Hành lang phía đông dẫn ra thư phòng, ta không giẫm một gót giày.
Ngay cả tiếng bước chân giáp sắt của đội tuần tra đi ngang qua ngoài cổng, ta cũng vội vàng nép sau bình phong.
Ta đứng sau tấm rèm lụa mỏng thêu hoa quế, nhìn ra khoảng sân vắng.
Đầu ngón tay ta vô thức chạm lên bờ môi, nơi cảm giác mềm mại, ấm áp của hai ngày trước như vẫn còn độ nóng.
"Bộp."
Ta giật mình, như bị điện giật mà hạ tay xuống, giấu vào trong ống tay áo rộng.
Mặt ta lại bắt đầu nóng bừng lên.
Tạ Nhã Thanh ta ba mươi tuổi chưa từng mất mặt như thế, lại đi trượt chân ngã vào cổ một nam nhân.
"Vương phi dạo này ít ra ngoài quá."
Tiểu Đào bưng khay trà đi vào, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự vui vẻ.
Nàng ta đặt chén trà xuống, khẽ ghé sát tai ta thì thầm:
"Mấy tỷ tỷ nội viện nói, Vương gia dạo này rất quan tâm Vương phi, hôm qua còn hỏi phòng ngài có thiếu than sưởi không."
Ngón tay ta siết c.h.ặ.t vạt áo thường phục, gân xanh nổi nhẹ.
Sự chột dạ dâng lên, ta quay mặt đi, vội vàng phủ nhận để che giấu sự hoảng loạn.
"Ai cần ông ấy quan tâm? Ta chỉ mong ông ấy cách xa ta một chút."
Giọng ta cứng ngắc, nghe như kẻ có tật giật mình.
Tiểu Đào khẽ mỉm cười, không nói thêm, nhưng ánh mắt rõ ràng không tin lời ta.
Ta c.ắ.n răng, lòng bàn tay dính đầy mồ hôi mỏng.
Tên Cơ Trường Phong vô sỉ kia, một câu hỏi thăm của hắn cũng làm ta đứng ngồi không yên.
"Cộc, cộc."
Tiếng gõ cửa khẩn khái từ bên ngoài vang lên.
Lâm quản gia đứng ngoài hiên, giọng nói khàn khàn đều đều truyền vào.
"Vương phi, Vương gia đang tiếp khách ở tiền sảnh, mời ngài mang cuộn sổ sách nội phủ năm ngoái qua đó."
Ta khựng bước, chén trà trên bàn khẽ nghiêng, nước suýt đổ ra ngoài.
Tiền sảnh.
Hắn đang tiếp đại thần, tại sao lại cần một Vương phi hợp đồng như ta dâng sổ sách.
Hắn cố ý.
Đây rõ ràng là một cái bẫy để ép ta phải lộ mặt sau hai ngày lẩn trốn.
Nhưng lệnh Vương gia đã ban, trước mặt Lâm quản gia, ta không có lý do để từ chối.
Ta hít một hơi thật sâu, cầm lấy cuộn sổ sách bọc gấm xanh trên kệ gỗ.
Diễn thì diễn, ta tự bảo mình phải giữ khoảng cách mười trượng.
Tiền sảnh của Phong Vương phủ rộng lớn, uy nghiêm và ngập tràn không khí lạnh lẽo.
Mùi mực nồng và hương gỗ trầm hương bao phủ lấy không gian, nặng nề đến mức nghẹt thở.
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, bước chân liền khựng lại trước khí thế áp bức bên trong.
Cơ Trường Phong ngồi ở vị trí cao nhất, khoác trên người bộ triều phục màu đen tuyền bằng gấm thượng hạng.
Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm đeo trên mặt phản chiếu ánh sáng lạnh từ các khe cửa sổ sổ.
Hắn chắp tay ngồi đó, lưng thẳng như ngọn thương, tỏa ra thứ uy quyền sắc bén của một bậc quân vương.
