– Ngươi gây động tĩnh lớn, đã dính phải tà thiết sát, hắn nhất định đuổi theo, còn kéo cả quỷ đêm ra. Giờ chúng chưa gây chuyện chỉ vì chưa phát hiện chúng ta; đứng ở khoảng sân kia, chẳng bao lâu sẽ bị nhìn thấy. – Đầu lĩnh cũng dừng lại; chỗ này gần góc tòa nhà, hắn liếc về phía sân trống sau cửa hông.
Không thể phủ nhận, lời hắn đúng.
Hắn tiếp:
– Vì không thể ở lại đó, chi bằng đi về phía trước; ngươi không nói vừa có rất nhiều người tiến vào sao?
Ta gật đầu, mới hiểu vừa rồi mình bị moi thông tin.
Luồng hồn này của hắn chẳng biết gì, chỉ vì ta kể có bao nhiêu người vào, hắn mới biết.
Đầu lĩnh nói tiếp:
– Thay vì chờ nước đục thả câu, không bằng vào trong tòa nhà. Gặp người phe ta hay đạo sĩ cũng được, an toàn hơn nhiều; hơn nữa giờ đã xác định được vị trí Ngụy Hữu Minh, độ an toàn càng cao!
Ta hít sâu, đúng là hắn nói có lý.
– Đi? – Đầu lĩnh hỏi.
Ta bước lên trước một bước, đi trước đầu lĩnh.
Khuôn mặt mập của hắn khẽ run, trong mắt hiện vẻ khó nói.
Ta nghĩ đơn giản:
Đầu lĩnh bản thể rất mạnh, nhưng hiện tại chỉ là một luồng hồn.
Luồng hồn này ngoài đầu óc lanh lợi, chẳng có bản lĩnh gì; để hắn đi trước, nếu có biến, bị nuốt mất thì sao?
Lão Công chỉ cần gặm một phần hồn đã tìm được bản thể, mà đầu lĩnh còn không đồng ý; nếu mất trọn, ảnh hưởng còn lớn hơn!
Hợp tác phải có thái độ hợp tác, ví như lúc này phải bảo toàn cho nhau.
Chớp mắt, chúng ta đã tới mặt chính tòa nhà.
Có thể thấy cửa sổ, thấy cả song sắt bên trong, nhưng chưa thấy cửa đi.
Đi thêm hai phút mới tới cổng chính.
Hai cánh cửa sát tường, lối vào rất rộng, nhưng đen ngòm, gió rít lên nghe như khóc.
Ta lại thấy bất ổn.
Yên lặng…
Nơi này yên đến đáng sợ.
Lẽ ra đã có rất đông người vào; đám hạ cửu lưu của Hậu Tứ hành sự âm thầm, còn đạo sĩ như Trương Húc thì cứng rắn, nói không chứ không động thủ.
Sao bọn họ chẳng gây động tĩnh gì?
Đã khá lâu, ngay cả ta cẩn thận cũng liên tiếp gặp một quỷ một thiết.
Nhiều người như vậy mà chẳng gặp nguy hiểm?
Chỉ có hai khả năng: hoặc họ vừa gặp nguy đã bị xử; hoặc may đến không ngờ…
Nhưng cả hai đều không thể xảy ra…
– Gia, ngươi ở tầng trên cùng, hắn ở tầng ba. – Lão Công bất thình lình lên tiếng.
Ta thở gấp.
Đầu lĩnh nheo mắt, thấp giọng:
– Tìm luồng hồn của ngươi đã; nếu gặp người cùng phe, họ nhất định sẽ tụ họp.
Ta gật đầu, đúng lý.
Một trước một sau, chúng ta bước vào lối cổng.
Chẳng mấy chốc đã tới cầu thang.
Nơi đây hình chữ thập: hai cánh cửa sắt khóa chặt bên trái – phải; phía trước là cầu thang, sau lưng là lối cổng.
Đầu lĩnh lầm bầm:
– Chưa từng thấy bệnh viện tâm thần nào cẩn mật thế này; ai mà sống lâu trong này cũng phát điên!
Lão Công ngoái đầu, ngước nhìn đầu lĩnh, bất chợt cười: