Vương Tĩnh
Chương 15
Phụ thân đã đi.
Vương Võ lại chỉ biết đọc sách c.h.ế.t một cách vô vị.
Sau này Vương gia vẫn phải dựa vào ta bảo hộ.
Vương phu nhân rất hối hận.
Muốn hàn gắn tình cảm với ta.
Nhưng giờ nếu không có sự cho phép của ta thì bà ngay cả gặp muốn mặt ta cũng không được.
Còn Nam Cẩm…
Ban đầu sau khi gả đi, sống cũng không tệ.
Phu quân nàng ta dù hơn nàng ta hai mươi tuổi lại bị nàng ta dỗ dành đến ngoan ngoãn phục tùng.
Nàng ta quả nhiên là nhân tài.
Khả năng dỗ người là hạng nhất.
Nhưng sau khi bệ hạ đăng cơ.
Ta được phong vương.
Nhà phu quân nàng ta biết ta và nàng ta bất hòa liền để lấy lòng ta mà hưu nàng ta về nhà.
Nam gia cũng sợ đắc tội ta liền bịa ra đủ loại tội danh.
Đuổi nàng ta ra khỏi gia tộc.
Nàng ta đi tìm Vương phu nhân.
Vương phu nhân liền bất chấp sự phản đối mà thu nhận nàng ta.
Còn tích cực chạy vạy muốn tìm cho nàng ta một mối hôn sự tốt.
…
Kết quả nàng ta và Vương Võ lăn lên cùng một giường.
Không chỉ khiến tổ mẫu tức đến suýt c.h.ế.t mà chính Vương phu nhân cũng tức đến phát bệnh.
Nam Cẩm làm nữ nhi bà thì được nhưng làm con dâu thì tuyệt đối không thể.
Thân phận tái giá.
Danh tiếng bết bát.
Không có nhà ngoại.
Loại người như vậy sao xứng làm con dâu của bà?
Nhưng Nam Cẩm không phải kẻ dễ đối phó.
Một ngày ba trận náo loạn.
Từ sáng đến tối không ngừng.
Tổ mẫu và hai muội muội đều không được yên ổn.
Ta dứt khoát.
Đón họ về vương phủ ở.
Còn ba người kia muốn náo thế nào thì tùy họ.
Sau đó Nam Cẩm được như ý mà gả cho Vương Võ.
Nhưng lại sinh ra một đứa con ngốc…
Ta và Trần Sinh là do tiên đế ban hôn.
Hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Quốc tang ba năm.
Bệ hạ sợ sinh biến.
Cho nên để chúng ta thành thân ngay trong thời gian chịu tang.
Đối với một người từng được tiên đế xem trọng chỉ cách ngai vàng một bước…
Bệ hạ chỉ có cách đặt hắn ngay trước mắt thì mới yên tâm.
Hơn nữa để thể hiện sự rộng lượng và nhân từ bệ hạ còn cho phép hắn vào triều tham chính.
Ta là Bích Giang Vương.
Hắn…
Chính là Bích Giang Vương phu.
Hắn đương nhiên không cam lòng.
Ban ngày ở trên triều hắn cùng bệ hạ và cùng ta cãi nhau.
Phản đối đủ loại tân chính chúng ta đề xuất.
Ban đêm lại giày vò ta trên giường.
Buồn cười nhất là chỉ có trâu bị mệt c.h.ế.t chứ ta chưa từng nghe có ruộng bị cày hỏng.
Mấy hiệp qua lại hắn đã không chịu nổi.
Ta cầm roi quất hắn:
"Đứng dậy!"
"Không phải muốn giày vò ta sao?"
Hắn nằm sấp trên giường thở hổn hển:
"Lần sau… tái chiến."
Hừ.
Muốn đấu với ta?
Triệu Tam và La Ngũ thì dưới sự tiến cử của ta.
Một người trở thành sử quan bên cạnh bệ hạ một người vào Hàn Lâm viện.
Triệu Tam bản tính khó sửa lén hỏi ta:
"…công phu thế nào?"
Ta đáp:
"Nếu không yêu cầu một đêm bảy lần…"
"Thì tạm ổn."
Triệu Tam lộ vẻ kinh hãi.
La Ngũ đỏ mặt mắng chúng ta không đứng đắn.
Hai năm sau ta sinh một nữ nhi.
