu, nàng tỉnh rồi.
Lần này may nhờ có nàng, ma vương bởi vì bị nàng dùng Thánh Liên đ-ánh trúng đan điền nên ma khí đã tán hết mà ch-ết, thần hồn khi đang đào tẩu gặp phải lưới Tam Muội Chân Hỏa nên đã hồn phi phách tán.
Nhưng tiểu hữu vì thế mà bị thương không nhẹ, vẫn phải cẩn trọng dưỡng thương."
Dường như hưởng ứng lời nói của Bỉnh Trần đại sư, Từ Linh Duyệt vừa định đứng dậy liền cảm thấy toàn thân đau nhức, đặc biệt là vết thương cuối cùng do ma vương dùng ngón tay mạnh như pháp bảo kia bóp c.h.ặ.t, trực tiếp xuyên thấu vai nàng, cộng thêm việc nàng mượn lực tập kích đan điền của hắn, lúc giằng co khiến cả bả vai suýt chút nữa bị trật xuống.
Tuy nhiên nhìn tình hình bây giờ, hẳn là đã được cứu chữa qua, đã đỡ hơn nhiều.
Cũng may nàng là tu sĩ, lại còn luyện thể, nếu không cú này đã lấy mạng nàng rồi.
Cũng may vấn đề đều đã giải quyết, Từ Linh Duyệt cũng không để tâm nữa.
Nàng vui vẻ nói:
“Bỉnh Trần đại sư, ma vương đã bị tiêu diệt hoàn toàn, vậy chúng ta có phải có thể ra ngoài rồi không?"
Lần này đi ra cũng đã đủ lâu, nói thật từ khi vào nội môn, nàng còn chưa chính thức đến Đan Thảo Phong báo danh đâu.
Hơn nữa đi ra lâu như vậy, cũng không biết Hiên Viên Diệp đã về chưa, còn tiểu đệ, tiểu đáng yêu kia lớn lên rồi không biết còn đáng yêu như trước không.
Nghĩ đến đây, Từ Linh Duyệt không nhịn được vui vẻ hẳn lên.
Chỉ là khi nhìn kỹ lại Bỉnh Trần đại sư, tia tâm trạng tốt vừa mới nhen nhóm kia lại chùng xuống.
Trạng thái của Bỉnh Trần đại sư nhìn qua thực sự không tốt, nàng cần về tông môn xem có cách nào hay không.
“A di đà phật, hai vị tiểu hữu bây giờ có thể rời đi rồi."
Bỉnh Trần đại sư mỉm cười nói.
Chúng ta có thể rời đi?
“Vậy còn đại sư thì sao?"
Liễu Phàm cũng nghe ra vấn đề trong lời nói của Bỉnh Trần đại sư, vội vàng hỏi.
“Lão nạp thần hồn bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ là gắng gượng chờ tiểu hữu tỉnh lại để cáo biệt một tiếng, cũng không uổng phí duyên phận chờ đợi vạn năm này."
Bỉnh Trần đại sư trả lời rất tự nhiên tiêu sái, giống như đang nói mặt trời lại lặn xuống vậy.
Nhưng Liễu Phàm và Từ Linh Duyệt lại không thể như thế, họ vô cùng kính trọng vị lão hòa thượng đã hy sinh rất nhiều cho tu chân giới này, cũng hy vọng ngài có thể sống tiếp, dù là chuyển thành quỷ tu cũng được.
Từ Linh Duyệt vội vã nói:
“Con ở đây có Dưỡng Hồn Mộc."
Bỉnh Trần lắc đầu nói:
“Ta đã sớm liên kết với nơi này, thần hồn căn bản không thể rút ra, bây giờ nơi này đã hoàn thành sứ mệnh, sắp tan biến, bần tăng cũng nên theo gió mà đi thôi, hai người cũng sớm rời đi đi."
“Nhưng mà..."
Từ Linh Duyệt còn muốn nói gì đó, ví dụ như Tông chủ Thần Hồn Tông là Cổ Hải, thậm chí là không gian.
Nhưng còn chưa đợi Từ Linh Duyệt nói gì, Bỉnh Trần đã trực tiếp ngắt lời nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu hữu, trên đường tu chân chớ nên cưỡng cầu."
Nói xong, cũng không đợi Từ Linh Duyệt và Liễu Phàm trả lời, thần hồn vốn đã hơi phiêu hốt của ông vung tay áo, xuất hiện một truyền tống trận, hút Từ Linh Duyệt và Liễu Phàm vào trong.
Chỉ kịp nghe Bỉnh Trần nói câu cuối cùng:
“Đường phía trước hiểm trở, mong hai vị tiểu hữu tự trọng, A di đà phật."
Sau đó ông lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, tiêu tán giữa trời đất.
Từ Linh Duyệt không nhịn được rơi lệ, biến mất trong cấm chế.
◎
Đợi đến khi phản ứng lại, Liễu Phàm và nàng đang đứng trên bãi đất trống ở ngoại thành Lâm Thành, cấm chế cũng đã biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện.
……◎
Đợi đến khi phản ứng lại, Liễu Phàm và nàng đang đứng trên bãi đất trống ở ngoại thành Lâm Thành, cấm chế cũng đã biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện.
Điều này khiến nàng không nhịn được nhớ tới Bỉnh Trần, mặc dù mới vừa chia tay, nhưng lại cảm giác như đã cách xa vạn năm.
Nghĩ đến sư huynh ông ch-ết t.h.ả.m, tông môn bị diệt, một mình gánh vác sứ mệnh trong hư không vạn năm không nhìn thấy bao nhiêu hy vọng, đến khi kết thúc, lại chính là lúc ông tiêu vong.
Nàng không nhịn được lại đỏ hoe mắt, nhưng nàng không dám quá đau buồn, đúng như lời Bỉnh Trần đại sư nói, người tu chân chớ nên cưỡng cầu, kiêng kỵ nhất là đại hỉ đại bi, sợ ảnh hưởng đạo tâm.
Hơn nữa trước khi vào cấm chế ma tu đã hành động không ngừng, nhiều năm trôi qua như vậy, e là tu chân giới hiện tại không hề an toàn.
Cho nên nàng nhất định phải chấn chỉnh lại, sứ mệnh thuộc về Từ Linh Duyệt nàng mới chỉ bắt đầu.
“Liễu Phàm, tiếp theo huynh đi đâu?"
Từ Linh Duyệt hỏi Liễu Phàm cũng đang có chút buồn bã.
“Bần tăng phải trở về Phật Tông, Từ đạo hữu thì sao?"
“Ta à, muốn về nhà một chuyến trước."
Nghĩ đến tiểu đệ đáng yêu, nàng có chút lo lắng.
Từ gia không phải gia tộc lớn gì, ma giáo hành động quá thường xuyên, lại ở trong bí cảnh Lâm Thành lâu như vậy, sợ có biến cố, về xem một chút mới có thể yên tâm.
“Vậy bần tăng và Từ đạo hữu không cùng đường rồi."
Nghe lại phải chia tay, Liễu Phàm lại buồn bã thêm vài phần.
Phật Tông ở Thổ Nguyên Đại Lục, mà nhà của Từ Linh Duyệt ở Mộc Diên Đại Lục.
“Đúng vậy, lại phải chia tay rồi, Liễu Phàm, ma giáo làm loạn, huynh phải cẩn thận đấy."
Phải rời xa người đồng đội kề vai chiến đấu, Từ Linh Duyệt cũng có chút buồn bã, nhưng thế giới tu chân chính là như vậy mà.
Hai người cũng biết, may là đều đã tới Nguyên Anh kỳ, có vạn năm để sống, trong tu chân giới này cũng ít có đối thủ, gặp lại nhau cũng không khó, nên sau khi cáo biệt, mỗi người hướng về chiến trường mình cần bảo vệ mà đi.
Đã tới Nguyên Anh kỳ, tốc độ bay của Từ Linh Duyệt đã không còn như ngày hôm qua, chưa đầy hai ngày đã tới phạm vi thế lực của Đan Đỉnh Tông.
Trên đường nhìn thấy rất nhiều nơi có dấu vết chiến đấu, tu sĩ cũng qua lại vội vã, thậm chí có tu sĩ trên người còn rất lôi thôi, rõ ràng là không kịp chỉnh đốn.
Nhìn như vậy, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn gì mà nàng không biết.
Cho nên Từ Linh Duyệt dù đi ngang qua Đan Đỉnh Tông cũng không vào, mà là tăng nhanh bước chân vội vã về nhà.
Cuối cùng cũng tới Từ gia, Từ Linh Duyệt nhìn Từ gia có chút tiêu điều, trong lòng thắt lại, cũng không ẩn giấu thân hình nữa, trực tiếp đáp xuống cổng Từ gia.
Người Từ gia sớm đã cảm nhận được uy áp của đại năng cao giai, vốn tưởng rằng vị đại năng này chỉ đi ngang qua, không ngờ lại dừng lại không đi nữa.
Tưởng rằng ma tu lại tới, một trận binh hoang mã loạn, trực tiếp mở hộ tộc đại trận, phòng ngừa vạn nhất.