Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 270: Giản Triều bị thương



Hoàng thượng rất kinh ngạc nhưng không biểu hiện ra mặt, đáy mắt hiện lên sát ý, liếc mắt nhìn lén ra ngoài phòng, cũng may bên ngoài đều là người của ông ta.

"Thần Nhi, dù sao chúng ta cũng là thúc cháu, vì sao ngươi lại nói ra những lời này?"

Bắc Minh Thần nở nụ cười, y nhìn thấy hành động của Hoàng thượng, chợt kéo mặt nạ da người xuống cầm trong tay: "Hoàng thượng nhìn rõ đi, bổn hoàng tử không phải Thần Nhi của ngài."

Hoàng thượng mở to mắt, nhìn mỗi hành động của Giản Triều ở trước mặt, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi. Sau khi nghĩ về những chuyện đã xảy ra, ông ta mới phát hiện Bắc Minh Thần đã biết kế hoạch tối nay của bọn họ từ lâu.

Ông ta híp mắt, nhìn về phía trong phòng hô lên: "Người đâu..."

Giản Triều cảm thấy không ổn, lấn người tiến lên, tập trung nội lực xoay quạt một vòng trong lòng bàn tay, sau đó ném thẳng về phía Hoàng thượng.

Hoàng thượng hô xong mới phát hiện không ổn, vội xoay người tránh khỏi sự tấn công của cây quạt kia.

Cây quạt lướt một vòng quay về tay Giản Triều, Giản Triều chưa hành động, cửa chính đã mở ra, rất nhiều thị vệ che mặt xông vào.

Bọn thị vệ chia nhau vào phòng vây quanh Giản Triều, sau đó rút đao chỉ về phía y chuẩn bị tấn công. Chỉ chờ Hoàng thượng ra lệnh một tiếng thì bọn họ sẽ tấn công.

Giản Triều cầm quạt trong tay, cũng đã chuẩn bị sẽ tấn công bất cứ lúc nào.

"Bổn hoàng tử chính là Nhị hoàng tử của Bách Thanh quốc, Hoàng thượng muốn gây nên chiến loạn giữa hai nước à?"

Hoàng thượng nghe vậy không những không sợ còn cười ha ha, cười rất ghê tởm: "Nhị hoàng tử? Chỉ là một Nhị hoàng tử tính là cái thá gì? Dù sao cũng chỉ là con chốt thí mà thôi, lăn lộn với Bắc Minh Thần mấy năm đã không biết trời cao đất rộng, còn tỏ vẻ oai phòng gì ở trước mặt trẫm!"

Giản Triều nhìn chằm chằm Hoàng thượng, ánh mắt sắc bén lại cảnh giác.

"Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng, Hoàng thượng đừng xem thường bất kỳ ai, hươu c.h.ế.t vào tay ai không biết được."

Hoàng thượng không muốn nói nhảm với Giản Triều, ông ta lùi lại một bước, vung bàn tay lên hét lớn một tiếng: "Để lại người sống."

Bọn thị vệ đáp lời tiến lên, trong phút chốc, trong phòng kiếm bay tán loạn, ánh sáng sắc bén.

Giản Triều thấy thế không cam lòng yếu thế, con ngươi dần biến thành màu đỏ sẫm, trong mắt tràn ngập sát khí. Y xoay tay lắc cây quạt, ép mấy thị vệ ở phía trước lui lại mấy bước.

Ngay sau đó, lòng bàn tay ngưng tụ nội lực, luồng khí dâng lên trong lòng bàn tay rót vào quạt, y vung quạt quét sạch xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ trong chớp mắt, mấy thị vệ xông lên trước bị quạt quẹt qua cổ, toàn bộ ngã trên mặt đất, mất mạng.

Thị vệ còn lại thấy thế, trong phút chốc không dám xông lên phía trước, ai cũng giơ đao, vẻ mặt đề phòng nhìn Giản Triều.

Hoàng thượng nhìn đám thị vệ không dám tiến lên, trong lòng tức giận. Ông ta đang muốn mở miệng hét lớn vài tiếng, đột nhiên thấy Giản Triều lắc cây quạt trong tay một cái, ngân châm bay về phía ông ta.

Hoàng thượng vội trốn sang bên cạnh, thuận tay kéo hai tên thị vệ cách ông ta gần nhất để giúp ông ta chắn ngân châm kia.

Chỉ nghe thấy tiếng ngân châm đ.â.m vào thịt, Hoàng thượng thả tay xuống. Hai tên thị vệ mất sức ngã xuống đất bỏ mình.

Giản Triều thấy thế tiếp tục tập trung nội lực, dồn nội lực vào quạt đánh về phía ngực Hoàng thượng.

Hoàng thượng không ngờ chiêu nào của Giản Triều cũng trí mạng, không kịp hồi sức đã lăn một vòng qua bên cạnh. Mặc dù không thoải mái nhưng cũng tránh thoát lần tấn công này.

Giản Triều không ngờ mình không thể tiêu diệt được một kẻ chỉ biết sống an nhàn sung sướng, sắc mặt trở nên khó coi, động tác trên tay càng nhanh hơn. Y không biết khi nào Bắc Minh Thần đến, nhưng chuyện đã đến nước này, nếu y không tàn nhẫn thì người chết sẽ là mình.

Sau khi Hoàng thượng lăn một vòng vội bước nhanh đến sau lưng đám thị vệ, gương mặt âm trầm, ánh mắt nhìn chằm chằm Giản Triều.

Thị vệ ở phía sau nhìn ra ý đồ của Hoàng thượng, vội nhào lên bảo vệ ông ta, cảnh giác nhìn chăm chú Giản Triều.

Vẻ mặt Giản Triều nghiêm túc, không dám thả lỏng. Khi nhìn thấy thị vệ đánh về phía mình, y bay lên tấn công thị vệ đứng đầu, sau khi chạm đất chậm rãi lùi bước.

Trong lúc này, nội lực của y liên tục vận chuyển, tay siết chặt cán quạt, chỉ đợi thời điểm thích hợp thì tấn công.

Bọn thị vệ bao vây Giản Triều, giơ kiếm lên nhanh chóng đ.â.m về phía y, tư thế kia chuẩn bị đ.â.m một đòn mất mạng.

Giản Triều cảm nhận được kiếm đ.â.m về phía mình, y dừng bước lại, thân thể nhanh chóng xoay tròn. Đột nhiên đùi phải đá ra, đá lên ngựa một thị vệ, sau đó xoay người đá chân, trước sau cùng tấn công.

Mấy tên thị vệ bị y đá bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.

Giản Triều đứng vững không lâu, quơ quạt tiếp tục đánh về phía trước, thân thể nhanh nhẹn nhanh như sấm chớp.

Những thị vệ còn lại muốn đánh tiếp nhưng không phải là đối thủ, bị đánh liên tục lùi lại.