Lục Ngạn Lâm thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Hắn chưa kịp tiêu hóa sự thật cay đắng này thì một tên lính liên lạc từ Tây Bắc Đại Doanh hớt hải chạy vào, trên người vương đầy bụi đất, quỳ rạp xuống.
"Cấp báo! Vương gia! Tây Bắc Đại Doanh đang rơi vào khủng hoảng! Nguồn cung cấp d.ư.ợ.c liệu trị thương và than củi sưởi ấm mùa đông đã bị cắt đứt hoàn toàn. Các y quán lớn trên toàn quốc từ chối nhận đơn hàng của quân đội. Hơn ba vạn binh sĩ đang chịu rét, thương binh không có t.h.u.ố.c rịt vết thương, tinh thần quân sĩ đang cực kỳ phẫn nộ, đã bắt đầu có dấu hiệu binh biến!"
Đầu Lục Ngạn Lâm ong lên một tiếng, trời đất như quay cuồng. Tây Bắc Đại Doanh là tâm huyết cả đời của hắn, là nền tảng quyền lực giúp hắn xưng danh Chiến Thần, khiến ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng dè. Giờ đây, chỉ bằng một cái phẩy tay của một nữ nhân, vạn binh kiêu hùng lại đối mặt với nguy cơ sụp đổ từ bên trong.
"Nàng ta... nàng ta rốt cuộc đã làm cái gì trong suốt thời gian qua?" Lục Ngạn Lâm lẩm bẩm, âm thanh tràn ngập sự bất lực và kinh hãi. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn đ.á.n.h giá sai Tô Uyển Tình. Nàng không chỉ mở một cái t.ửu lâu, nàng đã dùng tài trí hiện đại bện thành một mạng lưới kinh tế khổng lồ, bám rễ vào từng mạch m.á.u của quốc gia này. Hắn dùng đao kiếm để cai trị, còn nàng dùng kim tiền để chi phối sinh mệnh của đao kiếm.
Cùng lúc đó, tại Lãnh viện tồi tàn, Lâm Mạn Mạn co ro trong góc phòng ẩm thấp. Không có than sưởi, không có thức ăn nóng, ả run rẩy ôm lấy đôi vai gầy gò, đôi môi tím ngắt lẩm bẩm nguyền rủa. "Ngạn Lâm ca ca... huynh sẽ đến cứu muội... Tô Uyển Tình, đồ tiện nhân, mi sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn..." Nhưng không có ai đến. Ngay cả những nha hoàn hạ đẳng nhất trong phủ cũng đang đói meo, chẳng ai rảnh rỗi quan tâm đến một phế nhân bị Vương gia ruồng bỏ. Cơn đói và cái lạnh thấu xương đang gặm nhấm Lâm Mạn Mạn, bắt ả phải trả giá cho từng giọt m.á.u mà nguyên chủ đã rơi xuống.
Chưa dừng lại ở đó, áp lực từ mạng lưới khách hàng VIP của Tình Thiên Các bắt đầu phát huy tác dụng. Những phu nhân hào môn, vợ của các cáo quan đại thần trong triều, vì muốn giữ lại thẻ thành viên và đặc quyền mua sắm mỹ phẩm, lụa là tại Tình Thiên Các, đã ngày đêm thổi gió bên gối chồng mình.
Sáng hôm sau, trên triều đường, Lục Ngạn Lâm bị hàng chục quan văn võ đồng loạt dâng sớ đàn hặc. Tội danh: Lạm dụng tư quyền, tự ý phong tỏa giao thương kinh thành, gây bất ổn dân sinh, và nghiêm trọng nhất là bỏ bê quân nhu của Tây Bắc Đại Doanh, làm lung lay nền tảng quốc gia.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, tức giận ném thẳng xấp tấu chương vào mặt Lục Ngạn Lâm. "Lục Ngạn Lâm! Ngươi đường đường là Vương gia, lại vì ân oán cá nhân với một thương nhân mà làm loạn cả Đại Cảnh? Trẫm cho ngươi binh quyền để bảo vệ đất nước, không phải để ngươi trả thù riêng! Trong vòng ba ngày, nếu ngươi không mở lại đường vận chuyển lương thảo, xoa dịu lòng quân, trẫm sẽ tước đoạt hổ phù, giam ngươi vào thiên lao chờ xét xử!"
Đứng giữa triều đình rộng lớn, Lục Ngạn Lâm cúi gầm mặt, bàn tay nắm c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m rỉ m.á.u. Sự kiêu ngạo của một Chiến Thần đã bị nghiền nát hoàn toàn. Hắn thua rồi. Thua triệt để, thua t.h.ả.m hại trước người vợ mà hắn từng chà đạp, khinh khi.
Ngày thứ năm kể từ khi cuộc chiến kinh tế nổ ra, bầu trời kinh thành trong xanh quang đãng, nắng ấm rải nhẹ trên những mái ngói lưu ly. Trái ngược với cảnh sắc tươi đẹp, không khí trước cổng Tình Thiên Các lại tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Hàng vạn bá tánh, thương nhân, và cả những tiểu thư đài các đổ xô đứng chật kín hai bên con phố sầm uất nhất. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía một bóng người đang chậm rãi bước tới.
Không còn áo giáp uy phong, không còn chiến mã kiêu hãnh. Lục Ngạn Lâm khoác trên người bộ trường bào màu xám tro giản dị, mái tóc b.úi cao có phần rối bời, khuôn mặt tiều tụy, hốc hác như già đi chục tuổi. Từng bước chân của hắn nặng nề như đeo chì, chậm chạp tiến về phía cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của Tình Thiên Các.
