"Phốc, phốc, ầm ầm..." Từng tiếng vang trầm thấp, liên tiếp không ngừng vang lên trong quảng trường, những âm thanh này có lẽ người bình thường sẽ cảm thấy rất êm tai, nhưng trong tai của Luyện Dược Sư, tuyệt đối là âm thanh khiến lòng người tan nát. Âm thanh này chính là âm thanh kèm theo khi từng lò dược liệu quý giá nổ tung trong lò. Dược liệu trong quá trình tinh luyện, sẽ là một loại trạng thái Hỏa lực và Linh lực vô cùng cân bằng. Hỏa lực dưới sự phụ trợ của Linh lực, khiến tinh hoa dược liệu sau cùng được tinh luyện tách ra đồng thời được ôn dưỡng. Quá trình này nói ra thì vô cùng đơn giản, thế nhưng lại tồn tại rủi ro phi thường lớn. Hỏa lực và Linh lực nhất định phải dưới sự điều khiển của tinh thần lực đạt tới một loại cân bằng tuyệt đối, loại cân bằng này một khi bị phá vỡ, vậy thì kết quả mang đến sẽ là nổ lò. Vì vậy, việc nổ lò này không nhất định là dược lò hoặc dược đỉnh trực tiếp nổ nát vụn, mà là một lò dược liệu hóa thành tro bụi trong vụ nổ. Nếu là bình thường, một lò dược liệu thượng hạng như vậy bị hủy, rất nhiều người đều sẽ vì đó mà đau lòng không thôi. Thế nhưng bây giờ tổn thất dược liệu đã có thể không cần đi tính toán, cái mà bọn họ tổn thất thực tế là lần thi tuyển này, dù sao bọn họ đã mất đi tư cách tham gia thi tuyển lần này rồi. Những người này không ai không phải vì dược hương vừa rồi mà bị phân tâm ảnh hưởng đến tâm thần, nên mới vào thời điểm then chốt mà nổ lò. Thực ra cũng không trách những người này lại biểu hiện như thế, ngay cả Tả Phong và mấy vị đại nhân giám khảo trên đài cao, hiện tại cũng hơi có chút chịu không được. Thế nhưng trong số những người này, ngược lại cũng có một vị nhìn qua bình thường hơn một chút, hoặc có thể nói là hắn đối với hết thảy trước mắt dường như đã sớm có dự liệu. Vị Diêu Phó thành chủ từ đầu đến cuối không hề có quá nhiều biến động cảm xúc kia, giờ khắc này là người đầu tiên phản ứng lại, ánh mắt của hắn lướt qua Do thành chủ bên phải, nhìn về phía Dược Chân. Từ trong mắt của hắn dường như có một tia lửa giận rất nhỏ, thế nhưng lửa giận này cũng chỉ chợt lóe lên một cái, đã bị hắn cưỡng ép đè xuống dưới. Hắn dù sao cũng là người có kinh nghiệm và lòng dạ tương đương với Do và Tố, loại cảm xúc này hắn che giấu vô cùng tốt, cũng không để những người xung quanh phát giác. Thân phận của Diêu Phó thành chủ thuộc về một giai tầng tương đối cao của Đế quốc, Dược Chân có tước vị Dược Tử, nếu hai bên xảy ra ma sát trái lại sẽ khiến gia tộc khác chế giễu. Hắn có nỗi lo như vậy nên không biểu hiện ra ngoài, nhưng Chung lão lại không có sự vướng bận này, ông quay đầu lại hung hăng trừng Dược Chân nói: "Dược Chân, ngươi làm như vậy thì hơi có chút mất thân phận rồi. Thi tuyển Dược Tử đây vẫn là một cuộc thi cấp quận thành, ở bên trong này giở trò không sợ bị người khác coi thường tước vị Dược Tử này sao." Vốn dĩ Dược Chân còn một mặt vẻ đắc ý, sau khi nghe những lời này trên mặt hắn cũng lập tức lộ ra ý ngượng ngùng, sau một hồi mặt đỏ tía tai nói: "Nếu quy tắc thi tuyển Dược Tử có vấn đề, tự nhiên sẽ có Thành chủ và Phó thành chủ hai vị đại nhân chủ trì. Mặc dù Đa Bảo Các của các ngươi có một vị trí giám khảo, nhưng cũng không phải một giám khảo là có thể ở đây chỉ trỏ." "Ngươi!" Chung lão hơi có chút kích động lạnh giọng nói "ngươi", đồng thời cũng lập tức từ trên vị trí đứng lên, thế nhưng ông nhìn đối phương nửa ngày lại không nói thêm được một câu nào, cuối cùng hậm hực lần nữa ngồi trở lại vị trí. Dược Chân kia vô cùng kiêu ngạo "ha ha" cười một tiếng, không còn để ý Chung lão nữa, mà là quay đầu nhìn về phía sân thi đấu bên trong, nói: "Cuộc thi tuyển này còn chưa kết thúc, đã có người ngồi không yên rồi, chẳng lẽ Đa Bảo Các các ngươi muốn bồi dưỡng ra một Dược Tử không thành, thực lực mới là đạo lí quyết định, thua rồi cũng không cần đi tìm nhiều lý do, uổng công khiến người khác chê cười." Lời nói này của Dược Chân rõ ràng có tính nhắm vào, chính là nhằm vào Chung lão mà nói, thậm chí mũi nhọn cũng đồng thời chỉ về phía Tả Phong. Tất cả mọi người biết rõ tiền căn hậu quả, đều rõ Tả Phong đã nhận lời mời của Chung lão, trên danh nghĩa cũng kiêm nhiệm một chức trưởng lão của Đa Bảo Các, hắn nói như vậy tương đương với việc lập tức kéo cả hai người vào. Tính tình Chung lão vốn dĩ không kém đến thế, thế nhưng Dược Chân hôm nay làm thật sự hơi quá đáng, cộng thêm bản thân ông ấy cũng rất quan tâm Tả Phong, cho nên mới biểu hiện hơi có chút thất thố. Thế nhưng điều khiến Dược Chân hơi có chút bất ngờ là, lần này lời lẽ châm chọc của hắn lại không khiến Chung lão càng thêm thất thố, cuối cùng cũng chỉ lạnh lùng "hừ" một tiếng mà thôi. Dược Chân vô cùng bất ngờ, nhưng cũng không tiện nắm lấy chủ đề này nói mãi không ngừng, thực tế bản thân hắn cũng rõ lý lẽ đứng về phía nào. Tất cả mọi người đều không chú ý tới là, vừa rồi có một chi tiết nhỏ, đó chính là khi Chung lão nổi giận đứng dậy, Diêu Phó thành chủ bên cạnh ông ấy nhẹ nhàng kéo góc áo của ông một cái, đồng thời đưa qua một ánh mắt "an tâm chớ vội". Bề ngoài hai người bọn họ tuy không có quá nhiều trao đổi, nhưng thực tế quan hệ cá nhân giữa họ vô cùng tốt. Tuy rằng mỗi người đều có lập trường và vị trí riêng của mình, nhưng vì luận bàn trên phương diện luyện dược, khiến cho hai bên dường như là kiểu bạn tri kỷ vậy. Diêu Phó thành chủ tại giờ khắc này biểu hiện ra thái độ như thế, tuy rằng trong lòng Chung lão không hiểu rõ lắm, thế nhưng ông ấy cũng phản ứng lại rằng ở đây mà trở mặt với Dược Chân thực sự là không khôn ngoan. Cho nên tuy ông không rõ Diêu Phó thành chủ là ý gì, nhưng vẫn đè nén lửa giận trong lòng xuống. Tại trường còn có hai người không tham dự vào chuyện nơi này, đó chính là hai người càng thêm giảo hoạt là Do thành chủ và Tố Lan đại soái. Thế nhưng hai người bọn họ cũng là người già thành tinh, bọn họ trong lúc bất động thanh sắc đã quan sát một phen, rồi kết hợp với