Vũ Nghịch Phần Thiên

Chương 969:  Vô Tình Va Phải



Trong khói đặc và liệt hỏa, uy lực của Song Viêm Tinh Hỏa Lôi vẫn đang tiếp diễn, vô số mảnh vỡ sắc bén và sỏi đá đang lặng lẽ rơi xuống, uy năng của liệt hỏa lại không hề có xu hướng giảm bớt chút nào. Đợt bạo tạc và thiêu đốt đầu tiên, đã khiến hơn mười tên võ giả táng thân trong đó chỉ trong nháy mắt. Tả Phong tận mắt nhìn thấy một tên võ giả Thối Cân trung hậu kỳ ở gần vị trí bạo tạc, thân thể vốn cường hãn của hắn bị xé nứt ra, huyết nhục và xương cốt vỡ nát lỏa lồ ra ngoài, da dẻ càng là một mảnh cháy đen. Uy lực bạo tạc của Song Viêm Tinh Hỏa Lôi, lúc trước Tả Phong cũng đã từng thử qua. Nhưng mà trên thân võ giả Thối Cân trung hậu kỳ, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hiệu quả bạo tạc. Đúng lúc còn đang chấn kinh trước uy lực to lớn do bạo tạc sản sinh, một tiếng gào thét phẫn nộ đột nhiên vang lên, trừ khí tức trong tiếng nói khiến người ta âm thầm kinh hãi, tiếng gào thét khàn khàn vì phẫn nộ kia, càng là khiến người ta hiểu được tâm tình của người này lúc này tất nhiên đã hỏng bét đến cực điểm. Một đạo thân ảnh vạm vỡ trực tiếp lăng không bay lên, giống như một con U Linh từ địa ngục xông ra trực tiếp từ trong ngọn lửa hiện ra, xung quanh thân thể hắn còn ẩn ẩn phóng thích ra khí tức màu xanh nhạt. Khi nhìn đến thân ảnh lăng không bay tới kia, Tả Phong hoàn toàn khẳng định tu vi của đối phương, quả thật đã đạt đến Cảm Khí kỳ. Hơn nữa không phải tân thủ vừa mới bước vào Cảm Khí kỳ, tuyệt đối tu vi ở bây giờ đã hoàn toàn ổn định lại. Thân ảnh lăng không bay tới kia, mặc dù không phải lợi dụng linh khí để ngự không mà đi, nhưng lại có sự phụ trợ của linh khí, khiến thân ảnh của hắn trở nên càng thêm nhẹ nhàng rất nhiều. Từ linh lực màu xanh nhạt đang lưu động trên bề mặt thân thể của hắn, Tả Phong có thể nhìn ra, Cảm Khí kỳ cường giả chân chính trước mắt này, thuộc tính chủ yếu của hắn là "Mộc". Đối với linh lực thuộc tính này, sự hiểu rõ của Tả Phong tương đối thiếu hụt, thứ nhất linh lực loại này đối với việc hỗ trợ chiến đấu không cao, thêm vào đó cường giả đạt đến Luyện Khí kỳ mà Tả Phong quen biết cũng không nhiều, cho nên sau khi hắn nhìn thấy đối phương là linh lực thuộc tính Mộc, lập tức liền biểu lộ ra vẻ ngây người. Cường giả có linh lực lượn lờ bên ngoài thân thể, đối với ngọn lửa nóng bỏng kia hoàn toàn không hề để ý, trực tiếp đi xuyên qua bên trên nó, thậm chí ngay cả một góc cũng không bị thiêu đốt đến. Bất luận có linh lực thuộc tính gì, chỉ cần có thể đạt đến Cảm Khí kỳ, phóng thích linh lực của bản thân ra bên ngoài. Thì có thể khiến linh lực hình thành một lớp bảo vệ, ít nhất đối mặt với sự thiêu đốt của Viêm Tinh Hỏa Diễm, trong thời gian ngắn vẫn sẽ không tạo thành bất kỳ tổn thương nào. Khi thân ảnh kia xuất hiện, Tả Phong đang ra sức chạy trốn, vốn dĩ đã giải quyết xong một