Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 300: Phí Nguyệt và Lam Thiên gặp mặt



Cánh môi Ngôn Dận khẽ run, ông nhắm mắt lại, đau lòng lắc đầu.

Chỉ mới ở chung mấy ngày, ông đã nhìn ra Bắc Minh Thần yêu Tiểu Khê sâu đậm. Nếu như Tiểu Khê c.h.ế.t rồi, có lẽ Bắc Minh Thần sẽ giết cả thành, báo thù cho Tiểu Khê rồi đi theo nàng.

Phật Tịch cười rồi đứng lên, sự bình tĩnh ban nãy biến mất hầu như không còn, thay vào đó là vẻ cà lơ phất phơ. Chỉ thấy nàng ngước cổ nhìn ra ngoài điện: "Trời sắp âm u, sao Bắc Minh Thần còn chưa trở lại? Đúng là thả ra giống như ngựa hoang mất cương, còn không biết trở về sớm."

Ngôn Dận mở to mắt nhìn Phật Tịch bình tĩnh giống như không có việc gì, trong ánh mắt ông đầy vẻ hối hận vào ảo não. Bây giờ ông chỉ muốn đền bù cho Tiểu Khê, nhưng ông lại không biết phải đền bù thế nào.

Phật Tịch cười vô cùng tự nhiên, giống như người vừa nói những lời kia không phải mình. Nàng ngồi xuống ghế lần nữa, nâng chung trà lên nhấp nước trà.

"Đúng rồi, cao nhân đắc đạo mà ngài mới nhắc đến có phải là người xem bói cho Bắc Minh Thần không?"

Ngôn Dận biết Phật Tịch muốn chuyển chủ đề, rất thức thời thu hồi vẻ áy náy, suy nghĩ rồi nói: "Đúng thế, ông ấy là người giúp Bắc Minh Thần đoán mệnh, làm mối cho con và Bắc Minh Thần."

Phật Tịch như có điều suy nghĩ gật đầu, bây giờ nàng cảm thấy rất tò mò về cao nhân đắc đạo kia. Có lẽ khi nàng rơi xuống vách núi, chính cao nhân đắc đạo kia đã cứu nàng?

Nếu không phải thế thì sao nàng bình an vô sự nằm trên đường nhỏ bằng phẳng.

Chẳng lẽ khi ở trong chùa, Phật Tịch đã làm rất nhiều việc thiện nên cao nhân đắc đạo kia biết được, ông ấy vô cùng hài lòng nên bảo vệ Phật Tịch?

Phật Tịch càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý, nàng im lặng suy nghĩ, trong điện cũng trở nên yên tĩnh.

Đến khi giọng nói bẩm báo của thái giám vang lên: "Bẩm báo Hoàng thượng, Thần Vương điện hạ đã vào thành, khoảng một nén hương nữa sẽ đến hoàng cung."

Phật Tịch vội đứng lên, cất bước đi ra ngoài điện.

Ngôn Dận cũng đứng lên, nhìn bóng lưng Phật Tịch mà hô: "Tiểu Khê, con chậm một chút, chậm một chút..."

"Được." Phật Tịch đáp lời nhưng bước đi không chậm lại.

Nói đùa, bây giờ nàng chỉ muốn bay đến bên cạnh Bắc Minh Thần, bảo nàng chậm lại là chuyện không thể nào.

Trong lòng Bắc Minh Thần rất lo lắng, hắn muốn cưỡi ngựa chạy nhanh đến hoàng cung, nhưng trên đường quá nhiều người khiến hắn buộc phải đi chậm lại.

Mãi mới đến lúc ít người, Bắc Minh Thần giơ roi giục ngựa, con ngựa điên cuồng chạy ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đột nhiên ở đường hẻm phía trước có một nữ tử mặc quần áo hoa lệ vọt chạy ra. Nàng ta lao vụt đến chỗ con ngựa rồi sợ choáng váng, sau đó ngẩn người tại chỗ không nhúc nhích.

Con ngựa giơ hai chân trước lên, sau khi rơi xuống sẽ giẫm lên người nàng ta.

Con ngươi của Bắc Minh Thần co rút lại, ghìm dây cương khiến thân thể ngửa ra sau, vào lúc nguy cấp vội thay đổi phương hướng.

Nhưng khoảng cách quá gần, móng trước của con ngựa vẫn chạm vào nữ tử kia, chỉ thấy nữ tử kia bay ra ngoài như mũi tên.

Sau khi con ngựa kia chạm đất, nàng ta cũng rơi xuống đất, sau đó phun một ngụm máu tươi.

Bắc Minh Thần nhìn lướt qua, lớn tiếng quát: "Linh Tiêu..."

Linh Tiêu đang kinh ngạc đến mức ngẩn người, nghe giọng nói không hề có cảm xúc của Bắc Minh Thần vang lên, y giục ngựa đi lên, dừng bên cạnh Bắc Minh Thần, cung kính nói: "Vương gia..."

Bắc Minh Thần nhìn phía trước: "Đưa nàng ta đến y quán." Nói xong cưỡi ngựa rời đi.

Linh Tiêu gật đầu, tung người đi xuống ngựa chạy đến cạnh nữ nhân kia: "Vị tiểu thư này, ta dẫn tiểu thư đến y quán."

Nữ t.ử kia cúi đầu xuống, nghe tiếng ngựa rời đi, cắn chặt răng.

Chết tiệt, sao việc này không giống như người kia nói. Nàng ta đã xem thoại bản, lúc này chẳng phải Bắc Minh Thần nên xuống ngựa, lo lắng hỏi thăm một phen. Khi đó nàng ta sẽ vờ đáng thương, Bắc Minh Thần sẽ ôm nàng ta đến y quán.

Chứ không phải để thị vệ đưa nàng ta đến y quán, còn mình đi trước.

Linh Tiêu thấy nữ nhân kia không nói gì, tưởng rằng bị đụng nặng không nghe thấy gì nữa nên cất lớn giọng nói: "Vị tiểu thư này, ta đưa tiểu thư đi y quán nhé."

Lúc này nữ tử kia mới ngẩng đầu lên, nước mắt chảy ào ào, nhìn vô cùng đáng thương: "Không làm phiền ngài, là ta đi đường không chú ý, ta bị đụng cũng là lỗi của mình, sao không biết xấu hổ làm phiền ngài."

Linh Tiêu nghe vậy gật đầu, không ngờ nữ tử này lại hiểu chuyện như thế. Y vẫn luôn đi theo sau vương gia, y nhìn thấy nữ tử này bị mù rồi, vậy mà vọt ra, y còn tưởng rằng lừa đảo cố ý bị đụng.

Song, thấy thái độ của nàng ta không tệ, Linh Tiêu cảm thấy vứt bỏ nàng ta ngoài đường một mình không hay lắm, nên hỏi: "Vậy tiểu thư muốn về nhà không? Có muốn ta thuê xe ngựa đưa về không?"

Nữ t.ử kia ngây ngẩn cả người, nàng nàng nàng... Nàng chỉ thuận tiện nói mà thôi. Đáng tiệt, sao người An Chuẩn quốc đều như vậy. Nàng đẹp như vậy, sao những nam nhân này như bị mù mà không thấy?