biểu hiện nổi bật của Họa Thất lúc này thì làm sao có thể không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì. Năng lực của Họa Thất bọn họ ít nhiều vẫn hiểu rõ một chút, có thể xếp vào hàng đầu trong số những người tham gia thi đấu phía dưới này, ngược lại cũng không có gì đáng trách, thế nhưng nổi bật như thế thì đã nói rõ có cái ngụ ý khác. Kết hợp với một phen bác bỏ trước đó của Dược Chân, hiển nhiên hắn mới là kẻ đầu têu của chuyện này. Bọn họ cũng hiểu rõ Dược Chân này nhất định là đã bỏ công sức ra khá nhiều trong bóng tối, thế nhưng hai người này đối với việc rốt cuộc là ai giành được quyền thăng cấp, cũng không có hứng thú lớn để biết, thế nhưng Tả Phong mất đi tư cách thăng cấp thì lại khiến bọn họ cảm thấy vô cùng vui vẻ. Những thay đổi trên đài cao tạm thời không nhắc tới, lúc này bộ dạng của Họa Thất nhìn qua vô cùng kiêu ngạo và đắc ý, ánh mắt của hắn lướt qua mọi người nhìn về phía Tả Phong, dường như hết thảy những gì hắn làm đều là để đả kích Tả Phong vậy. Vừa mới ngửi thấy và nhìn thấy dược hương tam sắc kia, ngay cả Tả Phong cũng cảm thấy tâm thần chịu chấn động to lớn. Bỏ qua đây là một trận so tài không nhắc tới, việc có thể tinh luyện trong khoảng thời gian ngắn như vậy, hơn nữa còn tiến hành đến bước dung hợp cuối cùng, bản thân chuyện này đã là một khó khăn sự tình, hoặc có thể nói là hơi có chút rất không có khả năng. Cứ như Tả Phong hiểu biết, không đạt tới cao giai Luyện Dược Sư, là không thể nào làm được việc tinh luyện xong dược liệu trong khoảng thời gian ngắn như vậy, hơn nữa còn bắt đầu tiến hành dung hợp sơ bộ. Nếu như Họa Thất sở hữu kỹ nghệ xuất chúng đến vậy, e rằng từ trước đó đã nên truyền khắp đại lục rồi, thậm chí tiếng tăm của hắn trong cuộc thi tuyển Dược Tử lần này cũng hẳn là cực cao. Tình hình thực tế là trước đó, Tả Phong chỉ nghe nói qua Họa gia, thậm chí còn chưa từng nghe nói qua vị Thất công tử của Họa gia này. Thuật luyện dược của hắn theo miêu tả của Hổ Phách và những người khác, tuy rằng trong các siêu cấp thế gia cũng tính được là ưu tú, thế nhưng những người có trình độ và năng lực như hắn cũng không phải là số ít. Nhìn như vậy thì trong đó nhất định có điều gì đó kỳ lạ, cũng chỉ có khi trong quá trình luyện chế của hắn đã sử dụng thủ đoạn khác, mới có tốc độ cao như thế. Theo phán đoán của Tả Phong, hắn có thể là đã ăn một số dược vật cấp cao trước khi thi đấu. Một số viên thuốc có thể nâng cao tinh thần lực, hoặc có thể khiến người ta có thể tập trung cao độ trong thời gian ngắn đều có thể giúp nâng cao tốc độ và xác suất thành công của việc luyện dược. Thế nhưng vẫn còn một khả năng khác, đó chính là dược liệu đã được Luyện Dược Sư cao giai xử lý qua. Nghe điều này hơi có chút khó tin, thế nhưng cổ pháp luyện dược chính là một loại phương pháp xử lý dược liệu từ căn bản, tuy rằng có lẽ không có nhiều người biết phương pháp này, nhưng Tả Phong lại biết một người có được năng lực này, đó