đám người đang đuổi theo mình gần nhất, Tả Phong còn đang âm thầm may mắn, nhưng thoáng cái liền có một nhân vật khủng bố như vậy xuất hiện. Nam tử lăng không bay tới, từ tướng mạo mà nhìn cũng xấp xỉ bốn mươi tuổi trên dưới, trên mặt có chòm râu rậm rạp, đôi mắt tròn lúc này vì phẫn nộ cũng trợn tròn. Không mang theo bất kỳ vũ khí nào, chính là tay không mà giết tới Tả Phong. Với thân phận và tu vi của hắn, mặc dù bị Tả Phong hoàn toàn chọc giận, nhưng lại vẫn chưa điên cuồng đến mức độ đánh mất lý trí. Thời gian hắn lưu lại trên không trung vượt trội hơn người thường, nếu là trong tình huống bình thường, người này khi ở trong ngọn lửa thì nên rơi xuống. Nhưng hắn lại xuyên qua ngọn lửa sau, lại đi về phía trước xấp xỉ hơn hai trượng nữa, lúc này mới rơi trên mặt đất. Lúc này hắn cách Tả Phong còn xấp xỉ bảy tám trượng xa, khoảng cách này đối với võ giả Thối Cân kỳ mà nói, vẫn coi là khoảng cách an toàn. Bởi vì trong khoảng cách này phát động công kích, võ giả vẫn có thể thong dong đưa ra ứng phó, tránh né hoặc chống đỡ đều có rất lớn không gian. Nhưng ngay khi nam tử trung niên trước mắt này đặt chân xuống đất, thì ánh sáng màu xanh nhạt dưới chân hắn đột nhiên chuyển thịnh, sau đó hắn liền như quả đạn pháo xuyên ra ngoài. Tả Phong một mực dùng ánh mắt dò xét quan sát, lập tức hiểu được đối phương sử dụng không phải võ kỹ cao thâm gì, hoàn toàn giống với cách thức của mình lúc tăng tốc chạy đường. Đem linh lực rót vào lòng bàn chân, sau khi tụ tập ở các huyệt đạo phía trước lòng bàn chân, trong nháy mắt phun ra, tạo thành lực đẩy cực lớn. Chỉ có điều cường giả Luyện Khí kỳ trước mắt này, linh lực mà hắn phun ra, bất luận từ chất lượng hay tổng lượng, so với Tả Phong đều không thể sánh bằng. Khoảnh khắc linh lực lòng bàn chân của nam tử trung niên này phun trào ra, thân ảnh của hắn cũng đột nhiên áp sát, Tả Phong gần như có một loại cảm giác sai lầm, chính là đột nhiên xuất hiện một người giống hệt mình ở phía sau, mà người giống nhau vẫn còn ở xa. Đây chính là tàn ảnh, là do võ giả sản sinh ra khi di chuyển nhanh chóng, dưới sự bạo phát toàn lực tốc độ của Tả Phong, cũng có thể hiển hiện ra tàn ảnh. Tốc độ càng nhanh, tàn ảnh cũng sẽ trở nên càng thêm rõ ràng, thậm chí khiến người ta phân không ra thật giả. Trước kia Tả Phong từng biết một loại phân thân thuấn sát chi pháp, phương pháp này chính là tạo ra phân thân tàn ảnh trong phạm vi nhỏ, hai cái dùng để mê hoặc địch nhân, một chân thân dùng để phát động công kích trí mạng. Khoảnh khắc thân ảnh của nam tử trung niên này hiển hiện ở phía sau, Tả Phong cảm thấy toàn thân lông tơ đều lập tức dựng đứng lên, hắn thậm chí có thể cảm thấy tốc độ máu chảy của mình lập tức liền nhanh hơn gấp đôi. Dưới sự thay đổi này, Tả Phong cảm thấy cả người mình đối với sự cảm nhận xung quanh đều lập tức trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều, mức