Vũ Nghịch Phần Thiên

Chương 491:  Liên Hệ Khang Gia



Đoàn Nguyệt Dao đứng ở mũi thuyền, trên nét mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt đang nhìn về phía Tả Phong, thấy Tả Phong nhìn về phía nàng, cũng nhịn không được khẽ gật đầu ra hiệu. Lúc trước ở Trấn Trọc Sơn, Đoàn Nguyệt Dao cố ý đến nhắc nhở mấy người phải gia tăng chú ý Thành Thiên Hào, những sự tình phát sinh sau này cũng chứng minh, nữ tử này quả thực là vì mấy người họ mà tốt. Tả Phong cũng chắp tay ôm quyền, xa xa hướng về phía Đoàn Nguyệt Dao ở mũi thuyền thi lễ một cái. Đối với những người thực tình giúp đỡ mình, Tả Phong cũng thật lòng biểu thị cảm ơn. "Hừ, nữ nhân này đúng là âm hồn không tiêu tan, giả vờ nho nhã có lễ làm gì." Những lời này lúc này xuất từ miệng Tố Nhan, khiến Tả Phong và Hổ Phách đều có chút dở khóc dở cười, bộ dáng tiểu nữ nhân hiển lộ không chút nghi ngờ. Tả Phong căn bản là lười để ý bộ dạng này của Tố Nhan, Hổ Phách thì thâm ý sâu sắc nhìn một chút Tả Phong lại nhìn một chút Tố Nhan, nhưng không nói thêm gì khác. Tốc độ thuyền đi nhanh hơn đi bộ rất nhiều, khi nhìn thấy con thuyền mà Đoàn Nguyệt Dao đang đi dừng sát ở bờ từ xa, ba người họ mới từ ngọn núi vừa rồi đi xuống. Từ đó suy đoán, con thuyền mà Đoàn Nguyệt Dao đi e rằng buổi trưa mới xuất phát, thế nhưng chập tối đã đến Trọc Sơn Thành. Tả Phong bây giờ đã có một nhận thức nhất định về giao thông đường thủy, không còn như lúc mới đến Huyền Vũ Đế quốc, đối với việc đi thuyền xuất hành còn ôm giữ tâm lý hiếu kì và không hiểu. Từ Trấn Trọc Sơn ra đến Trọc Sơn Thành, đi trên hà đạo xuôi dòng mà xuống, cho dù không thuận gió cũng có thể dùng nửa ngày thời gian là đến. Thế nhưng nếu đi từ trong núi, không chỉ vì chưa quen thuộc địa hình mà đi nhiều con đường oan uổng, thậm chí thời gian đã tốn cũng gần như là một ngày một đêm. Khi ba người kéo lê thân thể mệt mỏi đến ngoài Trọc Sơn Thành, mặt trời đã từ từ rơi xuống, nhưng may mắn là ba người vẫn kịp tiến vào trong thành trước khi cổng thành đóng. Cổng thành của Trọc Sơn Thành trông giống như cái mà mấy người họ nhìn thấy từ xa, tường thành cao không đủ ba trượng đã cực kỳ tàn tạ, từ những vết tích loang lổ phía trên không khó để nhận ra, nơi này không phải vì bị tấn công mới như vậy, đó chỉ là sự ăn mòn do biến thiên của thời gian mang lại cho tường thành. Tường thành thấp bé như vậy mà muốn cản Tả Phong ba người, đúng là chuyện nực cười, nhưng cả ba đều không phải đến gây sự, đương nhiên vẫn muốn theo con đường chính quy mà vào trong thành. Bọn họ đều rõ ràng, phàm là thành trì nào, không kể lớn nhỏ, đều sẽ đăng ký vào sổ sách, bọn họ tự nhiên không muốn khắp nơi trêu chọc phiền phức. Binh lính bận rộn cả ngày, đã đăng ký cho ba người vào sổ sách đồng thời phát cho mỗi người một viên tiểu cầu bằng đồng. Tiểu cầu này phía trên mang theo hình ảnh mơ hồ không rõ ràng, xem ra cũng đã trải qua thời gian sử dụng rất dài. Khi binh lính đăng ký đến cái tên "Thẩm Phong", không tự giác ngẩng đầu quan sát kỹ mấy lần, có chút không thể tin được mà nói: "Ngươi có phải là thiếu niên đã đạt được thăng cấp ở Trấn Trọc Sơn kia phải không?" Không ngờ mình ở đây còn có chút danh tiếng, Tả Phong không hề che giấu nói: "Ừm, không sai, ta chính là Thẩm Phong vừa tham gia tuyển chọn ở Trấn Trọc Sơn, không biết tuyển chọn của Trọc Sơn Thành khi nào thì bắt đầu?" Binh lính lần nữa quan sát kỹ Tả Phong mấy lần, trên thần sắc có vẻ kinh ngạc khó che giấu. Chần chờ một chút nói: "Tuyển chọn của Trọc Sơn Thành chúng ta sẽ được tổ chức hai ngày sau, mấy ngày nay sẽ có người của phủ thành chủ liên hệ với ngươi." Nghe những lời phía sau, Tả Phong không nói nhiều, chỉ gật đầu tỏ vẻ rõ ràng, sau đó liền đi thẳng qua cổng thành tiến vào trong thành. Tố Nhan theo sát đuổi tới, nhìn một cái chung quanh mới nói: "Ngươi có phải hay không đã nhìn ra chỗ nào không đúng?" Tả Phong nheo hai mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nghe được câu hỏi của Tố Nhan, chỉ theo bản năng gật đầu. Tố Nhan quay đầu liếc mắt một cái binh lính ở cửa thành, lúc này binh lính kia cũng đang quay đầu lại nhìn chằm chằm ba người Tả Phong ở đằng xa. Tố Nhan quay đầu lại, nhìn Tả Phong nói: "Thành chủ của Trọc Sơn Thành này, chẳng lẽ cái tên họ Lâm kia cũng nhanh như vậy đã trở về Trọc Sơn Thành rồi sao. Tin tức của ngươi lan rộng ra ngoài cũng nhanh hơn một chút, hình như có người cố ý làm vậy." Mặc dù trên biểu lộ của Tả Phong không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng lời Tố Nhan nói, nàng ấy lại không bỏ sót nửa chữ, chỉ là hắn bây giờ đang suy nghĩ một vấn đề khác. "『Hành động hôm qua của Thành Thiên Hào đã hoàn toàn thất bại, thế nhưng Thành Thiên Hào sẽ ngoan ngoãn tiếp nhận sự thật này sao. Nếu như nói hắn vẫn chưa bỏ cuộc, tiếp theo lại sẽ có hành động điên cuồng gì nữa đây?』" Những ý nghĩ này hiện lên trong đầu Tả Phong, không thể không nói, những chuyện hắn đang suy nghĩ cũng không phải hoàn toàn không thể nào xảy ra. Vốn là Tả Phong cho rằng mấy người họ đã thành công đến được Trọc Sơn Thành này, sự tình hẳn là cũng coi như có một kết thúc mới đúng, nhưng sau khi hắn nhìn thấy binh lính vừa rồi, lập tức lại có ý nghĩ mới. Binh lính thủ thành biết mình nhìn như không có gì kỳ quái, nhiều nhất là lão giả họ Lâm như Tố Nhan nói đã trở về Trọc Sơn Thành, điều này trên thực tế cũng không chứng minh được vấn đề gì khác. Nhưng nếu là suy nghĩ sâu thêm một tầng, cho dù là cố ý muốn lan rộng tin tức như vậy ra ngoài, chỉ sợ cũng không có khả năng nhanh đến thế, thậm chí binh lính kia còn biết Thẩm Phong này là một tên thiếu niên. Thành Thiên Hào đến từ Thành gia, thực lực trong tay hắn, nhóm người mình cũng không rõ ràng lắm, hoặc có thể nói trước mắt chỉ thấy những người xuất hiện vừa rồi. Chiến lực cấp thấp có thể không cần suy xét, võ giả Thối Cân kỳ cấp ba có ba người, còn võ giả Thối Cân sơ kỳ có năm người, thực lực như vậy đã có thể nói là rất xa hoa rồi. Nếu lại thêm cả chiến lực cấp thấp kia nữa, chỉ sợ muốn đối phó một Trấn Trọc Sơn như vậy cũng không phải là không thể. Đã thế hắn đã điều động những nhân thủ này, có phải là nói hắn còn có khả năng điều động nhiều người hơn nữa đến đối phó mình hay không. Nghĩ đến những điều này, Tả Phong cũng không thể không đánh lên cảnh giác trong lòng. Nếu chỉ là Thành Thiên Hào, sự tình ngược lại có thể sẽ đơn giản hơn một chút, dù sao ba người họ bây giờ đã thành công tiến vào Trọc Sơn Thành. Nếu nói ba người vì không kịp đến trong thành trước khi cổng thành đóng, vậy thì ở lại ngoài thành có lẽ còn có biến cố, nhưng tiến vào trong thành thì coi như là an toàn rồi. Trên thực tế sự tình lại không lạc quan như vậy, bởi vì Thành chủ họ Lâm và Thành Thiên Hào có quan hệ vô cùng mật thiết. Từ một số tin tức vụn vặt có thể thấy được, Thành Thiên Hào và những người khác chính là theo lời mời của Thành chủ họ Lâm mà đến Trấn Trọc Sơn tham gia tuyển chọn, hơn nữa trong các trận đấu trước đó, lão giả họ Lâm cũng rõ ràng là đứng về phía Thành Thiên Hào. Nhưng khi trận đấu đến hậu kỳ, Thành Thiên Hào rõ ràng không còn khả năng giành được suất cuối cùng, lão giả họ Lâm lúc này mới chuyển sang biểu hiện thái độ giữ vững công chính. Bây giờ liên tưởng đến lúc ba người cuối cùng đi gặp Cao trấn trưởng đòi tiền cược, Lâm thành chủ còn thỉnh thoảng giúp Tả Phong nói mấy câu, khiến cho lúc đó ba người, bao gồm cả Tả Phong, giảm đi rất nhiều địch ý. Bây giờ cẩn thận tưởng tượng, có lẽ Lâm thành chủ lúc đó đã biết hành động của Thành Thiên Hào, hoặc có thể nói hắn cũng đang âm thầm ủng hộ Thành Thiên Hào làm như thế. Cho nên hắn mới cố ý muốn ổn định mấy người, đồng thời cũng hi vọng mấy người có thể nhanh chóng thanh lý xong sổ sách với Cao trấn trưởng để rời khỏi Trấn Trọc Sơn. Tổng hợp toàn bộ những tin tức này trong đầu, Tả Phong cảm thấy sự tình chỉ sợ không hề chuyển biến tốt, ngược lại sẽ trở nên càng thêm khó giải quyết. Trọc Sơn Thành này vốn là Tả Phong cũng không quá để tâm, bây giờ xem ra mình bây giờ vẫn đang ở trong nguy hiểm. "Tố Nhan, ở đây có điểm liên lạc nào của Khang gia không, ngươi không phải nói ở Lâm Sơn Quận, bất kỳ một tòa thành nào cũng có điểm liên lạc của Khang gia sao?" Tả Phong đột nhiên mở miệng nói, từ khẩu khí của hắn có thể thấy được, Tả Phong bây giờ trong lòng đã có chút lo lắng rồi. Tố Nhan hiểu tính cách của Tả Phong, biết nếu không phải sự tình thực sự khẩn cấp, Tả Phong cũng sẽ không có bộ dạng như vậy. Không chút do dự nói: "Khang gia chỉ thiết lập điểm liên lạc ở một số thành lớn, Trọc Sơn Thành này thực ra vẫn có rất lớn khác biệt so với thành trì bình