Kết quả cái mũi không biết cố gắng, phụt một cái chảy m.á.u mũi.
Tiêu Vân Dực vội lau cho ta, bất đắc dĩ thấp giọng nói:
“Lần này nàng tiết chế chút đi. Lần trước nàng c.ắ.n cổ ta đầy vết thương, hại ta rất lâu không thể ra ngoài làm việc, đến cả hoàng huynh cũng sai người tới hỏi thăm.”
Thế có thể trách ta sao!
Lần trước Tiêu Vân Dực mặc một thân sa y mỏng, ngồi dưới trăng đàn cho ta nghe.
Hơi nước suối nóng bốc lên.
Thân nóng, lòng cũng nóng.
Ban đầu ta chỉ định nếm thử một chút, nghĩ rằng sẽ cùng hắn ngắm sao thật t.ử tế.
Kết quả hắn cả người ướt sũng, khoác sa y ngồi trên tảng đá uống rượu.
Ngẩng đầu nhìn trăng, rượu men theo yết hầu trôi xuống mà còn chẳng tự biết.
Sau đó hắn say rồi, ngậm một quả nho đưa đến bên môi ta, còn nghiêng đầu hỏi ta ngọt không.
Sao ta nhịn nổi chứ!
Ta áp tới hôn lên môi hắn, lòng vượn ý ngựa nói:
“Hôm nay thời tiết đẹp quá, chúng ta ra tiểu hoa viên chơi nhé?”
Tiêu Vân Dực khó xử nói:
“Nhưng chẳng phải phu nhân muốn xem ám khí sao?”
Ta dỗ dành kéo hắn về phía tiểu hoa viên, căn bản không còn tâm trí nghĩ đến ám khí nữa.
Mãi đến khi thấy Tiêu Vân Dực cả người dính đầy cánh hoa, nằm trong lều nhỏ giữa tiểu hoa viên.
Ta mới đầu óc choáng váng nghĩ rằng, haiz, chẳng phải nói là xem ám khí cả ngày sao, sao lại thành thế này rồi!
Tiêu Vân Dực khẽ thở dốc, thấp giọng van nài:
“Phu nhân, động một chút…”
Mây mưa vừa dứt.
Ta cùng Tiêu Vân Dực đi tắm.
Sau đó, hắn cẩn thận bôi t.h.u.ố.c mờ sẹo cho ta.
Ngón tay Tiêu Vân Dực lưu luyến trên vết sẹo sau lưng ta:
“Năm đó nàng đỡ cho Dung Xuyên một đao, giờ vết sẹo này gần như không nhìn ra nữa rồi.”
Chuyện giữa ta và Bùi Dung Xuyên, sau này ta cũng nói rõ với Tiêu Vân Dực.
Con sói đuôi to lòng dạ đen tối này, từ lúc ở Mạc Bắc đã để mắt đến ta rồi.
Thảo nào sau khi sư huynh bị thương, ai ai cũng nói chỉ kinh thành mới chữa được.
Thảo nào sau khi ta vào thành, rất nhanh đã từ những lời đồn đại khắp nơi mà đoán ra mình là nữ nhi thất lạc của nhà họ Trần.
Tất cả đều là hắn âm thầm ra tay.
Ta ôm cổ hắn, lười biếng nói:
“Giấm chua từ tám trăm năm trước rồi thì đừng ăn nữa. Ngoan nào.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^