"Điện hạ bên kia, ta tự biết cách giải thích. Nhưng mà loại độc vật này không thể xem nhẹ. Ta đây bị cắn một phát, may mà xử lý kịp thời, cũng phải khoét đi một miếng thịt. Nếu chẳng may cắn vào người khác mà không cứu chữa kịp thời, e rằng sẽ mất mạng ngay lập tức."
Phụ thân ta liên tục gật đầu, miệng nói lời cam đoan.
Chờ đến khi thái giám rời đi, ông ta liền đập bàn thật mạnh.
Nhưng còn chưa kịp nói gì, Tam tỷ đã quỳ sụp xuống trước mặt ông.
*
"Nữ nhi không biết đã đắc tội gì với Đại tỷ và đại ca, để hai người hết lần này đến lần khác mưu hại.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nếu không phải hôm nay công công đột nhiên ghé thăm, thì người bị rắn độc cắn chắc chắn chính là nữ nhi rồi."
"Con chưa từng mong muốn tiến vào Đông Cung, chẳng qua chỉ vì thấy phụ thân lận đận chốn quan trường, mới cố gắng làm chút gì đó để giúp sức.
Đại tỷ và đại ca đã sợ con trèo cao, thì xin phụ thân niệm tình cha con một trận, cho con đến trang viên sống đi."
*
Sắc mặt phụ thân trở nên lạnh lẽo.
Tam tỷ đưa ra một xấp bằng chứng, đặt ngay trước mặt ông ta.
"Đây là khẩu cung của nha hoàn thân cận bên cạnh Đại tỷ, xin phụ thân xem qua."
Từng câu từng chữ, đều là lời tố cáo tội lỗi của Lâm Dao Âm và Lâm Nghiễn Thư.
Không chỉ có chuyện nàng ta ăn cắp bài thơ của Tam tỷ, bí mật đưa đến phủ Thái phó, để rồi rơi vào tay Giang Hữu Nghi.
Mà còn có toàn bộ quá trình nàng ta mua rắn độc để hại người.
*
Phụ thân giận đến run người, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn che chở cho cặp tỷ đệ kia.
"Lời của đám hạ nhân, không thể tin tưởng được.
Đừng để kẻ khác lợi dụng mà mắc mưu."
"Hôm nay ta đã quá mệt mỏi, các ngươi lui xuống đi."
*
Tam tỷ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng:
"Nhưng nếu bằng chứng này là do Đông Cung đưa đến tay con thì sao?"
Phụ thân kinh hãi.
Dẫu vậy, ông ta vẫn không thể đưa ra quyết định, chỉ có thể phất tay đuổi hết mọi người ra ngoài.
Tam tỷ nhìn theo, đáy mắt càng trở nên băng lãnh:
"Lời khai giả không thể duy trì quá lâu, phải ra tay nhanh."
Ta gật đầu:
"Chờ tin tốt của muội."
*
Trong gian thư phòng lạnh lẽo, phụ thân ngồi lặng thật lâu.
Ta như thường lệ, bưng một bát canh dưỡng sinh, đẩy cửa bước vào.
20
Bát canh được đưa đến bên tay, phụ thân mệt mỏi phất tay:
"Ăn không vô, mang xuống đi."
Ta không nhúc nhích.
Ông cau mày, không vui mà hỏi:
"Còn chuyện gì nữa?"
"Nữ nhi nguyện vì phụ thân phân ưu, không biết phụ thân có muốn nghe hay không?"
Hàng mi ông khẽ rung, rồi đón lấy bát canh từ tay ta:
"Nói!"
"Bỏ xe giữ soái, mới là thượng sách."
Động tác cầm thìa khựng lại, ông lại nói:
"Tiếp tục."
Ta cúi mắt, không hề che giấu:
"Đại tỷ đã mất hôn ước, danh tiết cũng không còn, ngoài huyết thống ra, nàng ta còn có giá trị gì? Hy sinh một mình Đại tỷ để bảo toàn Đại ca mới là thượng sách."
"Nhị tỷ giàu có bậc nhất, Tam tỷ vào Đông Cung tiền đồ vô lượng, còn tương lai của Đại ca... phụ thân đã từng nghĩ tới chưa?"