thường, cho nên ở đây tìm không thấy điểm liên lạc của Khang gia." Tả Phong với sắc mặt dần dần âm trầm xuống, lần nữa mở miệng nói: "Vậy thì, nếu như muốn liên lạc được với Khang gia, nơi gần nhất từ đây là đâu, cách đây bao xa?" Lần này không đợi Tố Nhan mở miệng, Hổ Phách đã giành trước hồi đáp: "Thành lớn gần nhất từ đây là Kỷ Thành, từ đây đi về phía Đông đại khái một ngày tầm đó lộ trình, nếu có một nhóm ngựa nhanh thì có thể đến nơi trong khoảng hơn nửa ngày một chút." Sau khi Tả Phong nghe xong, thần sắc trên mặt không hề chuyển biến tốt bao nhiêu, ngược lại càng trở nên khó coi hơn một chút. Trong ấn tượng của hắn, Huyền Vũ Đế quốc thuộc loại tồn tại tương đối phồn hoa, giữa các trấn và các thành hẳn là sẽ không cách xa nhau quá, nhưng không ngờ Lâm Sơn Quận này lại rộng lớn như vậy, hoàn toàn vượt quá ý liệu của Tả Phong. Dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Tả Phong, Tố Nhan tiếp lời nói: "Lâm Sơn Quận này coi là một trong những quận lớn nhất của Huyền Vũ, hơn nữa vì ở đây có Linh Dược Sơn Mạch nổi danh nhất tồn tại, cho nên khoảng cách giữa các thành ở đây sẽ cách xa nhau hơn một chút." Nhìn thấy Tả Phong biểu lộ phiền muộn gật đầu, Tố Nhan lại tiếp tục nói: "Nhưng ở Trọc Sơn Thành này hẳn là có biện pháp khác, chỉ là ta cũng không phải rất có nắm chắc." Lời nói của Tố Nhan lập tức khiến Tả Phong phấn chấn tinh thần, lập tức hưng phấn nói: "Có biện pháp gì, mau nói cho nghe xem." Mỉm cười, Tố Nhan liền nói: "Ta có thể thông qua điểm liên lạc ở đây để liên hệ với Khang gia, chỉ là thời gian cần bỏ ra, so với việc tìm người đến Kỷ Thành đi sẽ không nhanh hơn quá nhiều." Lời nói của Tố Nhan ngược lại khiến Tả Phong càng thêm mơ hồ, rõ ràng đã có thể liên hệ được, vì sao lại phiền phức giống như phái người đến Kỷ Thành đi, nói như vậy chẳng phải là có chút mùi vị tự mâu thuẫn sao. Tố Nhan đương nhiên sẽ không để Tả Phong thật không minh bạch như vậy, tình hình ở đây chỉ có nàng và nhân tài nội bộ thế gia như Hổ Phách mới rõ ràng, cho nên Tả Phong không hiểu nàng cũng sẽ không vì vậy mà chế giễu đối phương. Hơi sửa lại một chút suy nghĩ, Tố Nhan lúc này mới tiếp tục nói: "Trong những thành nhỏ như thế này Khang gia sẽ không thiết lập điểm liên lạc, mà Tố gia chúng ta cũng tương tự, bởi vì đó thuần túy là lãng phí tài nguyên. Nhưng ở đây lại có trạm cơ mật của Nội Đình Tư Huyền Vũ Đế quốc, mà ta có thể lợi dụng trạm cơ mật ở đây để phát ra thông tin." Nói rồi Tố Nhan liền giơ tay chỉ về phía trước, ba người trước đó một mực là vừa nói vừa đi, lúc này Tả Phong và Hổ Phách đều thuận theo ánh mắt của Tố Nhan nhìn về phía một tiểu điếm lụn bại ở xa xa. Nếu không phải Tố Nhan đặc biệt chỉ ra, tiểu điếm tan nát tựa như sắp sụp đổ này vậy mà lại là một địa phương trọng yếu như vậy, ai có thể nghĩ đến một trạm cơ mật của đế quốc vậy mà lại có bộ dáng này chứ.