Dưới sảnh, ba vị đại thần triều đình mặc quan phục đứng thành một hàng, đầu cúi gằm.
Chén trà trên bàn của họ vẫn còn nguyên nắp, không một ai dám đụng tay vào.
Không gian im lặng đến mức tiếng hơi thở cũng bị đè nén xuống mức thấp nhất.
Một ánh mắt của Cơ Trường Phong quét qua, các vị đại thần liền run rẩy, vạt áo quan khẽ động.
Ta thầm thừa nhận trong lòng, người này khi xử lý chính sự thực sự rất có khí thế.
Hắn không phải là ông già quái dị hay trêu chọc ta, hắn là Phong Vương tể trị mạng sống của vạn người.
"Báo cáo của Hộ bộ về ngân lượng cứu trợ thiên tai tại Vĩnh Châu, bổn vương đã xem."
Giọng Cơ Trường Phong lạnh lùng, gọn gàng và không có một chút độ ấm.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Một vị đại thần già bước lên, giọng nói quanh co, lau mồ hôi trên trán.
"Vương gia, việc này liên quan đến các thế gia ở kinh thành, quy trình có chút phức tạp..."
"Rầm."
Cơ Trường Phong gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ sưa, tiếng động trầm đục làm vị đại thần kia biến sắc, lập tức ngậm miệng.
Hắn nhìn chằm chằm vị quan viên trước mặt, đôi mắt sau hốc mặt nạ sắt sâu hoắm như vực sâu.
"Bổn vương không nuôi người chỉ biết nói lời vô dụng."
"Ba ngày sau, nếu ngân lượng không rời kinh, ngươi tự đến hình bộ nhận tội."
Vị đại thần run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống đất, không dám ho he nửa lời.
Ta đứng ở góc sảnh, nhìn cảnh tượng trước mắt mà đầu ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t lấy cuộn sổ sách gấm xanh.
Sự sắc bén và quyết đoán của hắn khiến ta kinh ngạc, hoàn toàn khác xa với vẻ lưu manh giả danh trí thức thường ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn xử lý xong việc công, ánh mắt chợt đảo qua góc phòng, nơi ta đang đứng yên.
Sát khí và sự lạnh lùng trên người hắn không hề giảm bớt, nhưng đôi mắt sau mặt nạ sắt lại khẽ nheo lại.
Ta c.ắ.n răng, bước từng bước đến trước án thư, đặt cuộn sổ sách xuống góc bàn.
"Vương gia, sổ sách nội phủ ngài cần."
Giọng ta nhỏ, giữ đúng lễ nghi, định quay người lui ra ngay lập tức.
Nhưng Cơ Trường Phong không để ta đi dễ dàng như vậy.
Hắn thong thả vươn tay, ngón tay mang bao tay da đen khẽ miết lên góc cuộn sổ gấm xanh.
Trước mặt ba vị đại thần đang quỳ dưới đất, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta.
Ánh mắt hắn dừng lại trên đôi môi đang mím c.h.ặ.t của ta, rồi từ từ chuyển xuống phần cổ áo của hắn.
Nơi đó, cổ áo triều phục thêu chỉ vàng thẫm, che kín vùng da mà hai ngày trước môi ta từng lướt qua.
Đôi mắt sau mặt nạ sắt híp lại, mang theo một tia sáng tà mị, trêu chọc vô cùng rõ ràng.
Hắn đang dùng ánh mắt để nhắc nhở ta về bí mật giữa hai người.
Mặt ta lập tức nóng bừng lên như lửa đốt, gò má đỏ rực, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận.
Tên điên này, trước mặt các vị đại thần triều đình mà hắn vẫn dám dùng hành động lưu manh này để trêu ta.
Ta cố ép bản thân giữ bình tĩnh, hai tay đan lại trước bụng, khom người làm lễ.
"Nếu không còn việc gì, ta xin phép lui trước."
Cơ Trường Phong tựa lưng vào ghế gỗ lớn, ngón tay thon dài gõ nhịp xuống mặt bàn "bạch, bạch".