CHƯƠNG 6: CHẲNG PHẢI ANH ĐANG CỐ ÉP EM CƯỚI ANH SAO?
Mười chiếc hộp gỗ đàn hương xếp thành một hàng dài trên bàn trang điểm.
Nắp hộp đồng loạt bật mở, ánh ngọc bảo phản chiếu lấp lánh, làm sáng rực cả căn phòng hỷ vốn tối tăm.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lụa gấm màu đỏ sẫm xếp chồng lên nhau gọn gàng, sờ vào mềm mịn như nước.
Bên trên là một chiếc trâm phượng bằng vàng ròng, mắt phượng khảm hồng ngọc đỏ thẫm như giọt m.á.u.
Tất cả đều là phục sức dành riêng cho Vương phi chính thất.
Ta đứng sững trước bàn, hai tay buông thõng bên hông.
Đầu ngón tay ta khẽ bấu vào lòng bàn tay, cảm giác bất an ùa về.
Những thứ này, không dành cho một kẻ mang thân phận thê t.ử hợp đồng như ta.
"Ai đưa tới?"
Ta hỏi, giọng nói ép đến mức thấp nhất.
Tiểu Đào đứng bên cạnh, hai tay đan c.h.ặ.t trước bụng, mắt không dám nhìn thẳng vào đống trang sức.
"Là Lâm quản gia đích thân mang tới ạ."
Ta quay người, bước nhanh ra khỏi phòng hỷ, tìm thấy Lâm thúc đang đứng ở giữa sân viện.
Ông ta đang kiểm tra đoàn hộ vệ, thấy ta liền khom người hành lễ, tư thế cung kính mười phần.
"Lâm thúc, đây là ý gì?"
Ta chỉ tay về phía căn phòng hỷ.
"Bản thỏa thuận đêm tân hôn viết rất rõ, ta không cần những thứ này."
Lâm thúc không ngẩng đầu, khuôn mặt già nua vẫn lạnh tanh như tiền.
"Vương gia nói, từ hôm nay mọi thứ của Vương phi đều không được sơ sài."
Ta khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng.
Cơ Trường Phong.
Hắn lại muốn bày ra mưu kế gì nữa đây.
"Vương phi, còn một việc."
Lâm thúc lấy ra một tấm thiệp mời màu vàng cam, cung kính dâng lên bằng hai tay.
"Tối nay vương phủ mở tiệc nhỏ, ngài bắt buộc phải tham gia với thân phận Vương phi."
Ta không đón lấy tấm thiệp.
Tấm thiệp mời nằm im trên tay ông ta, giống như một sắc lệnh không thể chối từ.
Hắn không hỏi ý kiến của ta, hắn chỉ thông báo vị trí của ta bên cạnh hắn.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, quay lưng trở vào phòng.
Ván cờ này, Cơ Trường Phong đã bắt đầu đi những nước cờ mà ta không thể lường trước.
Năm nha hoàn vây quanh ta, đôi bàn tay của họ thoăn thoắt giúp ta thay y phục.
Lớp lễ phục gấm đỏ thẫm khoác lên người nặng trịch, dìm thắt lưng gầy gò của ta xuống.
Tóc ta được vấn cao lên thành b.úi phượng, chiếc trâm vàng ròng cắm vào, khẽ lay nhẹ theo mỗi nhịp thở.
Ta nhìn vào chiếc gương đồng bám bụi đã được lau chùi sạch sẽ.
Người trong gương có đôi môi đỏ mọng nhờ lớp son nhạt, đuôi mắt thanh tú, khí chất cao quý lạ lẫm.
Đây không phải là Tạ Nhã Thanh.
Đây là Phong Vương phi.
Một thân phận giả, một lớp mặt nạ hoa lệ mà Cơ Trường Phong muốn ta khoác lên người.
Ngón tay ta siết c.h.ặ.t dải lụa thắt lưng, gân xanh nổi nhẹ dưới làn da trắng nhạt.
"Vương gia tới."
Tiếng gọi của Tiểu Đào từ ngoài cửa vọng vào, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Ta xoay người lại.
Cửa phòng đẩy ra, Cơ Trường Phong bước vào, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương của đêm đông.
Hắn vẫn mặc bộ y phục màu đen tuyền quen thuộc, nhưng hôm nay thêu thêm những đường ám văn rồng vàng uốn lượn.
Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm phản chiếu ánh nến hỷ, gớm ghiếc nhưng đầy uy quyền.
Bước chân hắn khựng lại khi nhìn thấy ta đứng ở giữa phòng.
Đôi mắt sau hốc mặt nạ sắt khóa c.h.ặ.t lấy thân hình ta, đứng bất động rất lâu.
Hắn nhìn lâu hơn bình thường.
Ta có chút mất tự nhiên, khẽ cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo gấm đỏ thẫm.
Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ có tiếng nến cháy nổ lép bép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không tệ. Cuối cùng cũng có chút dáng vẻ Vương phi."
Giọng hắn trầm khàn vang lên, mang theo một chút hài lòng không giấu diếm.
Ta không đáp lời hắn, chỉ im lặng đi sau lưng hắn bước ra khỏi viện.
Đại sảnh của Phong Vương phủ đèn l.ồ.ng vàng thắp sáng trưng, sưởi ấm cả một khoảng sân rộng.
Bên trong, tất cả những nhân vật cốt cán của vương phủ đều đã có mặt đông đủ.
Lâm quản gia, các thống lĩnh cấm binh giáp đen, và cả những thuộc hạ thân tín nhất của hắn.
Khi ta và Cơ Trường Phong bước qua ngưỡng cửa, toàn bộ đại sảnh lập tức im bặt.
"Rầm."
Hàng chục nam nhân mặc giáp sắt đồng loạt quỳ một gối xuống đất, tiếng giáp v.ũ k.h.í va chạm khan khốc.
"Bái kiến Vương gia, bái kiến Vương phi!"
Tiếng hô vang dội, chấn động cả xà nhà.
Ta khựng bước, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đến mức đau nhức.
Họ gọi ta là Vương phi.
Không phải hầu gái, không phải vợ kế thấp kém, mà là chủ mẫu của phủ đệ này.
Cơ Trường Phong không để ta lùi lại, hắn nắm lấy cổ tay ta, kéo ta đi thẳng về phía chiếc ghế chủ vị ở trên cao.
Bàn phím ghế gỗ rộng lớn, hắn ngồi xuống, ép ta ngồi ngay bên cạnh mình.