Hai người đứng đối mặt với nhau như thế, trên mặt nở nụ cười lịch sự nhưng không ai cất bước đi lên.
Dưới bóng đêm, Bắc Minh Thần híp mắt lại, đi lên mấy bước, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Tịch Nhi?"
Phật Tịch nhìn Bắc Minh Thần đang bước gần đến nàng hơn, khóe môi cong lên nụ cười, hé miệng không gọi tên Bắc Minh Thần mà gọi tên hắn trong lòng.
Bắc Minh Thần ngơ ngác, sắc mặt cứng đờ, nàng vừa mới nói gì sao? Sao y không nghe được?
Phật Tịch nói xong ngậm miệng lại, nhìn chằm chằm gương mặt Bắc Minh Thần, thấy rõ lông mi của y run lên.
Bây giờ có thể xác nhận Bắc Minh Thần này do người khác cải trang, nhưng bọn họ quá giống nhau, giống như vậy, giống như song sinh vậy.
Song sinh, chẳng lẽ là huynh đệ song sinh của hắn?
Bắc Minh Thần khẽ nhíu mày, chẳng phải bọn họ nói Bắc Minh Thần và vương phi rất ân ái à? Sao bây giờ nàng lại thế này? Nhìn thấy y mà không hề vui vẻ chút nào.
Phật Tịch khẽ chớp mắt, đáy mắt của nàng trở nên âm trầm. Nàng nhìn Bắc Minh Thần đang ở cách xa mình mấy bước, ung dung cười nói.
"Sao đột nhiên chàng trở về thế?"
Bắc Minh Thần chớp mắt, đi về phía Phật Tịch, giọng nói dịu dàng vang lên: "Tối nay, những kẻ kia không an phận, ta lo lắng cho nàng."
Trên mặt Phật Tịch hiện lên vẻ tàn nhẫn không dễ dàng phát hiện ra, lóe lên rồi biến mất.
"Giọng nói của chàng sao thế? Bị bệnh à?"
Bắc Minh Thần ngừng bước theo bản năng, khẽ ho mấy tiếng rồi nói: "Không sao..."
Giản Triều ở trong phòng thấy Phật Tịch vẫn đứng ở cửa, hơi kinh ngạc nhìn qua Lam Thiên.
Bình thường hai người luôn dính lấy nhau còn ôm hôn nồng nhiệt, bây giờ thế này khiến y cảm thấy bất ngờ.
"Sao vậy?"
Nói xong cất bước ra ngoài, sau đó ngừng lại bên cạnh Phật Tịch, hỏi tiếp: "Sao vậy?"
Phật Tịch quay đầu cười: "Bắc Minh Thần trở về."
Giản Triều sững sờ nhưng không nghĩ ra, không hỏi nữa mà tiếp tục đi lên phía trước, nói với Bắc Minh Thần ở cách đó không xa: "Không ngờ ca có bản lĩnh như vậy? Mau nói ta biết, nói xem ca né tránh những kẻ đuổi bắt kia thế nào, lại trở về không chút thương tổn gì?"
Bắc Minh Thần nhìn thấy Giản Triều đi đến cạnh mình, liếc mắt nhìn y: "Bổn vương tự có cách."
Giản Triều nghe thấy Bắc Minh Thần tự xưng bổn vương, ánh mắt khinh thường nhìn qua một phen, giọng điệu chế giễu: "Nhìn ra được mấy hôm nay ca bị đả kích rất lớn."
Nói xong, dùng quạt gõ bả vai của Bắc Minh Thần mấy lần, khẽ nói: "Đừng đắc chí, không thì ca sẽ chết rất thê thảm."
Bắc Minh Thần khẽ nhíu mày lại, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh, trong ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.
"Các ngươi lui ra đi, bổn vương muốn cùng Tịch Nhi nghỉ ngơi."
Giản Triều rụt quạt lại, nhìn Phật Tịch nhún nhún vai, sau đó cười lấy lòng, dùng quạt chỉ vào đầu mình, ra hiệu Thái hậu hoăng, có lẽ Bắc Minh Thần bị kích động, bảo Phật Tịch đừng quan tâm, hãy hiểu chuyện.
Phật Tịch không có phản ứng gì, đứng trong cổng yên tĩnh nhìn Bắc Minh Thần.
Giản Triều thấy Phật Tịch nhìn chằm chằm Bắc Minh Thần, mà Bắc Minh Thần cũng chăm chú nhìn nàng, y dùng quạt gõ đầu mình. Y lại bắt chó đi cày xen vào chuyện của người khác à. Phu thê người ta đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, y quản làm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lam Thiên, chúng ta đi thôi." Giản Triều vừa nói vừa đi ra, chờ Lam Thiên đi lên cùng mới quay người đi ra ngoài.
Phật Tịch nhìn bóng lưng hai người họ muốn rời khỏi Thần Tịch Viện, đột nhiên lên tiếng: "Giản Triều..."
Giản Triều ngừng bước lại nhìn qua: "Sao thế?"
