Nửa đêm, chuồng gà bỗng nhiên có tiếng động.
Ta đang định ngồi dậy thì bị tên câm ấn xuống, chàng viết vào tay ta:
“Nàng nghỉ ngơi đi, để chàng đi."
Buổi tối trút hết sức lực có chút quá đà, ta quả thực cũng mệt rồi, nên không tranh giành với chàng.
Ai ngờ chàng đi nửa ngày trời vẫn chưa về, lòng ta lo lắng, lặng lẽ xỏ giày ra cửa.
Làm kẻ mù mòa mười mấy năm nay, ban đêm và ban ngày đối với ta chẳng có gì khác biệt.
Ta nhẹ chân nhẹ tay mò mẫm đi ra ngoài, không hề phát ra một tiếng động nào.
Phía sau chuồng gà truyền đến tiếng người nói chuyện.
Ta sững người, cẩn thận tiến lại gần.