“Là cô nương nhà họ Ninh, trước kia còn có hôn ước từ nhỏ với phủ chúng ta.”
“Đã là nữ nhi cố giao của phụ thân, hãy chiếu cố nhiều hơn.”
Hắn vừa nói vừa ho dữ dội, trong lòng bàn tay rơi xuống từng vệt m.á.u đỏ.
“Ngươi đích thân đi trông chừng, đừng để người ta chậm trễ nàng.”
“Vâng.”
Ta trong mộng không quay đầu lại.
Còn ta ngoài mộng mơ mơ màng màng, rất lâu sau mới chợt hiểu ra.
Hóa ra ta từng gặp hắn không chỉ hai lần.
Mà là ba lần.
10
Sau khi thành thân, những ngày tháng trôi qua nhẹ nhõm hơn ta tưởng rất nhiều.
Viện ta và Thiệu Tồn ở vừa thanh tĩnh vừa nhã nhặn, bình thường không ai quấy rầy.
Thiệu phu nhân cũng miễn cho ta việc thỉnh an, lý do là thương xót Thiệu Tồn thân thể yếu ớt, cần ta chăm sóc.
Nhưng Sương Giáng lại vui vẻ kể với ta rằng Thiệu Cù lại bị cấm túc rồi. Thiệu phu nhân bận đi cầu xin Thiệu lão phu nhân, chẳng rảnh để ý tới ta.
Mỗi sáng ta dậy luyện võ cùng Sương Giáng, sau đó vừa nghiền ngẫm y thư, vừa giúp sắc t.h.u.ố.c.
Trong viện của Thiệu Tồn có rất nhiều sách.
Hắn thích đọc sách, ta cũng thích ngồi bên cạnh hắn mà đọc.
Gặp chỗ không hiểu, ta sẽ hỏi hắn, hắn cũng sẽ giảng giải tỉ mỉ cho ta.
Nhưng y thư đều là do ta mua bên ngoài. Mỗi ngày ta đều dành nửa canh giờ đi thỉnh giáo lão đại phu trong phủ.
Ông từng trêu ta:
“Thiếu phu nhân là vì đại công t.ử sao?”
Ta gật đầu, rồi hỏi:
“Bệnh của Thiệu Tồn có khá hơn chút nào không?”
Câu này ta đã hỏi không biết bao nhiêu lần.
Ông lại lắc đầu thở dài:
“Lão phu có lòng mà không có sức.”
Ta cụp mắt, khẽ nói:
“Không sao, sự tại nhân vi.”
Sự tại nhân vi.
Đây cũng là điều Thiệu Tồn dạy ta.
Hắn tặng ta rất nhiều ruộng đất và cửa tiệm. Ta hoàn toàn không biết cách quản lý những thứ này, hắn liền ngày ngày dạy ta.
Dạy ta tính sổ, dạy ta dùng người, dạy ta cách phân biệt lời người khác nói.
Hắn còn thường dẫn ta ra khỏi phủ.
Chúng ta du hồ, dạo xuân, thả diều, đi khắp cả thành Nhữ Dương…
Thiệu Tồn vẫn thích mua đường họa cho ta.
Tay nghề của vị sư phụ làm đường họa kia ngày càng tinh xảo, hình nhân bằng đường càng lúc càng giống ta.
Ta như lại trở về thời thiếu nữ vô ưu vô lo ngày trước.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Không còn ăn không vô, không còn vô thức rơi lệ. Khi nhớ lại chuyện cũ, cũng không còn muốn nôn nữa.
Cuối cùng ta cũng biết Thiệu Tồn đã dùng lý do gì để cưới ta.
Hắn nói với Thiệu lão phu nhân rằng mệnh cách của ta quý trọng, trăm tuổi vô ưu, cả đời thuận lợi, lại hợp bát tự với hắn, là trời sinh một đôi.
Khi biết chuyện này, ta chỉ thấy chột dạ:
“Mệnh cách của ta sao có thể quý trọng được…”
Thiệu Tồn chỉ cười nhìn ta:
“Ta không lừa tổ mẫu, đây là do ta mời đại sư tính ra.”
Tất nhiên ta không tin, chỉ cho rằng hắn đang dỗ ta vui.
Thế là ta cũng dỗ hắn vui, cong mắt cười:
“Nếu thật như vậy, vậy ta chia cho chàng một nửa. Ta chỉ cần năm mươi năm vô ưu là đủ.”