Phật Tịch đi lên trước mấy bước, tùy ý nói: "Chẳng phải đệ nói Bắc Minh Thần trở về thì đệ sẽ đi về Bách Thanh quốc à, vậy bây giờ đệ có thể trở về trong đêm rồi."
Giản Triều sững sờ nhìn Phật Tịch, trong lòng đang suy tư lời nàng nói.
Phật Tịch quay người nói với Bắc Minh Thần: "Vương gia, chàng nhanh bảo quản gia đưa tiền cho y đi, sau đó bảo y rời đi ngay."
Mây đen trong mắt Bắc Minh Thần dần tan biến, chỉ nói một chữ: "Được..."
Y vừa nói xong chữ này, Phật Tịch đưa tay ôm ngực, nhìn Giản Triều đang đứng ở cửa với vẻ khiêu khích: "Đệ ở Thần Vương phủ phiền phức quá, mau cầm tiền rời đi đi."
Giản Triều nghe Bắc Minh Thần nói vậy, ánh mắt lạnh lùng quay người đối mặt với Phật Tịch, dùng quạt chỉ vào nàng, tức giận đến mức mũi như muốn phun lửa: "Nữ nhân này đúng là muốn ăn đòn mà, vậy mà dám bảo ta đi nhanh lên."
Nói xong, đột nhiên Giản Triều cất bước về phía trước ngồi lên nhuyễn tháp, thuận thế khẽ nghiêng ra sau: "Ta nói cho tẩu biết, hôm nay tiểu gia ta sẽ không đi."
Thái độ của Phật Tịch trở nên cứng rắn, giận dữ nói: "Giản Triều, ta khuyên đệ tốt nhất nên đi nhanh lên, không thì tất cả mọi người đừng mong tốt đẹp."
Ánh mắt Giản Triều sáng lên, nhảy xuống giường: "Dù sao ta cũng là hoàng tử, sao lại bị một nữ nhân như tẩu nhục mạ như vậy."
Phật Tịch hừ hừ hai tiếng: "Linh Tiêu, dắt lão hổ và Thiết Trụ qua đây cho ta."
Giờ phút này Linh Tiêu mờ mịt, chẳng phải quản gia đã đưa bạc cho Giản Nhị hoàng tử từ lâu rồi à? Vương gia quên sao?
Sau khi nghe Phật Tịch nói vậy mau chóng đi làm.
Bắc Minh Thần đưa tay muốn nắm tay Phật Tịch, lại bị nàng âm thầm nhích ra chõ khác.
Chỉ thấy Phật Tịch tỏ vẻ như không dạy dỗ Giản Triều một phen thề không bỏ qua: "Ta nói đệ biết, ta nhịn đệ từ lâu rồi, nếu không phải nể mặt nể mặt Bắc Minh Thần thì ta đã đánh đệ từ sớm."
Giản Triều quơ quạt ngăn giữa Bắc Minh Thần và Phật Tịch, chỉ thấy y lên án Phật Tịch: "Ta cũng nói cho tẩu biết, nếu không phải vì Bắc Minh Thần thì chỉ với tẩu đã hồn về Tây Thiên từ sớm rồi."
Bắc Minh Thần ở phía sau gương mặt trở nên âm trầm, giờ phút này trong lòng y rất khó chịu. Sao hai người này lại nói nhiều như vậy, nhưng y không dám bộc lộ ra, chỉ nhìn qua hai người đối diện xem bọn họ định làm gì.
Lam Thiên và Tòng Tâm đứng ở cửa Thần Tịch Viện, hai người ngơ ngác, trên đầu hiện nhiều dấu chấm hỏi. Bọn họ không biết vì sao Nhị hoàng tử lại cãi nhau với vương phi?
Chỉ thấy hai người cãi nhau ầm trời, ngươi một lời ta một câu, người xung quanh vô cùng sửng sốt.
Lam Thiên dần phát hiện sự khác ạ, Thần Vương yêu Thần Vương phi như thế, sao dễ dàng bỏ qua khi người khác mắng nàng ấy, vậy người này là ai?
Hồi lâu sau, Bắc Minh Thần nhíu đôi mắt sắc bén, âm thầm nhìn về phía hai người đang liên tục cãi vã, nghiêm giọng quát: "Đủ rồi, hơn nửa đêm rồi còn ầm ĩ cái gì?"
Một tiếng quát này khiến hai người ngừng cãi nhau, lại lén nhìn nhau, sau đó nghe tiếng Linh Tiêu vang lên.
"Vương phi, lão hổ và Thiết Trụ được dắt đến rồi."
Phật Tịch nghe tiếng nhìn sang, giờ phút này lão hổ đầy oai phong nhìn về phía trước. Thân hình của nó to lớn, ánh mắt sáng ngời có thần, trong mắt đầy sự khó chịu và tức giận khát máu. Chỉ vừa nhìn qua đã khiến người ta cảm thấy nó đáng sợ, làm người ta sợ hãi.
Mà Thiết Trụ ở bên cạnh lão hổ, mặc dù trên mặt chó có vẻ ngu ngốc nhưng cũng may đêm đen che phủ mấy phần, từ xa nhìn lại có thể dọa sợ một đứa trẻ.