Bệ hạ lập nàng làm trữ quân đích thân mang theo dạy dỗ.
Từ đó Trần Sinh cũng dần dần thay đổi.
Hắn không còn đối đầu với chúng ta nữa.
Mỗi ngày như uống m.á.u gà, bệ hạ chỉ đâu hắn đ.á.n.h đó.
Ngày ngày ở triều hắn cãi nhau đến đỏ mặt với đám lão cổ hủ.
Kiên quyết ủng hộ mọi tân chính của bệ hạ.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật ra hắn cũng có phe ủng hộ.
Hai năm trước đám lão cổ hủ đều lấy hắn làm đầu.
Rồi hắn đột nhiên phản bội bọn họ còn tưởng là kế mới.
Ngây ngốc theo hắn vài lần.
Đến khi thấy hắn làm thật.
Thì mới phản ứng lại.
Nhờ hắn mà các tân chính lần lượt được thi hành:
Nữ t.ử đã có quyền thừa kế ngang nam t.ử.
Nữ t.ử đã có thể tự mình lập hộ.
Nữ t.ử đã có thể cùng nam t.ử tham gia khoa cử.
Hắn thậm chí còn đề xuất.
Bắt đầu từ vùng biên.
Thực hiện chế độ phân ruộng mới.
Dựa theo số lượng nữ t.ử trong nhà để phân chia ruộng đất.
Biên cảnh chiến loạn quanh năm vốn dĩ nữ nhiều nam ít.
Chính sách mới vừa ban ra liền có rất nhiều binh lính vì không sống nổi ở quê liền trực tiếp lập gia đình, an cư tại đây.
Dân số tăng mạnh.
Thành thị cũng phồn vinh hơn hẳn.
Trong các thành biên thực thi tốt nhất chính là Mạc Châu.
Phải…
Chính là nơi nhà Lục Mạc bị lưu đày.
Người Lục gia c.h.ế.t dọc đường gần hết.
Cuối cùng chỉ còn lại mình Lục Mạc.
Hắn khi còn là công t.ử phú gia thì chỉ biết ăn chơi không có chí tiến thủ.
Một khi gia tộc tan nát.
Ngược lại khơi dậy huyết tính.
Rất nhanh hắn lập công chuộc tội được đề bạt làm…
…sư gia của tri phủ Mạc Châu.
Trong việc thi hành chế độ phân ruộng mới.
Hắn góp công rất lớn.
Tri phủ Mạc Châu viết tấu chương khen ngợi hắn trình lên bệ hạ.
Bệ hạ hỏi ý ta.
Ta nói:
"Cho hắn một chức quan nhỏ cũng được."
Đêm đó.
Trần Sinh lén ôm ta mà khóc.
Nói là khóc nhưng thực ra một giọt nước mắt cũng không có.
Chỉ toàn gào khan còn cố ý gào bên tai ta.
Ta bị hắn làm ồn đến tỉnh.
Trừng mắt nhìn hắn:
"Ngươi làm ồn đủ chưa?"
"Chưa!"
Hắn còn nổi cáu.
Trừng mắt nhìn lại ta.
Một lúc sau…
Hắn đột nhiên hỏi:
"Lần đó trên núi."
"Nếu là thích khách thật."
"Ngươi sẽ buông tay đúng không?"
Những năm này.
Chúng ta chưa từng nhắc lại chuyện đó.
Nhiều chuyện đều được ngầm hiểu trong lòng.
Ta nói:
"Không."
Hắn:
"Ta không tin."
"Thật."
Ta nâng mặt hắn…
Nhẹ giọng:
"Có những chuyện ta có thể lừa ngươi."
"Nhưng có một chuyện…"
"Ta chưa từng lừa."
"Trần Sinh…"
"Từ năm mười hai tuổi gặp ngươi."
"Ta đã yêu ngươi từ cái nhìn đầu tiên."
Hắn vẫn lắc đầu.
"Ta không tin."
Nhưng vẻ mặt lúc này đã dịu lại.
Ánh mắt trở nên mềm mại.
Khóe môi cong lên không kìm xuống được.
Ta hôn lên khóe môi hắn:
"Thật đấy."
Hắn kéo ta vào lòng hôn lại.
Rời hắn kKề bên tai ta nghiến răng nói:
"Ta!"
"Không!"
"Tin!"
Toàn văn hoàn.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com