“Cho nên, thực ra cha căn bản chưa từng yêu bà ấy đúng không?
“Cho dù bà ấy đã sinh cho cha một đứa con, cha cũng chưa từng có chút tình cảm nào với bà ấy, miệng cha không nói, nhưng trong lòng lại luôn chê bai bà ấy, đúng không?"
“Không phải.
“Không phải như thế, là bà ấy luôn không thoát ra được, đắm chìm trong nỗi đau quá khứ, không chịu nhìn về phía trước.
“Bà ấy luôn muốn báo thù, chỉ muốn báo thù, nhưng cha chỉ là một người bình thường, cha không làm được việc báo thù cho bà ấy, cha không g/iết được Da Luật Tông.
“Cha thừa nhận, cha là một kẻ hèn nhát, nhưng cha không cho rằng mình có lỗi.
Cha sợ bà ấy tưởng cha chê bai bà ấy, chê bai Dư Hòa, cha từ nhỏ đã coi Dư Hòa như con gái ruột, ngay cả khi con mới là con gái ruột của cha, nhưng có món gì ngon, cha vẫn sẽ đưa cho nó trước.
“Sau khi các con lớn lên, cha thậm chí còn nghĩ, bổng lộc của cha không cao, vậy thì để con gả đi, chỉ cần Dư Hòa bằng lòng, cha có thể nuôi nó mãi, nếu không yêu mẹ con, cha cần gì phải đối xử với Dư Hòa đến mức độ này?"
Cha đỏ hoe mắt, thân hình mập mạp ngồi trên ghế, bất lực che mặt.
“Nhưng trên đời này không phải có thù thì nhất định sẽ báo được.
Lúc thực lực chênh lệch quá lớn, báo thù chẳng khác gì nộp mạng.
“Cha ch/ết không sao, nhưng cha ch/ết rồi, các con tính sao đây?
Mẹ con có thể phủi tay ra đi, nếu cha phủi tay, hai đứa trẻ các con sống sao nổi?"
Ta bước tới vỗ vỗ lưng cha, ngồi bên cạnh dựa vào người ông.
“Cha, con không trách cha, cha không có lỗi, đây là cuộc đời của chính cha, bất kỳ lựa chọn nào của cha chỉ cần cha thấy thích, thì không ai có quyền chỉ trích cha cả.
“Nghe thấy cha chưa từng chê bai bà ấy, con rất vui, nếu bà ấy nghe thấy câu này, nhất định cũng sẽ rất vui, lúc bà ấy mất, cha hỏi con bà ấy có nói gì không.
“Lúc đó, con thấy cha không một chút đau buồn, nên đã đ.á.n.h cược không nói cho cha biết."
Cha ngẩng đầu:
“Bà ấy...
đã nói... gì?"
“Mẹ nói, bà ấy từng yêu một người, người đó khiến bà ấy cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, nhưng họ không thể đi tiếp cùng nhau, ngược lại sau khi chịu đủ mọi cực khổ đã gặp được cha, mẹ nói, bà ấy đã không còn nhớ cảm giác rung động là gì, nhưng những ngày ở bên cha, bà ấy thấy rất bình yên, bà ấy thực ra muốn cùng cha sống tốt trọn đời, nhưng cơ thể không cho phép."
Cha ta che mặt khóc rống lên, ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sẩm tối, không đi nữa thì không kịp mất.
Nhân lúc cha ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, ta lôi một cái tay nải nhỏ từ dưới gầm giường ra, đeo lên lưng, thay một đôi giày có dán hai lớp đế keo, dậm dậm chân, thấy khá thoải mái.
“Con đi đâu thế?"
Cha ta hết khóc, không thể tin nổi nhìn ta.
Mấy ngày nay, ta cũng gia cố lại chiếc roi của mình, lần này quấn quanh eo, giống như thắt lưng vậy, vô cùng thuận tiện.
“Cha, vừa nãy đã nói rồi, cuộc đời của mỗi người, mỗi người tự mình lựa chọn.
“Con biết cha là vì tốt cho con, nhưng con đã hứa với mẹ là sẽ báo thù cho bà ấy, bà ấy sinh con ra một lần, con chưa từng làm gì cho bà ấy, bây giờ làm chút gì đó cho bà ấy, con mới có thể an lòng.
“Giang Dư Hòa chẳng được tích sự gì lớn, cha cứ tiếp tục nuôi tỷ ấy cho tốt đi, tỷ ấy thích làm đẹp tiêu nhiều tiền, cha lại không có bản lĩnh gì, ráng mà để dành tiền đi, kẻo sau này cha đi rồi, tỷ ấy phải ch/ết đói ngoài đường."
Ta đẩy cửa sổ ra, định nhảy ra ngoài, thì bị cha túm lại.
“Con nói thật với cha đi, con là vì báo thù cho mẹ hay là vì đi cứu Chu Đình Án?"
“Có gì khác biệt sao?
Con đi cứu Chu Đình Án, sau đó cùng nhau g/iết cha con Da Luật Tông, chẳng phải là tiện tay làm luôn sao?"
“Thế tất nhiên là không giống rồi, con g/iết Da Luật Tông, Hoàng thượng hưng lẽ còn có thể nhắm mắt làm ngơ, nhưng nếu con cứu được Chu Đình Án, nhà chúng ta sẽ bị tru di cửu tộc đấy."
Ta vỗ vai cha:
“Nói gì thế cha, Hoàng thượng Hoàng iếc gì chứ, đợi con cứu được Chu Đình Án ra, hắn sẽ là Hoàng đế, cha sẽ là Quốc trượng, ai dám tru di cửu tộc cha?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cha cứ đợi mà hưởng phúc đi, đừng nói nhảm nữa, con phải nhanh chân đi đây, kẻo Hoàng thượng đến bao vây Vương phủ mất."
Không đợi cha mở miệng, ta đạp lên vai ông một cái rồi nhảy vọt ra khỏi viện.
21
Ta cưỡi khoái mã quen đường quen lối chạy đến Lũng Nam, gặm bánh bao ngồi xổm ở góc tường quan sát Lũng Nam Vương phủ thì gặp Tiểu Thất đang nằm trong ổ ăn xin giả làm hành khất.
“Ê!
Cô chẳng phải là vị đó sao!"
Tiểu Thất thấy ta rất vui mừng, tiện tay quẹt một đống tro lên mặt ta.
Làm ta tức đến mức không ăn nổi cơm.
“Cho tôi một lý do."
Tiểu Thất ghé sát lại nhỏ giọng nói:
“Chúng ta chẳng phải đang giả làm ăn xin sao, như vậy mới không dễ bị phát hiện."
“Tôi ngồi xổm ở đây suốt cả buổi sáng rồi, lính tuần tra đi ngang qua mắt tôi mấy vòng cũng chẳng ai thèm để ý đến tôi, anh mù hả?"
Tiểu Thất đ.á.n.h giá ta một lượt từ trên xuống dưới.
“Ồ, cũng đúng ha, cô là nữ, căn bản chẳng ai biết cô cả."
Ta tức đến mức c.ắ.n mạnh một miếng bánh bao:
“Hắn ch/ết chưa?"
“Ai?"
Ta trừng mắt nhìn Tiểu Thất, Tiểu Thất vẻ mặt ngơ ngác, sau đó vỗ đùi một cái.
“Ồ, cô nói Vương gia à, tôi chẳng phải đang thám thính sao, vẫn chưa thám thính ra đâu."
Ta phủi m/ông đứng dậy, mấy cái đồ phế vật này, chẳng được tích sự gì.
“Ê ê, cô đi đâu thế?"
“Bay vào trong xem thử."
22
Ta bám tường leo vào Lũng Nam Hầu phủ.
Trong viện lính canh không ít, nhưng tác dụng chẳng bao nhiêu.
Ta đi vòng quanh viện tìm một vòng, vẫn chẳng ai phát hiện ra ta.
Thế này đây, tìm được thư phòng của Da Luật Tông rồi.
“Mẹ kiếp, lão t.ử đường đường là bàn giao thị vệ, thế mà bị mấy cái thứ ch.ó ch/ết kia đồn thành tạo phản.
Lão t.ử oan ức quá mà, lão t.ử mắc mớ gì phải tạo phản chứ?
Em gái lão t.ử là Thái hậu, lão t.ử là chư hầu, cả ngày ăn ngon mặc đẹp, lý do lão t.ử tạo phản là gì?"
“Hầu gia đừng giận, chuyện này chắc chắn là do kẻ khác dùng mưu kế ly gián."
“Ngươi nói đúng, chính là ly gián, chắc chắn là do cái thằng nhãi Chu Đình Án kia làm, tiểu Hoàng đế mấy năm nay toàn nghe lời hắn, ngoài hắn ra không ai xúi giục cả.
Cứ như trong yến tiệc cung đình ấy, lão t.ử đã chiều theo ý hắn rồi, sao hắn lại hẹp hòi thế chứ, còn thù dai, nhổ."
“Vậy Hầu gia định thế nào bây giờ?"
“Còn có thể thế nào nữa, người của chúng ta bị thằng nhãi Chu Đình Án kia g/iết hại mất gần một nửa, lão t.ử đã viết thư cho Hoàng thượng, cam đoan trong vòng mười năm tuyệt không vào kinh, chỉ cần Thái hậu nương nương không sao, bà ta chắc chắn có thể bảo vệ chúng ta."