độ mẫn cảm này vượt trội hơn võ giả bình thường, thậm chí vượt trội hơn chính mình lúc bình thường rất nhiều. Khóe mắt nhìn thấy là nam tử trung niên vừa mới hiển hiện ra, bên ngoài thân thể hắn vẫn quấn quanh một tầng ánh sáng màu xanh nhạt. Không nhìn thấy đối phương có bất kỳ động tác nào, đôi mắt lạnh giá và phẫn nộ, không mang bất cứ tia cảm tình nào nhìn mình, phảng phất như một tử vật vậy. Mặc dù đối phương không có bất kỳ động tác nào, nhưng lúc này Tả Phong mẫn cảm cảm thấy, vị trí vai phải và cổ của mình, có từng luồng hơi lạnh thấu thể mà đến, hơi lạnh này trong nháy mắt chuyển hóa thành một cỗ áp lực. Không có bất kỳ do dự nào, thân thể Tả Phong đang chạy trốn đột nhiên vặn vẹo, thân trên như rắn hướng về phía bên trái bình di hai tấc, mà bả vai cũng hướng về phía trước thò ra. Nếu bên cạnh có người sẽ nhìn thấy một màn quỷ dị, Tả Phong đang chạy trốn làm ra tư thế né tránh vô cùng quỷ dị, mà người ở phía sau lại không hề nhúc nhích. Nhưng ngay khi sau một khắc, vị trí Tả Phong vừa mới tránh né được, đột nhiên liền có ánh sáng màu xanh lục nhạt khẽ lóe lên, sau đó một đại thủ liền hiển hiện ra trong ánh sáng màu xanh lục kia. "Ôi!" Nam tử trung niên kia từ lúc xuất hiện đã mang vẻ mặt khinh thường, trong ánh mắt lại có ý phẫn nộ, lần đầu lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn nhìn vị trí lòng bàn tay của mình tóm hụt, vẻ mặt kinh ngạc kia hoàn toàn không giữ lại mà biểu lộ ra. Không nói thêm gì nhiều, nhưng hết thảy đều đã biểu lộ ra từ trên khuôn mặt của hắn. Mặc dù đây không tính là võ kỹ gì, nhưng cũng là một loại chiêu pháp mà hắn lĩnh ngộ ra sau khi đạt đến Cảm Khí kỳ. Linh lực thuộc tính Mộc dưới sự vận dụng của hắn, có thể tạm thời che giấu khí tức của bản thân, thậm chí trong ban đêm đen kịt có thể giấu đi một bộ phận thân thể của mình. Chiêu này hắn đã từng sử dụng trong võ giả cùng cấp, hơn nữa cũng đã đạt được hiệu quả khiến hắn hài lòng, càng không cần phải nói đến võ giả Thối Cân kỳ có tu vi không bằng mình. Vừa rồi cái tóm đó của hắn nhìn như bình thường, nhưng lại đã dùng tới lực lượng kép của linh lực và huyết nhục. Hắn có tự tin rằng vừa rồi một trảo kia, tất nhiên có thể phế bỏ một bả vai của thanh niên trước mắt, thậm chí trực tiếp tháo cánh tay của đối phương ra. Thế nhưng đối phương lại có thể tránh né được, có thể tránh né được trước khi ngón tay của mình còn vài tấc nữa là sắp chạm vào quần áo của hắn, tình huống này hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Trước kia khi giao chiến với võ giả cùng cấp, đối phương mặc dù không nhìn thấy hắn xuất thủ sau khi ẩn nấp, nhưng lại có thể bao phủ linh khí ở bên ngoài thân thể, vừa có động tĩnh liền lập tức nhận biết được. Thế nhưng thanh niên trước mắt này, tu vi rõ ràng chỉ có Thối Cân kỳ bảy cấp mà thôi, tu vi cấp độ này, căn bản cũng không thể