Giản Triều bị nghẹn lời, há miệng hơn nửa ngày nhưng sửng sốt không nói được câu nào.
Khóe môi Bắc Minh Vũ cong lên ý cười, y muốn biết sao đại ca lại thích đại tẩu.
Giản Triều nghĩ rằng Bắc Minh Vũ đang cười nhạo mình, dời mắt nhìn lại, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Nhị ca, ca hư rồi đó, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, cuối cùng ca sẽ trở thành người mình ghét nhất thôi."
Phật Tịch nghe vậy nhíu mày, đưa tay che miệng khẽ nói với Bắc Minh Vũ một câu.
Bắc Minh Vũ nghe xong cong môi nở nụ cười.
Giản Triều thấy vậy nhíu mày, sao y có dự cảm xấu. Quả nhiên một giây sau Bắc Minh Vũ lại cất tiếng chế giễu.
"Cảm ơn, ta ghét nhất là người có tiền và tuấn tú."
Giản Triều mím môi gật đầu, hồi lâu sau mới nói hai chữ: "Hay lắm!"
Phật Tịch và Bắc Minh Vũ nhìn nhau, sau đó phá lên cười ha ha.
Giản Triều cầm quạt, cạn lời nhìn hai người đang cười nghiêng ngả kia.
"Cười xấu xí thế kia."
Phật Tịch nghe vậy ngưng cười, cũng không tức giận, trái lại nhìn Giản Triều với vẻ hứng thú: "Cho dù ta xấu cũng cưới được một phu quân đẹp trai, đệ có không?"
Giản Triều nghe xong không vui, khép quạt lại nắm trong tay, thân thể hơi nghiêng về phía trước: "Ai nói đệ không có, đệ nói cho tẩu biết, ở Bách Thanh quốc có rất nhiều người ái mộ đệ."
Phật Tịch "Ồ" một tiếng. hồi lâu sau mới nói: "Đệ có chắc những người kia thích đệ không?"
Giản Triều không suy nghĩ, nói thẳng: "Đương nhiên rồi, bổn hoàng tử vốn ngọc thụ lâm phong..."
Phật Tịch vỗ cánh tay của Bắc Minh Vũ mấy lần, cười ha ha, ngắt lời Giản Triều: "Ta biết một người không thích tiền của đệ, không thích nhan sắc của đệ. Đương nhiên nàng cũng không thích đệ."
Bắc Minh Vũ nghiến răng, cố để mình ổn định thân thể, đại tẩu ra tay ác thật!
Giản Triều nghe xong giơ quạt chỉ Phật Tịch: "Tẩu, tẩu, tẩu..."
Bắc Minh Vũ lạnh lùng nhìn sang, xoay bàn tay vung trường kiếm hất quạt ra.
Giản Triều vội cất quạt đi, nhìn hai người đang khiêu khích trước mặt, giận dữ nói: "Hai người quá đáng lắm, chỉ biết bắt nạt đệ."
Phật Tịch ra hiệu cho Bắc Minh Vũ đừng tức giận, sau đó nhìn Giản Triều khẽ ho mấy tiếng.
"Đệ từng đi ra chiến trường chưa?"
Đột nhiên Phật Tịch hỏi vậy khiến Giản Triều không phản ứng kịp. Đầu tiên y sững sờ, sau đó gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phật Tịch nói tiếp: "Vậy ta hỏi đệ, nếu như đệ bị vây khốn trong thành, chỉ còn một vạn binh sĩ và bình dân bách tính ở trong thành. Mà quân địch có hai mươi vạn đại quân đang tấn công, lúc đó đệ nên làm gì?"
Giản Triều nghe vậy sắc mặt trở nên nghiêm túc, cúi đầu suy tư.
Bắc Minh Vũ cũng suy tư.
Hồi lâu sau, Giản Triều ngẩng đầu lên, giọng điệu lĩnh giáo: "Không biết tẩu tẩu thấy sao?"
Bắc Minh Vũ cũng ngước mắt nhìn lại, y không biết đại tẩu sẽ giải quyết thế nào. Y nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra cách. Chắc chắn không giữ được tòa thành kia, vậy chắc chắn bách tính trong thành cũng không có ai sống sót.
Phật Tịch cố nín cười: "Nếu là ta, ta sẽ..." Phật Tịch tỏ vẻ thần bí nhìn qua hai người, con mắt híp lại thành một đường thẳng.
"Ta sẽ khuyên bảo Nhị hoàng tử, để Nhị hoàng t.ử treo cổ ở cửa thành. Dựa vào mạng của một mình Nhị hoàng t.ử bảo vệ mạng của bách tính trong thành và một vạn binh sĩ bình yên vô sự."
"Đệ... Tẩu..."
Suýt chút nữa Phật Tịch không thở nổi, chỉ thấy y cắn chặt môi, thở dốc.
Tay của Bắc Minh Vũ đặt lên chuôi kiếm, chờ Giản Triều vừa hành động thì y sẽ tấn công.
Giản Triều nhìn thấy, nhắm mắt ổn định lại cảm xúc, lại mở mắt ra mỉm cười nhìn hai người gật đầu.
Được rồi, y nhịn.
Ai bảo y không nói lại Phật Tịch, không đánh lại Bắc Minh Vũ.
Bắc Minh Vũ thấy thế cúi đầu xuống, thân thể khẽ run lên. Nếu không phải nghe thấy tiếng y cười trộm, Phật Tịch còn nghĩ rằng y đang khóc.
"Tâm trạng tốt hơn chưa?"
Bắc Minh Vũ nghe giọng của Phật Tịch chợt ngẩng đầu lên, trên mặt còn nở nụ cười, khẽ vâng.
Giản Triều liếc mắt, tiếp tục phe phẩy quạt: "Ngộ nhỡ đệ... Nhị hoàng t.ử treo cổ, quân địch vẫn không buông tha cho dân chúng trong thành thì làm sao?"
Phật Tịch nghe vậy nhìn sang, tỏ vẻ ghét bỏ: "Đã nói là đệ ngốc rồi, thật sự treo cổ ở cửa thành à? Quân địch đã đánh đến dưới thành rồi, chỉ muốn mạng của một mình Nhị hoàng t.ử kia thôi sao?"
Giản Triều cạn lời, nhưng y muốn biết cách giải quyết, nên nhìn Phật Tịch khó hiểu hỏi: "Đã như vậy phải làm thế nào?"
Phật Tịch giơ tay lên rất hùng hồn, nhiệt huyết sôi trào nói: "Lao ra liều mạng luôn. Dù sao cũng phải chết, không đến cuối cùng sao biết không có kì tích xảy ra?"
Giản Triều và Bắc Minh Vũ dường như đã hiểu, lại như không hiểu.
Phật Tịch nhìn qua hai người đang khó hiểu, đưa tay che bụng, nghiêng đầu nhìn thoáng qua bên ngoài xe ngựa.
"Gần đây có gì ngon để ăn không?"