Hai người thật lòng đau lòng thay cho Tạ Thanh Trì.
Liền mấy ngày sau đó, trên bàn cơm đều là những món chàng thích ăn.
Mẫu thân còn lén đưa cho chàng chút bạc tiêu vặt, dặn ta dẫn chàng đi mua pháo hoa cùng đèn l.ồ.ng mà năm xưa chàng chưa từng có.
Phụ thân thì kéo chàng uống rượu đến ngà ngà say, thậm chí còn tính chuyện sau này sẽ đích thân đến Quảng Lăng thay chàng phân rõ phải trái.
Đêm ấy, trước mặt là bát cơm đầy ắp thức ăn cùng ba ánh mắt tha thiết nhìn mình, Tạ Thanh Trì từ đầu đến cuối chẳng nói lời nào.
Chỉ là khi đặt chén xuống, vành mắt chàng đã đỏ hoe.
Chàng nói không phải vì đau lòng.
Mà là bởi rượu hôm nay quá cay.
Không ai lên tiếng vạch trần lời nói vụng về ấy của chàng.
Nữ nhi gả đi rồi, cho dù có ở lại cũng chẳng thể ở lâu mãi.
Ngày tiễn chúng ta rời bến, lòng ta tràn đầy buồn bã chẳng nỡ xa rời.
Tạ Thanh Trì nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:
“A Anh, đừng buồn.”
“Rồi sẽ có cách thôi.”
Sẽ có cách gì đây?
Xưa nay nữ nhi xuất giá, chẳng khác nào đóa hoa được chăm bẵm bao năm bị dời sang khu vườn khác.
Sau này hoa nở quả kết, cũng chỉ có thể đứng ngoài tường mà nghe tiếng cười vui từ xa vọng lại.
Nếu gặp được nhà chồng dễ nói chuyện, cùng lắm cũng chỉ được phép thỉnh thoảng trở về thăm nhà, nào có thể ở lại lâu dài được chứ?
Thấy ta vẫn còn đầy vẻ nghi hoặc, Tạ Thanh Trì chỉ nghiêm túc nhìn ta:
“A Anh có tin ta không?”
Ta là tin chàng.
Chỉ là…
Sau khi trở lại Quảng Lăng, Tạ Thanh Trì bận rộn đến mức đêm khuya mới có thể trở về.
Nhưng không sao cả.
Cho dù khuya đến đâu, trong nhà vẫn luôn có một ngọn đèn được thắp lên chờ chàng.
Ta ngồi tựa bàn lim dim buồn ngủ, còn Tạ Thanh Trì thì vô cùng thuần thục cất kim chỉ trong tay ta đi, rồi nhẹ nhàng bế ta đặt vào trong chăn ấm.
“A Anh.”
“Rất nhanh thôi.”
“Chúng ta sẽ được trở về nhà.”
Về nhà?
Là trở về Ngô quận sao?
Nửa năm sau, Tạ Thanh Trì mời vài vị tộc lão đến làm chứng, chính thức cùng Nhị lang phân chia gia sản, từ nay mỗi người một nhà riêng biệt.
Cha chồng sắc mặt chẳng vui vẻ gì, nhưng con cái đã thành gia lập thất, chuyện phân gia ra ở riêng vốn cũng là lẽ thường tình, nên ông không tiện nổi giận.
Mẹ chồng thì đỏ hoe mắt, chỉ không hiểu vì sao Đại lang đang yên đang lành lại đột nhiên muốn phân gia.
Tạ Thanh Trì vốn không giỏi tranh luận, chỉ nhẹ giọng nói:
“Trước đây ta vẫn luôn nghĩ rằng cha mẹ trong thiên hạ đều như vậy.”
“Cho nên mới cho rằng cuộc sống ấy có thể tiếp tục mãi mãi.”
Mẹ chồng không hiểu chàng rốt cuộc đang bất mãn điều gì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cho ngươi ăn no mặc ấm, cho ngươi đọc sách biết chữ.”
“Ngay cả hôn sự này ngươi cũng tự nguyện gật đầu.”
“Vậy rốt cuộc ngươi còn không hài lòng chuyện gì nữa?”
Tạ Thanh Trì chỉ im lặng.
Có lẽ những năm tháng chịu lạnh nhạt ấy đã quá dài.
Dài đến mức ngay cả chính bản thân chàng cũng chẳng còn nhớ rõ nữa.
Những điều không cam lòng nếu mãi chôn trong lòng, cuối cùng sẽ hóa thành một chén rượu đắng chẳng thể nuốt trôi.
“Là vì tiền mừng tuổi.”
“Là vì khu vườn kia.”
“Là vì bữa cơm đoàn viên đêm trừ tịch.”
“Là vì suốt mười mấy năm qua, những tủi thân chưa từng có ai biết.”
Tạ Thanh Trì khẽ kéo tay áo ta, dường như sợ ta mang tiếng bất hiếu nên muốn ngăn ta nói tiếp.
Nhưng từ trước tới nay, ta vốn chẳng để tâm tới mấy thứ hư danh ấy.
“Ví như mối hôn sự này.”
“Phụ mẫu ta đều nói Đại lang nhà các người là nhặt được báu vật.”
“Nhưng nếu ta là người gian xảo độc ác, liệu các người còn cảm thấy thiệt thòi hay không?”
“Không đâu.”
“Các người chỉ sẽ cảm thấy may mắn vì Nhị lang không phải chịu khổ.”
“Bởi vì từ trước tới nay, các người vẫn luôn chỉ thiên vị hắn.”
Mẹ chồng vốn đã quen với dáng vẻ trầm mặc nhẫn nhịn của Đại lang, lúc này bị ta hỏi dồn như vậy, nhất thời chẳng biết phải đáp ra sao.
Khế thư phân gia đã hạ b.út ký tên, chuyện này từ nay không thể thay đổi nữa.
Kể từ hôm nay, cho dù sau này có hối hận thế nào, cũng chẳng còn liên quan tới Tạ Thanh Trì nữa rồi.
Việc buôn bán của Tạ gia ở Ngô quận được giao lại cho chàng quản lý.
Chàng cũng mua một căn nhà mới ở đó, chỉ cách nhà phụ mẫu ta chừng hai con phố.
Ta vẫn có chút tiếc nuối.
Lần này rời đi, tất cả tâm huyết bao năm chàng bỏ ra ở Quảng Lăng xem như đều hóa thành hư không.
Tạ Thanh Trì chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên má ta:
“Không đáng tiếc đâu.”
“Quảng Lăng tuy có vàng bạc chất đầy.”
“Nhưng Ngô quận có phụ mẫu, có A Anh…”
“Và có mái nhà của ta.”
Cũng đúng thật.
Ngô quận có mái ấm nhỏ của A Anh cùng Thanh Trì.
Có củi gạo dầu muối tương dấm trà.
Có thơ sách gối đầu lúc thanh nhàn.
Có cảnh mưa rơi tí tách trước hiên nhà.
Có những ngày bình an yên ổn, tay trong tay cùng ngắm hoa mộc tê nở đầy sân.