phóng thích linh lực ra để mình sử dụng, càng không thể nào thông qua linh khí cảm nhận được gì. Thế nhưng hắn cũng không biết, Tả Phong vừa rồi trong nháy mắt, cảm thấy nguy hiểm cực lớn. Giữa một niệm tâm động, niệm lực liền từ trong thân thể của hắn và kinh mạch vận hành song song với linh khí, trong nháy mắt đưa ra niệm lực. Cũng chính là lúc niệm lực của Tả Phong vừa mới đưa ra, cũng cảm nhận được đối phương đã muốn bắt lấy mình, nào dám có bất kỳ do dự nào nữa, trong cuống quít càng là không để ý mình dùng tư thế gì, tóm lại liều mạng toàn lực tránh né. Bởi vì phương thức tránh né này, thân thể của Tả Phong cũng là ngã xuống đất, nhưng hắn linh hoạt lăn về phía trước một vòng, sau khi nhảy lên lại càng tăng tốc xông về phía trước. Không có ai chú ý tới, ngay khi Tả Phong vừa mới lăn đi, ở vị trí hắn ngã xuống đất hai tiểu cầu tầm thường lăn ra, ngay cả có người nhìn thấy cũng sẽ cho rằng đó là do hắn cuống quít chạy trốn không cẩn thận đánh rơi. "Hừ, mặc kệ ngươi tránh được bằng cách nào, ngươi nhất định không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Bất quá nếu ngươi đã muốn chơi đùa một chút, ta cũng sẽ khiến ngươi chịu đủ giày vò rồi mới bắt giữ ngươi." Tiếng nói mà nam tử trung niên kia nghiến răng phát ra, lạnh giá khiến lòng người lạnh ngắt. Nhưng ngay khi hắn cất bước mà đi, đột nhiên phát hiện trong sân cỏ bên chân có những tia linh lực ba động. Hắn có chút kinh ngạc cúi đầu nhìn lại, lại phát hiện linh lực ba động bên chân dường như trong nháy mắt bạo tăng, ngoài sự chấn kinh hắn lập tức liền nghĩ đến bạo tạc trước đó. Với tu vi và tâm tính của hắn, cũng hơi giật mình đồng thời, phi thân lùi lại phía sau, đồng thời linh khí màu xanh nhạt bên ngoài thân thể lượn lờ mà ra. "Ầm ầm" Hai tiếng nổ trầm đục lại lần nữa vang lên, Tả Phong vừa rồi dùng ánh mắt dò xét nhìn thấy vẻ ngây người của nam tử kia, dường như cũng nhìn thấy đối phương điều động linh lực ra trước khi bạo tạc. Hắn hiểu được đối phương đã đạt đến Cảm Khí kỳ, đối với sự chấn động của linh khí thì mẫn cảm hơn quá nhiều so với võ giả Thối Cân kỳ bình thường. Sự chấn động linh lực bên trong Viêm Tinh Hỏa Lôi, là nguyên nhân chủ yếu khiến nó bộc lộ ra quá sớm, điều này ngược lại là vấn đề lúc trước hắn không nghĩ tới. Nhưng lúc này tình huống đã như thế, Tả Phong mặc dù trong lòng không dám, nhưng cũng đành chịu, chỉ có thể tiếp tục hết tốc lực đi vào sâu bên trong sơn cốc. Tường cao của sơn cốc đã càng ngày càng gần, phạm vi Tả Phong có thể chạy trốn cũng càng ngày càng nhỏ. Nhưng ngay khi lúc này, xa xa đột nhiên có vài bóng người đập vào mi mắt, một khuôn mặt nhỏ bé xanh biếc mà quen thuộc đập vào mi mắt, Tả Phong khi nhìn thấy đồng thời, trong lòng cũng hơi thắt lại. "Dao Thu Nhi lại bị giấu ở đây, không ngờ sẽ ngoài ý muốn đụng phải, cũng không biết là vận khí tốt, hay là vận khí không tốt!"