Khi chỉ còn cách bậc thềm đá cẩm thạch đúng ba bước, Lục Ngạn Lâm dừng lại. Hắn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn lên lầu cao. Mành lụa mỏng manh buông rủ, thấp thoáng bóng dáng nữ nhân mặc y phục đỏ rực đang thản nhiên ngồi tựa lưng vào ghế kỷ trà, trên tay nâng chiếc chén ngọc bích, phong thái ung dung tự tại, hoàn toàn không để mắt đến kẻ đang đứng dưới đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cổ họng Lục Ngạn Lâm đắng ngắt. Hắn nhắm nghiền mắt lại, nuốt xuống mọi tôn nghiêm, mọi kiêu ngạo của một nam nhân, của một Vương gia hoàng tộc. Dưới hàng vạn ánh mắt kinh ngạc của thế nhân, đôi chân từng đạp phá hàng vạn quân thù từ từ khuỵu xuống.
"Bịch!"
Tiếng đầu gối va chạm với phiến đá xanh vang lên trầm đục, gõ một nhịp kinh hoàng vào trái tim của tất cả những người chứng kiến. Vị Chiến Thần Đại Cảnh, Lục Ngạn Lâm, đã quỳ gối.
"Lục Ngạn Lâm ta... nhận thua." Giọng nói của hắn khàn đặc, vỡ nát, vang lên giữa không gian im ắng. "Cầu xin Tình Thiên Các Chủ... giơ cao đ.á.n.h khẽ. Mở lại nguồn cung cấp lương thực và y tế cho Tây Bắc Đại Doanh. Mọi lỗi lầm, một mình Lục Ngạn Lâm ta gánh chịu, xin đừng để binh sĩ và bá tánh vô tội phải vạ lây."
Đám đông xì xào bàn tán. Có người hả hê, có người khiếp sợ trước quyền lực vô hình của Tình Thiên Các Chủ.
Trên lầu cao, Tô Uyển Tình khẽ đặt chén trà xuống bàn. Âm thanh lanh lảnh vang lên. Nàng không bước xuống, cũng không vén rèm. Nàng chỉ khẽ gật đầu với Khương Vũ Đình.
Khương Vũ Đình hiểu ý, cầm theo một chiếc hộp gỗ t.ử đàn bước nhanh xuống lầu, đi thẳng ra trước mặt Lục Ngạn Lâm. Nàng ta mở hộp, lấy ra một xấp khế ước dày cộp, ném thẳng xuống đất trước mặt vị Vương gia đang quỳ.
"Các chủ nhà ta nói," Khương Vũ Đình dõng dạc tuyên bố, giọng nói rành rọt vang xa. "Thương trường không có chỗ cho ân oán cá nhân, chỉ có lợi ích. Tình Thiên Các kinh doanh hợp pháp, đương nhiên sẽ bán hàng cho quân doanh. Tuy nhiên, do rủi ro vận chuyển và biến động thị trường mà Lục Vương Phủ tự gây ra, giá của toàn bộ lương thực, than củi và d.ư.ợ.c liệu từ nay về sau bán cho Tây Bắc Đại Doanh sẽ tăng gấp ba lần. Nếu Vương gia đồng ý, hãy ký vào khế ước này. Bằng không, xin mời về cho."
Lục Ngạn Lâm nhìn những tờ khế ước trắng đen rõ ràng, sự sỉ nhục dâng lên nghẹn ứ cổ họng. Hắn hiểu rất rõ, Tô Uyển Tình đang dùng cách tàn nhẫn nhất để chà đạp hắn: Nàng thậm chí không thèm coi hắn là kẻ thù để hận, nàng chỉ coi hắn là một khách hàng để bóc lột, một hòn đá kê chân trên con đường mở rộng đế chế của nàng. Sự thờ ơ, dứt khoát ấy còn đau đớn hơn vạn lần nhát đao đ.â.m vào tim.
"Ta... ký." Lục Ngạn Lâm run rẩy vươn tay, cầm lấy b.út lông đã thấm mực từ tay Khương Vũ Đình, khó nhọc viết xuống tên mình. Mỗi một nét b.út là một lần tôn nghiêm bị xé rách.
Khi chữ ký cuối cùng hoàn tất, Khương Vũ Đình thu lại khế ước, rồi ném xuống một vật cuối cùng. Đó là một tờ giấy đã ngả màu, trên đó chi chít những dòng chữ viết bằng m.á.u đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Huyết Thư Hòa Ly.
"Các chủ có lời nhắn nhủ cuối cùng dành cho Vương gia," Khương Vũ Đình lạnh lùng nói, ánh mắt không che giấu sự hả hê. "Huyết thư đã định, sinh t.ử không màng. Chuyện quá khứ như bèo dạt mây trôi, từ nay về sau, Vương gia đi đường dương quan của ngài, Các chủ đi cầu độc mộc của Các chủ. Vĩnh viễn không chung đường. Đừng bao giờ mang bộ mặt giả tạo hối hận này đến làm bẩn cửa Tình Thiên Các nữa."
Lục Ngạn Lâm ôm c.h.ặ.t tờ huyết thư vào lòng, nước mắt nóng hổi trào ra, hòa cùng bụi đất trên khuôn mặt. Hắn ngẩng đầu lên, gào thét tên nàng trong tuyệt vọng, nhưng mành lụa trên lầu cao đã buông kín mít. Bóng hồng y rực rỡ ấy đã xoay người rời đi, mang theo toàn bộ ánh sáng và hơi ấm trong cuộc đời hắn, vĩnh viễn không bao giờ quay lại. Hắn đã tự tay vứt bỏ viên ngọc quý giá nhất, để ôm lấy một hòn đá thối rữa, và giờ đây, cái giá phải trả là sự cô độc và hối hận đến tột cùng, gặm nhấm tâm can hắn cho đến cuối đời.