chính là sư mẫu của hắn, Trang Vũ. Nếu như là dược liệu đã được xử lý qua tay Trang Vũ, trong quá trình luyện chế nhất định sẽ đạt được hiệu quả làm ít công to, không những thời gian tinh luyện sẽ được rút ngắn gấp bội, đồng thời khi dung hợp cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Thế nhưng loại phương pháp xử lý dược liệu này vô cùng phức tạp, tuyệt không thể nào là ba năm ngày là có thể hoàn thành, ít thì mấy chục ngày, nhiều thì vài tháng cũng không ngừng. Ngoài ra, phương thức xử lý dược liệu bằng cổ pháp này, hầu như đã tuyệt tích trên đại lục, người có thể làm được thì Tả Phong biết cũng chỉ có Trang Vũ, còn một người nữa hẳn là Dược Lão. Thế nhưng khi nghĩ đến khả năng này, Tả Phong lập tức nghĩ đến một người, một người mà hắn luôn luôn chú ý tới, Dược Đà Tử. Nếu như dược liệu này vốn thuộc về Dược Đà Tử, sau đó Dược Chân giao nó cho Họa Thất để đối phó mình, hết thảy dường như cũng có thể nói thông được rồi. Chuyện như vậy Tả Phong bất ngờ, hai ngày nay mình bận rộn đi Lâm Sơn Biệt Uyển làm rõ ràng Ngụy Thú Tinh, đồng thời đi tìm hiểu và nghiên cứu trận pháp phù văn kia, không ngờ kẻ địch của mình cũng vẫn không hề nhàn rỗi. Thế nhưng cho dù hắn có nghĩ đến, đối với điều này cũng không có bất kỳ biện pháp nào. Những dược liệu đã qua xử lý bằng cổ pháp này, đã không thể đơn thuần dùng từ quý giá để hình dung, thật sự không nghĩ tới đối phương lại có thể bỏ ra vốn liếng lớn đến vậy để đối phó mình. Nụ cười của Họa Thất kia lúc này vẫn còn dào dạt trên mặt, sau đó khinh thường bĩu môi một cái thu ánh mắt về, đồng thời lực chú ý lần nữa chuyển sang dược đỉnh trước mặt hắn. Hắn lúc này đã có thể toàn lực tiến hành dung hợp, hơn nữa có ba màu sương mù xuất hiện trước đó, đánh dấu cấp độ luyện dược của hắn lần này không thấp. Nếu nói những người khác không hiểu rõ, thì với sự uyên bác và hiểu biết rộng về luyện dược của Tả Phong, ông đã có thể biết được thứ mà hắn luyện chế là gì. Đó là một loại dược dịch tăng cường sức chiến đấu, cấp bậc trong số các loại dược dịch tuyệt đối coi là thượng thừa. Thế nhưng dược dịch bình thường có thể nâng cao sức chiến đấu, tối đa cũng chỉ có hai màu sương mù xuất hiện, có thể có ba màu xuất hiện, điều này nói rõ khả năng tăng thêm cho võ giả cũng có tới ba tầng. Ngoài việc nâng cao tốc độ bình thường và sức mạnh, còn có thể khiến Linh lực trong thời gian ngắn đạt tới một độ cao mới. Loại dược dịch này có thể nói là mười phần nắm chắc chín phần, cho dù không phải là dùng những dược liệu đã qua xử lý bằng cổ pháp, thì việc giành hạng nhất cũng coi như là quá đủ rồi. Đối mặt với tình huống này, Tả Phong trong lòng âm thầm cười khổ một trận, đối phương đã tính toán chu toàn đến thế, dường như đã không để lại cho mình một chút khả năng nào có thể vãn hồi cục diện. Sở dĩ nghĩ như vậy, là vì Tả Phong trong khi quan sát Họa Thất, cũng lưu ý đến hai thanh niên khác, cũng vừa mới hoàn thành việc tinh luyện dược liệu.